Nguyện Người Bình An

Chương 3



6

Đây là lần đầu tiên có người đứng chắn trước mặt ta.

Và không chỉ một lần, mà là hết lần này tới lần khác. Không hỏi nguyên do, chỉ lặng lẽ đứng ra che chở.

Ta chớp mắt mấy cái, cố gắng ép nước mắt nơi khóe mi đi, nhẹ nhàng vỗ vỗ tay mẫu thân an ủi:

“Ta nói ta vẽ hơn ngươi một chút là sợ ngươi mất mặt thôi. Với trình độ của ngươi, ngay cả mấy bức vẽ nguệch ngoạc năm ta mười tuổi cũng không bằng.”

Mẫu thân giật giật tay áo ta, luống cuống cực độ.

Hầu phu nhân tức đến mức buột miệng mắng một tiếng: “Ngu ngốc!”

Mọi người xung quanh rì rầm bàn tán.

Trâu Phù run lên vì giận, cắn răng:

“Ngươi vẽ đi, để ta xem ngươi giỏi hơn ta ở chỗ nào!”

Trưởng công chúa lập tức sai người chuẩn bị bút mực giấy nghiên.

Ta đưa mắt lướt qua một vòng tất cả mọi người trong sảnh, ánh mắt không hề né tránh.

Trâu Phù cười khẩy:

“Ngươi kéo dài thời gian làm gì? Nếu sợ, giờ cúi đầu dập ba cái trước mặt ta, ta xem như ngươi nhận thua, sẽ không chấp nhặt với ngươi.”

Nàng ta cũng xứng để ta dập đầu?

Ta cầm bút lên, một hơi vung tay hoàn tất.

Khi ta đặt bút xuống, ma ma bên cạnh trưởng công chúa hít sâu một hơi:

“Cái này… cái này…”

Trâu Phù hất cằm đắc ý:

“Ta đã nói rồi, không biết vẽ thì đừng làm mất mặt. Ta không tin bức họa của ngươi có thể vượt qua ‘Bách điểu triều phượng’ của ta.”

Trưởng công chúa nhíu mày:

“Cái gì mà ‘cái này cái kia’? Hôm nay ngươi làm sao thế hả?”

Ma ma vội vàng dâng bức họa lên:

“Nô tỳ sống từng này tuổi chưa từng thấy bức họa nào sống động như vậy.”

Ánh mắt trưởng công chúa cũng lập tức dán lên bức họa:

“Giống… quá giống… Không ngờ lại xuất phát từ tay một cô nương khuê các…

Quốc sư ngày ngày khoe khoang đồ đệ của mình, nhưng bản cung thấy, cho dù là đồ đệ của quốc sư cũng chưa chắc vẽ được như thế này.”

Ta cúi đầu càng lúc càng thấp.

Ừm.

Ta thừa nhận ta vẽ rất giỏi.

Nhưng thật sự không cần phải đem đi so… với chính ta.

Trưởng công chúa mỉm cười vẫy tay:

“Hôm nay người đoạt đầu bảng không ai khác ngoài Trâu nhị tiểu thư. Miếng noãn ngọc này, bản cung tặng cho ngươi.”

“Ta không phục!”  Trâu Phù đột nhiên hét lên.

“Ta biết ta cướp ngôi đầu bảng của Quận chúa Khánh Hi khiến công chúa không hài lòng. Nhưng để một đứa quê mùa vô dụng như vậy vượt qua ta, ta không phục!”

Hầu phu nhân cũng giận dữ đứng dậy, dáng vẻ đầy bất bình. Ta nhìn hai người bọn họ chỉ cảm thấy thật nực cười.

Quận chúa Khánh Hi bật cười:

“Bản quận chúa tài năng không bằng người, bản quận chúa nhận thua.

Nhưng ngươi ngang nhiên nghi ngờ công chúa, làm loạn phép tắc yến hội, ngươi biết mình đáng tội gì không?”

Sắc mặt Trâu Phù đỏ bừng, nhưng vẫn ương ngạnh:

“Ta chỉ cầu một chữ công bằng!”

“Hay cho một chữ công bằng!”

Trưởng công chúa quát khẽ, nhưng ngữ điệu vẫn cao quý như cũ:

“Khánh Hi, đem bức họa của Trâu nhị tiểu thư truyền xuống. Để tất cả mọi người đều được nhìn xem, rốt cuộc bản cung có thiên vị hay không.”

Quận chúa Khánh Hi nhìn ta đầy kinh ngạc:

“Lần đầu gặp mặt, muội có thể vẽ ta giống đến vậy sao?”

Những tiếng xì xào bàn tán cũng hóa thành trầm trồ kinh ngạc:

“Cái thần thái ấy, cái nét phấn hồng rơi nhẹ kia, quả thực quá mức sinh động… Đây nào phải ‘nhỉnh hơn chút ít’, hoàn toàn không cùng cấp bậc!”

“Trời ạ, ta còn không biết mình có thể đẹp đến vậy! Nàng ấy còn vẽ lên vết sẹo của ta một bông hoa đào… một cô nương tinh tế như thế, sao có thể là kẻ lòng dạ bất chính?”

Mặt mày Trâu Phù tái mét, giật lấy bức họa, không tin nổi mở to mắt:

“Ngươi… ngươi học những thứ này từ bao giờ? Không phải ngươi sống ở quê suốt sao?”

Việc này… liên quan gì đến ngươi?

Miếng noãn ngọc được đích thân Quận chúa Khánh Hi trao vào tay ta.

Mà Trâu Phù, vì vô lễ với trưởng công chúa, bị cấm vĩnh viễn không được tham dự xuân yến.

Đối với nữ tử ở Kinh thành mà nói, xuân yến chính là nơi giao du tranh đoạt, là con đường bàn luận hôn sự.

Trâu Phù bị đuổi ra ngoài ngay độ tuổi nghị thân, sau này e rằng khó mà tìm được mối hôn sự tốt.

7

Tối hôm ấy, mẫu thân cầm miếng noãn ngọc, mày nở như hoa, vui vẻ kể cho phụ thân nghe mọi chuyện xảy ra tại xuân yến.

Phụ thân càng nghe, mày nhíu càng chặt.

Ông nghiêm mặt lại, giọng mang theo chút trầm trọng:

“Lam Lam, ta không biết vì sao con cứ nhất quyết chọn ta và mẫu thân con làm phụ mẫu. Nhưng ta biết con có bản lĩnh lớn.

Mẫu thân con mệnh khổ. Từ nhỏ nàng đã mất mẫu thân, sau lại bị kế mẫu ức hiếp, cuối cùng gả cho một kẻ tàn phế vô dụng như ta.

Về sau nếu ta không còn nữa, mẫu thân con xin giao cho con chăm sóc.

“Nàng ấy thích náo nhiệt, con nhớ đưa nàng ra ngoài chơi nhiều hơn.

Nữ nhân ở kinh thành lòng dạ giả dối, con cứ dẫn nàng về Tây Bắc, nơi nàng lớn lên từ nhỏ…”

Mẫu thân kéo nhẹ tay áo phụ thân, giọng mang theo oán trách:

“Đang yên đang lành chàng nói mấy lời này làm gì?”

Phụ thân ho khan mấy tiếng, hơi thở yếu đi rõ rệt:

“Ta có dự cảm… độc trong cơ thể ngày một trầm trọng. Có lẽ, cũng chỉ còn hai tháng nữa thôi.

Ban đầu ta định lặng lẽ đưa nàng về Tây Bắc, nay có Lam Lam rồi…”

Mẫu thân đột nhiên che mặt:

“Vất vả lắm mới có một Lam Lam khiến ta ngẩng cao đầu, chàng lại cố chọc cho ta khóc!

Chàng chết đi, chết rồi để mặc ta bị người khác ức hiếp!

Không đúng, giờ là để mặc cả ta và Lam Lam cùng bị ức hiếp!

“Cứ nhắc Tây Bắc Tây Bắc, nhưng ngoại công ta đã sớm qua đời, giờ người đứng đầu còn nhận ra ta là ai nữa không?”

Phụ thân ho sặc sụa, sắc mặt trắng bệch:

“Linh Nhi… xin lỗi, thân thể ta không ra gì… ta…”

Ta đi theo sư phụ nhiều năm, sớm đã nhìn quen chuyện sinh tử.

Thế nhưng ta vẫn không chịu nổi nước mắt của mẫu thân.

Chỉ đành bóp miệng phụ thân ra, nhét viên giải độc hoàn sư phụ để lại vào miệng ông.

“Ọe”

Phụ thân lập tức phun ra một ngụm máu đen rồi ngất xỉu.

Đám hạ nhân trong phòng lập tức hoảng hốt chạy đi mời đại phu.

Mẫu thân giật lấy lọ thuốc từ tay ta, đôi mắt đầy đau lòng:

“Nghe cho rõ đây! Chốc nữa ai hỏi gì cứ nói là thuốc ta đưa phụ thân con uống!

“Ta biết Lam Lam là muốn cứu người, nhưng thân thể phụ thân con không chịu nổi dày vò nữa.

Chốc nữa dù có thế nào, con cũng không được cãi bướng, nghe rõ chưa?”

Ta vội vàng giải thích:

“Con cho phụ thân uống là thần dược giải bách độc, phụ thân nôn ra là độc tố được bài tiết, ngất đi là phản ứng bình thường.

Chỉ cần ngủ một giấc, tỉnh dậy rồi tĩnh dưỡng thêm là sẽ khỏi hẳn!”

Thế nhưng ánh mắt mẫu thân nhìn ta như thể đang chiều lòng một đứa trẻ bướng bỉnh.

“Con nói gì cũng đúng, con nói sao cũng được, nhưng chốc nữa có người đến, con nhất định phải nghe lời, không được tùy tiện.”

Được rồi, nói cũng bằng thừa.

Đúng lúc đó, Hầu phu nhân hùng hổ bước vào, lớn tiếng quát:

“Ta đã sớm nói con nha đầu này mệnh cách xung khắc Hầu phủ, các ngươi không tin. Giờ thì hay rồi, liên lụy cả đại ca mất mạng, hài lòng chưa hả?

“Chúc Linh Nhi, không phải ta nói ngươi, ngươi bao nhiêu tuổi rồi mà vẫn hồ đồ đến thế, sao lại ngốc đến vậy?

“Người đâu! Đánh con nghiệt chủng này mười đại bản, rồi lập tức đưa đến từ đường cầu phúc cho đại ca. Nếu đại ca thực sự xảy ra chuyện, nó phải lấy mạng đền mạng!”

Lúc này mẫu thân như sực tỉnh, lao ra chắn trước mặt ta:

“Là ta lo cho bệnh tình của phu quân nên mới đi cầu giải độc hoàn. Không ngờ lại hại chàng thành thế này!

Muốn đánh muốn giết gì cũng được, tất cả đều do ta!

Chuyện này không liên quan đến Lam Lam!”

Hầu phu nhân cười lạnh:

“Nói cũng đúng. Trước lúc đại ca nôn ra máu, chỉ có ngươi và con nha đầu kia ở bên giường bệnh, các ngươi không ai thoát được!

Người đâu! Đem đại phu nhân và nhị tiểu thư cùng đưa đến từ đường!

Chúc Linh Nhi, lần này để ta xem thử còn ai dám bảo vệ ngươi!”

Tổ phụ, người từng tỏ ra có chút thiện ý với ta khi ta vừa mới hồi phủ lúc này lại làm như không nghe không thấy.

Ông ấy chỉ lặng lẽ dùng khăn tay lau mồ hôi trên trán phụ thân đang hôn mê.

Còn Hầu phu nhân thì xem ta và mẫu thân như cái gai trong mắt, miếng thịt trong họng.

Nếu bị bà ta sai người áp giải đi, ai biết được sẽ xảy ra chuyện gì?

Nhỡ đâu bà ta giả làm ngựa xe lật xuống sườn núi, thậm chí sai người làm nhục ta và mẫu thân…

Vậy thì dù phụ thân có tỉnh lại, những khổ sở ta và mẫu thân chịu cũng thành uổng phí.

Nhưng phụ thân còn cần nửa nén nhang nữa mới có thể tỉnh lại.

Ta nhất định phải kéo dài thời gian.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.