Tân Nương Xung Hỉ

Chương 3



11

Tận sâu trong viện của Tạ phủ, một lần nữa lại vang lên tiếng chén ngọc vỡ nát.

Tạ Hoài An vừa bóp nát chén trà trong tay, đến khi mảnh sứ rạch vào lòng bàn tay, hắn mới nhận ra bản thân lại mất khống chế.

Hắn gắng ép bản thân giữ bình tĩnh, giọng lạnh như băng: “Còn chưa tìm thấy Tiết Ngọc sao?”

Mi mắt Diệp Tuấn không ngừng giật. Hắn ta thực sự sợ dáng vẻ vào lúc này của công tử. Tuy bề ngoài bình thản, thực chất lại đang ở bờ vực bùng phát, bất cứ lúc nào cũng có thể phát điên.

Đến lúc đó, kẻ gánh họa chẳng phải lại là đám hạ nhân như hắn ta sao?

Diệp Tuấn chỉ đành tự nhận xui xẻo, cắn răng bẩm báo: “Bẩm công tử, khu vực thành Tây và những phố phường lân cận đều đã tìm qua, nhưng vẫn không thấy tung tích của Tiết cô nương…”

Lòng bàn tay Tạ Hoài An không kìm được mà siết lại, máu từ lòng bàn tay nhỏ xuống mặt đất, từ giọt máu đỏ thẫm vô cùng chói mắt.

“Một người sống sờ sờ như thế, sao có thể bỗng dưng biến mất?”

“Công tử yên tâm, ngay cả mấy kỹ viện ở gần cũng đã cho người lục soát. Hễ có tin gì là lập tức…”

Chưa kịp nói dứt câu, Diệp Tuấn đã bị Tạ Hoài An túm lấy cổ áo, cả người bị xách bổng lên.

Ánh mắt Tạ Hoài An đỏ ngầu, thần sắc mơ hồ như sắp phát bệnh.

“Nếu tìm không được… ngươi cũng không cần quay về.”

Đúng lúc này, phụ thân của Tạ Hoài An, Tạ thừa tướng bước vào. Trên tay ông cầm một tấm thiệp mời.

“Thế tử phủ An Quốc Công sắp thành thân rồi. Không biết là cô nương nhà ai xui xẻo đến vậy, lại phải gả cho một kẻ sống dở chết dở.”

Tạ thừa tướng thở dài, rồi nhìn sang Tạ Hoài An: “Hoài An, con vẫn còn tìm nha đầu quê mùa kia sao? Chỉ là một tiểu thiếp xung hỉ thôi, cần gì con phải để tâm đến vậy?”

Tạ Hoài An lúc này mới thu lại vẻ hung bạo, thần sắc lại trở nên lạnh nhạt như trước, chậm rãi nói: “Phụ thân nên cẩn trọng lời nói. Nàng không phải là thiếp, nàng là hôn thê do tổ mẫu đích thân định cho con.”

Tạ thừa tướng cười ha hả, như thể nghe thấy chuyện nực cười nhất thiên hạ: “Mẫu thân ta ở núi Thanh Thành chuyên tâm lễ Phật, lấy đâu ra tâm trí mà định hôn cho con? Theo ta thấy, đó chẳng qua là ảo tưởng ngông cuồng của một nha đầu nhà quê, chẳng qua là mẫu thân con quá tin người mà thôi.”

Tạ Hoài An siết chặt nắm đấm.

Ban đầu hắn cũng không tin, thậm chí còn cho rằng đó là một lời nói dối vụng về.

Nhưng sau đó, thời gian ở bên Tiết Ngọc ngày càng lâu, hắn càng bắt đầu không còn là chính hắn nữa.

Chỉ cần có Tiết Ngọc ở bên, lòng hắn sẽ yên tĩnh lại.

Trước kia mỗi lần bệnh phát, hắn đều đau đớn không thôi. Thậm chí từng cắt vào tay mình để xua đi cơn đau, nhưng đều vô ích.

Thế mà từ khi có Tiết Ngọc, ngửi được hương thuốc dịu nhẹ thoảng quanh người nàng, bệnh tình hắn dường như thật sự thuyên giảm. Đã rất lâu rồi chưa từng phát tác.

Không biết từ lúc nào, hắn bắt đầu để ý đến nàng.

Thậm chí thích ngắm nhìn dáng vẻ nhàn nhã của nàng, hoặc khi nàng ở trong viện chăm sóc hoa cỏ.

Nhìn nàng đào đất, gieo trồng, vừa tưới nước vừa thì thầm kể chuyện cho đám cỏ cây nghe.

Hắn từng nghĩ nàng ngốc, cây cỏ làm sao nghe hiểu được ngôn ngữ của con người?

Nhưng nàng lại mỉm cười nói: “Dù chỉ là một bông hoa, một ngọn cỏ, cũng xứng đáng được trân trọng.”

Dưới ánh nắng dịu nhẹ, hắn nhìn gương mặt nhu hòa của nàng. Trong tim bỗng dâng lên một dòng ấm áp lạ kỳ…

Mà giờ đây, nhìn chậu lan nở rộ giữa viện, hương hoa nhẹ nhàng thoảng theo gió sớm sương đêm, bụi cỏ dày rậm che khuất tầm nhìn. Hoa lan vẫn tỏa hương, mà người đã không còn nơi đây.

Tạ Hoài An rốt cuộc cũng hối hận.

Hắn âm thầm hạ quyết tâm, chờ đến ngày Tiết Ngọc trở về, hắn nhất định phải cưới nàng.

Chỉ có giữ nàng ở bên cạnh, lòng hắn mới an yên.

12

Sau khi hay tin phủ An Quốc công chuẩn bị cử hành hôn lễ, cả kinh thành lập tức náo động.

Một nửa người thì tiếc nuối, tiếc thay cho cô nương nào số khổ, sắp bước vào hố lửa.

Nửa còn lại thì ngập tràn ngưỡng mộ, tuy thân thể Tạ Tầm Yến suy nhược, nhưng lại sở hữu dung mạo tuấn mỹ vô song.

Ba năm trước, chàng thiếu niên ấy từng khiến bao tiểu thư quý tộc kinh thành phải xao xuyến. Dẫu chỉ là một thoáng gặp gỡ dưới ánh đèn Thượng Nguyên, cũng đủ để người ta lưu luyến mãi không thôi.

Chỉ tiếc, đẹp đến mấy cũng là người yểu mệnh, rốt cuộc cũng không phải một bến đỗ tốt lành.

Mặc kệ ngoài kia lời ra tiếng vào, bên trong phủ lại rộn ràng hỉ khí.

Giờ lành đã đến, ta khoác lên người hỉ phục. Dưới sự dìu dắt của hỉ nương, chậm rãi từng bước tiến vào đại đường.

Khách khứa đông đảo. Dù ta chỉ là người đến xung hỉ, nhưng phủ Quốc công cũng không làm qua loa. Không chỉ ghi danh ta vào gia phả, mà còn ban cho ta không ít điền trang và ngân phiếu.

Ta thẹn thùng không dám, nhưng lão phu nhân lại ôn tồn nói:

“Đứa trẻ ngoan, là Tạ gia chúng ta có lỗi với con. Nếu chút của hồi môn này mà con cũng không chịu nhận, chẳng phải muốn lấy luôn cái mạng già này của ta sao?”

Ta đành cúi đầu vâng dạ, lần lượt nhận lấy. Trong lòng âm thầm nghĩ, chờ sau này rời đi, có chút tiền phòng thân cũng là điều tốt.

Lúc ấy ta còn chưa biết, giữa đám đông tân khách hôm đó…Tạ Hoài An cũng có mặt.

13

Khi Tạ Hoài An tới dự yến tiệc, tâm trạng hắn không hề tốt.

Dù đích thân ra ngoài tìm, hắn vẫn không thấy bóng dáng Tiết Ngọc đâu.

Hắn chỉ có thể nghĩ: Chắc Tiết Ngọc lại đi lạc rồi.

Nha đầu ngốc đó, ngoài chuyện trồng hoa ra, thì cả phương hướng Đông Tây Nam Bắc cũng chẳng phân biệt nổi.

Hắn theo phụ thân đến uống rượu mừng, phần nhiều là mang theo tâm thái xem náo nhiệt.

Cũng không biết là cô nương nhà nào lại đáng thương đến vậy, phải gả cho một người sắp xuống mồ mà ngay cả thái y cũng bó tay không chữa nổi. Thế mà cô nương ấy vẫn chịu xuất giá, nhà mẹ đẻ đúng là…tàn nhẫn.

Bên cạnh không ngừng có người bàn tán.

“Ngươi biết gì vị thế tử phi này có lai lịch ra sao không?”

“Nghe nói là một nha đầu nhà quê, từ nhỏ đã có hôn ước với thế tử Tạ gia.”

“Nói trắng ra, thành thân vào lúc này chẳng qua là để xung hỉ. Một cô nương nhà quê, cùng lắm thì nạp làm thiếp là được rồi, vậy mà lại lên làm chính thất… Đường đường là phủ công hầu, thật không biết mất mặt là gì…”

Lời còn chưa dứt, Tạ Hoài An đã nghiến răng. Đột ngột túm chặt cổ áo kẻ vừa nói, đè hắn ta vào góc tường.

“Cô nương thôn quê thì sao? Vì cớ gì không thể làm chính thê? Ngươi là cái thứ gì, mà dám ở đây ăn nói bậy bạ?”

Xung quanh lập tức xôn xao, người người xúm lại xem. Kẻ kia biết mình lỡ lời, vội vàng nhận lỗi, không dám cãi lời thêm. Nhờ thế mà chuyện cũng không ầm ĩ thêm.

Tạ Hoài An buông tay, đầu ngón tay vì siết quá mạnh mà đỏ ửng.

Trong lòng hắn nghĩ, nếu sau này hắn và Tiết Ngọc thành thân, nhất định sẽ không để ai lăng nhục tân nương của hắn như hôm nay.

Hắn nhất định sẽ bảo vệ nàng, để nàng vô ưu vô lo làm thê tử của hắn.

Thế nhưng, ngay lúc tân nương che khăn hồng đi ngang qua bên cạnh hắn, một cơn gió nhẹ thổi qua mang theo mùi dược hương nhàn nhạt, trong trẻo mà dễ chịu. Khiến lòng hắn lạc nhịp.

Mùi hương này… sao lại giống như mùi hương trên người Tiết Ngọc đến vậy?




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.