Khi đang ăn lẩu, tôi bị người khác cầm nhầm áo khoác. Liên hệ với đối phương, thái độ của cô ta cực kỳ ngang ngược: “Áo khoác của cô tôi đã đưa cho người khác mặc rồi. Cô thấy thiệt thì lấy luôn áo khoác của tôi mà mặc. Cô còn định dẫn người tới tận nhà tôi mà chặn cửa à?” Tôi tức đến mức muốn cười phá lên. Áo của tôi là áo lông trị giá hơn ba trăm ngàn tệ, kèm theo một túi xách nhỏ. Nếu thật sự tính toán, đủ để cô ta vào tù bóc lịch ba đến năm năm. Bởi vì tôi kiên quyết đòi bồi thường, cô ta cũng chẳng thèm diễn nữa. “Không có tiền, muốn gì thì tùy, tôi đi luôn rồi, cô làm được gì tôi?” Cuối cùng, tôi dắt theo cảnh sát gõ cửa nhà cô ta.
Bình luận