1
Trước đó:
Sau khi ăn xong, tôi đến chỗ giữ đồ lấy áo khoác.
Vừa cầm lên tay, tôi lập tức thấy có gì đó không đúng.
Nhìn kỹ lại, tôi phát hiện chiếc áo trong tay hoàn toàn không phải của mình.
Túi xách nhỏ kèm theo cũng biến mất.
Trong túi có chìa khóa xe và căn cước công dân đều là đồ quan trọng.
Tôi lập tức tìm nhân viên phản ánh tình hình.
Nhân viên trấn an tôi rằng có thể người khác lấy nhầm.
Trong quán có camera giám sát trực tiếp, muốn tìm người lấy cũng không khó.
Tôi chờ suốt cả ngày.
Cuối cùng cũng nhận được tin từ nhà hàng lẩu đã tìm được người.
Là một phụ nữ trung niên khoảng hơn năm mươi tuổi tên là Trương Tú Anh.
Camera ghi lại cho thấy, nửa tiếng sau khi tôi vào quán, bà ta lấy áo khoác của tôi đi.
Rõ ràng là đã nhìn kỹ rồi mới lấy.
Túi xách vẫn đặt gọn bên trong áo.
Tôi không hiểu vì sao bà ta lại lấy nhầm.
Tôi lập tức gọi cho bà ta.
“Chào bà Trương, tôi là khách ăn cùng quán lẩu với bà hôm kia. Bà đã cầm nhầm áo khoác của tôi khi ra về. Chúng ta thêm WeChat nhé, rồi bàn cách trả đồ lại.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc rồi thẳng thừng phủ nhận:
“Áo khoác gì? Tôi không lấy áo khoác của cô. Cô gọi nhầm số rồi.”
Tôi chưa kịp nói thêm gì, bà ta đã cúp máy.
Tôi giận sôi máu.
Đã ba ngày rồi mà còn không biết mình có cầm nhầm đồ hay không?
Tôi gọi lại, nhưng bà ta không bắt máy nữa.
Nhìn bốn chữ “không thể kết nối”, tôi hít sâu một hơi.
Dù sao đồ của tôi vẫn còn trong tay bà ta, tôi phải nhẫn nhịn mà nói chuyện cho rõ ràng.
Tôi đổi sang điện thoại phụ gọi lại lần nữa:
“Bà Trương, tôi không gọi nhầm số đâu. Hôm qua lúc năm giờ, bà ăn lẩu ở tầng hai trung tâm thương mại Ngô Việt đúng không? Nếu không tin thì bà mở áo ra kiểm tra cùng với túi xách, đều không phải của bà. Bà trả lại, tôi có thể bỏ qua chuyện này.”
Không ngờ bà ta chẳng biết điều, mắng như tát nước vào mặt:
“Cô bị điên à? Tôi nói không lấy nhầm là không lấy nhầm. Đó là áo khoác của tôi. Cô nghèo đến mức phải cướp đồ người khác à?”
Tôi tức đến muốn nổ tung.
Vừa định chửi lại thì đã bị chặn số.
Tôi mượn điện thoại bạn nhắn tin cho bà ta:
“Tôi có video giám sát cảnh bà lấy áo khoác của tôi. Không trả thì gặp nhau ở đồn cảnh sát nhé.”
Khoảng mười phút sau, tôi nhận được yêu cầu kết bạn WeChat. Ghi chú tên là Trương Tú Anh.
Vừa chấp nhận, bà ta đã hỏi tôi có báo cảnh sát chưa.
Sau khi tôi nói chưa báo, bà ta bảo lúc đó không nhìn kỹ nên lấy nhầm, túi thì có thể gửi trả, còn áo thì bà ta đã giặt rồi.
Muốn tôi cầm áo bà ta về làm bù.
Tôi tức run cả người, lập tức gọi video:
“Bà biết đó là áo của tôi mà vẫn không trả? Lấy áo bà bù vào? Bà có biết áo của tôi đáng giá bao nhiêu không?”
Bà ta gào lên như điên:
“Đồ tiểu tiện nhân, cô coi thường ai đấy? Tôi nói không trả là không trả, cô làm gì được tôi?”
Tôi không thể nhịn nổi nữa, cũng cứng rắn đáp lại:
“Không trả cũng được, bồi thường đúng giá ba trăm hai mươi ngàn tệ!”
Bà ta im lặng hai giây, rồi bật cười khinh bỉ:
“Ba trăm hai chục ngàn? Sao cô không đi cướp luôn đi? Cô là đứa con gái ranh như cô mà cũng mua nổi à? Hơn nữa, là do cô không trông đồ cho cẩn thận, tôi nhặt được thì là của tôi!”
Tôi tức muốn phát điên, quát lên:
“Rõ ràng bà không phải nhặt nhầm, mà là ăn cắp!”
Giọng bà ta nhởn nhơ, cực kỳ kiêu ngạo:
“Tôi lấy của cô, thì cô cứ lấy áo của tôi mà về. Áo của tôi còn đáng giá bốn trăm ngàn ấy chứ. Cái túi coi như tôi đền thêm. Chúng ta huề nhau. Muốn báo cảnh sát thì báo đi, tôi nói chết là lấy nhầm, xem cô bắt tôi thế nào!”
2.
Tôi không nói nhiều, lập tức chạy đến đồn công an gần nhất.
Trình bày sự việc và cung cấp video giám sát.
Cảnh sát gọi điện cho Trương Tú Anh.
Quả nhiên, gặp cảnh sát thì bà ta đổi giọng ngay:
“Vâng vâng, tôi đúng là cầm nhầm, tụi tôi vẫn đang trao đổi, chỉ là có chút hiểu lầm nhỏ thôi. Không ngờ cô gái này lại nóng tính đến mức báo cảnh sát. Tôi sẽ liên hệ lại với cô ấy ngay. Áo khoác vẫn ở chỗ tôi, chắc chắn tôi sẽ trả lại.”
Thái độ vô cùng thành khẩn.
Cảnh sát bận rộn, tôi thấy bà ta cũng hứa hẹn thành khẩn, nên không làm căng thêm.
Tôi nói rõ:
“Tôi không cần áo của bà, bà gửi đồ của tôi lại là được. Sau khi nhận được, tôi sẽ đem đi giám định. Nếu có hư hại, bà phải bồi thường đúng giá. Cái túi cũng vậy.”
Bà ta đáp “được”, tỏ ra rất hợp tác.
Ba ngày sau, tôi nhận được áo khoác và túi.
Nhìn bên ngoài thì giống hệt đồ của tôi.
Nhưng vừa chạm vào, tôi đã thấy điểm bất thường.
Lớp lông bên ngoài thô ráp hơn hẳn.
Tôi kiểm tra nhãn bên trong, hoàn toàn không khớp.
Lòng tôi trầm xuống.
Tôi kiểm tra túi bên trong đồ vẫn còn.
Nhưng phụ kiện kém chất lượng, đường may xộc xệch rõ ràng là hàng giả.
Bà ta đúng là coi tôi như kẻ ngốc.
Tôi lập tức gọi lại:
“Áo và túi bà gửi đều là đồ giả. Tổng thiệt hại của tôi ước tính hơn ba trăm năm mươi ngàn tệ. Bà định bồi thường sao đây?”
Trương Tú Anh lại quay về giọng điệu nhởn nhơ:
“Cô nói ba trăm năm mươi ngàn thì là ba trăm năm mươi ngàn à? Tôi còn nói lúc nhận được đã là như thế rồi. Muốn vu vạ lừa tiền bà đây, cô chán sống rồi à?”
Tôi tức đến không chịu nổi, lập tức tung hóa đơn mua hàng ra, còn dằn mặt rằng sẽ tiếp tục báo công an.
Tưởng như vậy có thể khiến Trương Tú Anh dè chừng, ai ngờ bà ta lập tức gửi tới ảnh chụp mặt trước căn cước công dân của tôi.
Là tấm tôi luôn để trong túi xách.
“Không ngờ một đứa nghèo rớt từ quê ra như mày lại sĩ diện đến thế, toàn mặc đồ đắt tiền thế này, bị mấy thằng bao nuôi rồi à?”
Trương Tú Anh nói vậy vì thấy nơi đăng ký hộ khẩu trên căn cước của tôi là ở nông thôn.
Đó là quê nội tôi, nơi đặt nhà tổ. Hồi nhỏ bố mẹ bận làm ăn, tôi lớn lên bên ông bà nên hộ khẩu cũng theo bên đó.
Khó trách lần này bà ta chẳng thèm sợ công an, chắc nghĩ tôi chỉ là một sinh viên nghèo, lại là con gái, dễ bị bắt nạt.
Tôi giận đến toàn thân run rẩy: “Từng câu từng chữ của bà tôi đều đã ghi âm lại. Tin hay không tùy bà, tôi sẽ kiện bà tội vu khống.”
Trương Tú Anh cười lạnh một tiếng: “Hừ, tưởng bà đây sợ à? Một đứa đi bán thân như mày còn chẳng biết sợ, thì tao sợ cái gì? Tao mà đăng cái ảnh căn cước này của mày lên mạng, biết đâu lại có thêm mấy khách mới đấy. Đến lúc đó, có khi còn phải quay lại cảm ơn tao ấy chứ. Còn nếu chẳng may bị bố mẹ hay bạn bè mày thấy được, mày chắc chắn nổi tiếng luôn.”
Tôi nghiến răng: “Trương Tú Anh, rốt cuộc bà muốn gì?”
Thấy trò bẩn của mình đã đạt hiệu quả, bà ta đắc ý ra mặt: “Giờ mới biết sợ à? Muộn rồi. Nhưng tao cũng chẳng thèm chấp mày làm gì. Nếu không muốn thông tin cá nhân của mình bị lộ, thì ngoan ngoãn chuyển cho tao ba mươi triệu đi, coi như bồi thường tổn thất tinh thần.”
Tôi gằn giọng: “Bà đang đe dọa tôi, là tống tiền đấy.”
Trương Tú Anh bật cười khinh miệt: “Con tiện nhân này, bà đây quan tâm mày nói gì chắc? Có giỏi thì mày đến tận nơi mà bắt tao đi. Tao nghe ngóng kỹ rồi, đồ đạc thì tao cũng ‘trả’ lại rồi, còn chuyện sao lại khác với cái mày bị mất, chỉ cần tao nhất quyết không nhận, công an cũng chẳng làm gì được. Mau chuyển tiền đi, không thì tao không đảm bảo điện thoại của mày lát nữa có nổ tung vì cuộc gọi không đâu.”
Nói xong, bà ta cúp máy thẳng tay, đồng thời chặn luôn tôi trên WeChat.
Không những không lấy lại được đồ, mà còn bị lăng nhục, bị dọa tung cả thông tin cá nhân lên mạng.
Tôi tức đến mức cả người run rẩy, mắt tối sầm lại.
May mà lần trước đến đồn công an đã dự liệu được bà ta là hạng người gì, nên toàn bộ cuộc gọi tôi đều ghi âm đầy đủ.
Tôi cẩn thận tổng hợp toàn bộ chứng cứ, lập tức hẹn gặp luật sư để trao đổi chi tiết.
Thế kỷ 21 rồi mà còn định chơi trò “shaming” đàn bà kiểu cũ? Bà tưởng tôi dễ bị bắt nạt lắm sao?
Lần này mà không tống bà vào tù, tôi không mang họ Lâm nữa.
Tôi lại đến đồn cảnh sát, đập hết chứng cứ xuống bàn.
“Chào anh, tôi muốn báo án. Có người trộm tài sản của tôi, tổng giá trị hơn ba trăm năm mươi ngàn, là số tiền đặc biệt lớn. Ngoài ra, người này còn xúc phạm danh dự tôi, vu khống, và có hành vi tống tiền.”
Vừa dứt lời, sắc mặt của cảnh sát lập tức thay đổi.
Họ nhanh chóng kiểm tra toàn bộ chứng cứ tôi nộp, rồi tra cứu trong hệ thống hộ tịch, rất nhanh đã tìm ra thông tin của Trương Tú Anh.