Tân Nương Xung Hỉ

Chương 4



14

Nàng sao có thể xuất hiện ở đây?

Không thể nào! Với thân phận của nàng, sao có thể với tới phủ Quốc công?

Chắc chắn là có người dùng loại son phấn có mùi tương tự mà thôi.

Tạ Hoài An cố nén nỗi bất an trong lòng, ngẩng đầu nhìn về phía tân nương thêm lần nữa. Nhưng khi nhìn thấy dáng hình quen thuộc ấy, thân thể hắn bỗng khẽ chao đảo.

Trên đời này, người giống người cũng không thiếu, có lẽ là dáng người tương tự mà thôi, chưa chắc đã là nàng.

Thế nhưng mặc cho hắn tự an ủi bản thân ra sao, đến khi ánh mắt hắn vô tình quét qua chiếc ngọc bội song ngư treo bên hông nàng. Tất cả những lời tự trấn an ấy trong khoảnh khắc đều sụp đổ.

Đó là ngọc bội song ngư của Tiết Ngọc!

Tân nương bước ngang trước mặt hắn, không phải ai khác…chính là Tiết Ngọc mà hắn từng khổ sở tìm kiếm khắp nơi, điều động hết thị vệ này đến thị vệ khác mà vẫn không thấy bóng dáng.

Tạ Hoài An vội vàng vươn tay, định ngăn tân nương lại.

Nhưng ngay khi tay hắn sắp chạm tới, một bàn tay thon dài, khớp xương rõ ràng, đã vững vàng chặn trước mặt hắn.

15

Ta đang bước về phía trước, thì đột nhiên cánh tay phải bị ai đó kéo lại.

Còn chưa kịp phản ứng, tay đã bị đối phương nắm chặt trong lòng bàn tay ấm áp.

Một giọng nói trong trẻo mà trầm ấm vang lên, như dòng suối mát róc rách thấm vào tận lòng người: “Nương tử, để nàng đợi lâu rồi.”

Gió xuân khẽ thổi qua, thổi bay lớp khăn voan đỏ trên đầu ta.

Tấm lụa đỏ trượt xuống, lộ ra trước mắt ta là gương mặt tuấn mỹ cao quý, tựa như tiên nhân. Quả thật xứng với danh “công tử thế gian vô song”.

Là…Tạ Tầm Yến sao?

Chẳng phải y vẫn còn đang hôn mê sao? Sao lại tỉnh nhanh đến vậy?

Thấy ta ngẩn người, y nở nụ cười nhẹ tựa tiên nhân giáng trần.

“Nương tử, trên mặt vi phu có thứ gì sao?”

Ta không nhịn được mà mặt đỏ lên.

Một người đẹp như thế, lại thật cùng ta thành thân, chẳng khác gì mộng ảo. Hay là do ta ăn quá nhiều quả dại trên núi, nên trước lúc lâm chung sinh ra ảo giác rồi chăng?

Tuy sắc mặt Tạ Tầm Yến vẫn còn tái nhợt, vóc dáng gầy gò. Nhưng đường nét khuôn mặt vẫn cương nghị xuất chúng, khí chất thanh cao. 

Khoác lên người bộ hỉ phục đỏ rực, lại khiến dung mạo y thêm vài phần phong lưu quyến rũ. Đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Thật sự còn đẹp hơn cả yêu tinh.

“Tiết Ngọc…”

Giữa cơn mê man, ta dường như nghe thấy ai đó khẽ gọi tên mình.

Nhưng khi ta quay đầu nhìn lại, chẳng thấy thứ gì cả.

…Chắc là ta nghe lầm rồi.

16

Sau khi bái đường xong, ta một mình ngồi trong phòng tân hôn, chờ đợi Tạ Tầm Yến.

Không biết đã đợi bao lâu, cánh cửa mới nhẹ nhàng mở ra, có người chậm rãi bước vào. Người ấy hình như khựng lại một, rồi cuối cùng cũng đưa tay vén khăn voan đỏ trên đầu ta.

Tim ta đập thình thịch như trống, dải lụa đỏ nhẹ nhàng rơi xuống.

Nhìn rõ gương mặt trước mắt, ta không dám tin mà thốt lên: “Sao lại là ngài?”

Lại là Tạ Hoài An!

Chẳng phải hắn nên ở phủ Thừa tướng sao? Sao lại xuất hiện ở đây?

Có vẻ Tạ Hoài An đã uống không ít, cả người hắn nồng nặc mùi rượu, nhưng ánh mắt lại vô cùng tỉnh táo. 

Gân xanh trên trán hắn nổi rõ, đôi mắt đỏ ngầu. Trong con ngươi đen sẫm ánh lên tia lạnh lẽo.

“Không phải ta, vậy nàng hy vọng là ai? Là tên yểu mệnh kia sao?”

Nghe hắn buông lời bất kính với Tạ Tầm Yến, ta tức giận khỏi vùng tay hắn:

“Không được phép nói y như thế! Y là phu quân của ta, nhất định sẽ trường thọ trăm tuổi!”

“Hừ, nàng nói trường mệnh thì sẽ trường mệnh sao? Dựa vào cái gì?”

“Ta đã xung hỉ cho y, nhất định y sẽ khỏi.”

Cha từng nói mệnh ta tốt, ông sẽ không lừa ta đâu.

Thế nhưng, lời ấy chỉ khiến Tạ Hoài An càng thêm giận dữ.

Hắn trừng mắt nhìn ta, lông mày sắc như dao, mà trong đáy mắt lại thoáng hiện chút uất ức.

“Tiết Ngọc…chẳng phải nàng nói sẽ gả cho ta sao?”

Lúc ấy ta mới chợt hiểu, thì ra Tạ Hoài An hiểu lầm. Hắn còn chưa biết chuyện ta tìm nhầm người.

Ta vội vàng giải thích:

“Tạ Hoài An, là ta nhầm rồi. Ta đúng là đến Tạ phủ để xung hỉ, nhưng lúc đầu vì lạc đường, nên mới đến nhầm thành Đông, mới nhận nhầm người là ngài.”

Ta khẽ cười, nét cười nhu hòa như trăng non: “Tạ Hoài An, ngươi yên tâm, sau này ta sẽ không quấn lấy ngài nữa.”

Ta mỉm cười nhìn hắn, nghĩ rằng hắn hẳn sẽ nhẹ nhõm. Nhưng ngờ đâu, hắn lại quát lớn:

“Đừng nói nữa!”

Hắn siết chặt tay thành quyền, các đốt ngón tay trắng bệch, môi mím chặt thành một đường thẳng.

Ta không hiểu hắn phát điên vì điều gì.

Đúng lúc đó, ngoài viện vang lên tiếng A Bích hốt hoảng:

“Không hay rồi! Thế tử gia lại thổ huyết rồi!”

Ta kinh hãi, lo Tạ Tầm Yến xảy ra chuyện. Lập tức quay người định chạy ra ngoài.

Nhưng ngay lúc xoay người, ta lại bị một lực mạnh kéo từ phía sau. Vòng tay ấy siết chặt lấy ta.

Tạ Hoài An ghé sát môi vào tai ta, gần đến mức có thể cảm nhận được cả tiếng run nhẹ trong hơi thở của hắn.

“Tiểu Ngọc… đừng đi.”

17

Ta cảm thấy Tạ Hoài An đêm nay có điều gì đó rất lạ. Trước kia, chẳng phải hắn luôn mong ta mau chóng rời khỏi sao?

Ta nhíu mày, khẽ đẩy hắn ra:

“Không được, ta phải đi xem phu quân của ta.”

Nhưng hắn như bị chọc trúng điểm yếu, hoàn toàn không chịu nổi hai chữ “phu quân” kia.

“Hắn được tính là phu quân gì của nàng? Phu quân của nàng lẽ ra nên là ta mới đúng!”

Hắn như thể bị tổn thương rất lớn, ánh mắt tối sầm lại, mang theo hận ý: “Tiểu Ngọc, Tạ Tầm Yến trúng phải kỳ độc, trong triều không ai không biết. Hắn căn bản không sống qua nổi tuổi cập quan. Nàng gả cho hắn, e là sớm muộn cũng thành quả phụ”

Ta lắc đầu, giọng nhẹ nhàng mà chắc nịch:

“Không đâu. Chỉ cần thành thân với ta, Tạ Tầm Yến nhất định sẽ khỏi.”

Trong mắt Tạ Hoài An thoáng qua một tia chế giễu:

“Nàng có thể đừng ngốc như vậy được không? Nàng tưởng phủ An Quốc công là người tốt à? Bọn họ chỉ đang lợi dụng nàng thôi. Trong mắt họ, nàng chẳng qua là một con cờ mà thôi.”

Trong phòng lặng ngắt, chỉ còn khói hương lượn lờ bay lên, chầm chậm lan tỏa trong không khí.

Ta lặng lẽ nhìn hắn:

“Tạ Hoài An, ta biết mình rất ngốc. Khi ở tướng phủ, ai cũng nói ta không xứng với ngài, nói ta si tâm vọng tưởng. Nhưng ta luôn cảm thấy, không sao cả.

Cha ta nói, chỉ có chân tình mới đổi được chân tình. Ta nghĩ, lúc đầu chúng ta chỉ là chưa quen, đợi thân quen rồi, ngài nhất định sẽ đồng ý.

Nhưng sau này ta mới hiểu, người như ngài, đã quen đứng ở nơi cao. Căn bản sẽ không bao giờ chấp nhận ta.”

Ta cụp mắt, giọng nhẹ nhàng:

“Ta vốn là đến để báo ân, tới xung hỉ. Nếu có thể giúp được y, cho dù bị lợi dụng… thì cũng chẳng sao cả.”

Tạ Hoài An ngẩn người. Một lúc lâu sau, hai tay hắn buông thõng xuống, bất lực.

“Không phải đâu, Tiểu Ngọc. Ta thừa nhận, ban đầu là ta sai. Nhưng giờ ta đã không nghĩ như vậy nữa rồi.”

Hắn giơ tay ra trước mặt ta, thần sắc ngưng trọng, đôi mày mắt tràn đầy chân thành:

“Tiểu Ngọc, chuyện cũ đều do ta sai. Ta thề từ nay về sau, nhất định sẽ đối tốt với nàng.

Rời khỏi Tạ Tầm Yến, đi theo ta đi.”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.