Nguyện Người Bình An

Chương 4



8

Ta bất ngờ giãy khỏi đám bà tử đang giữ chặt mình, lao thẳng tới trước mặt tổ phụ, chất vấn:

“Giờ tổ phụ còn giả vờ thương tâm làm gì?

Người đầu tiên buông tay với phụ thân, chẳng phải chính là tổ phụ sao?”

Động tác của đám bà tử khựng lại, tất cả hạ nhân trong viện đồng loạt quỳ xuống.

Ngay cả Hầu phu nhân cũng lộ vẻ không dám tin.

Bàn tay của tổ phụ đang lau mặt cho phụ thân bất chợt run lên, chiếc khăn tay rơi luôn lên mặt người đang hôn mê.

Ông ấy run rẩy muốn nhặt lại, nhưng mỗi lần đưa tay ra đều thất bại, cuối cùng chỉ có thể ôm lấy trán phụ thân, nghẹn ngào:

“Những lời này, là phụ thân con… nói cho con biết?”

Thực ra phụ thân chưa từng nói gì cả.

Nhưng đường đường là đích trưởng tử của Hầu phủ mà lại phải ở trong viện vắng hẻo lánh như thế.

Bọn họ từng bóng gió nhắc đến chuyện đổi hôn, thêm vào việc mẫu           thân ta là “thiên kim phế vật” từng bị chê cười.

Chỉ cần có một chút đầu óc cũng đoán được ra chân tướng.

Ta lắc đầu, giọng nghẹn lại:

“Lúc phụ thân nôn ra máu, người vẫn còn nói… Nếu được làm lại từ đầu, người vẫn sẽ liều chết chắn mũi tên ấy thay người.

Chỉ tiếc rằng, người đã dốc lòng nuôi dạy phụ thân, mà phụ thân lại không đủ năng lực, không thể vì gia tộc lập công.”

Tổ phụ rưng rưng nước mắt, nắm lấy tay phụ thân, không ngừng lẩm bẩm sám hối.

Nước mắt tổ phụ rơi lã chã xuống mu bàn tay phụ thân.

“Dật Thâm… con cứu mạng phụ thân, vậy mà ta lại làm tổn thương lòng con hết lần này tới lần khác…

Vì sao con chưa từng trách ta?”

Hầu phu nhân sốt ruột chen vào:

“Người đâu! Mau lôi đứa tai họa kia đến từ đường!”

“Ta xem kẻ nào dám!”

Là tiếng của phụ thân.

Người… cuối cùng cũng đã tỉnh.

Hầu phu nhân tròn mắt kinh ngạc:

“Đại ca, huynh…”

Phụ thân không thèm liếc nhìn bà ta, ánh mắt ghét bỏ như thể nhìn thêm một cái cũng bẩn mắt, chỉ dịu dàng nhìn về phía mẫu thân:

“Khoảng thời gian ta hôn mê, đã khổ cho nàng và Lam Lam rồi.”

Tổ phụ vui mừng khôn xiết:

“Dật Thâm, con tỉnh rồi? Con còn có thể ngồi dậy? Có thể bước đi được sao?”

Phụ thân nhìn ông ấy, trong mắt dấy lên cảm xúc phức tạp:

“Khi con hôn mê, lời người nói, con đều nghe rõ cả.

Lam Lam nói đúng.

Nếu cho con cơ hội chọn lại, con vẫn sẽ chắn mũi tên đó thay phụ thân.

Trúng độc đúng là đau đớn khó chịu, nhưng con biết, phụ thân yêu thích náo nhiệt, không chịu nổi cảnh nằm liệt giường như con.”

“Con hiểu…

Phụ thân không chỉ là phụ thân, mà còn là người cầm lái của cả Trâu gia, có lúc, buộc phải làm người cân bằng giữa muôn áp lực.”

Tổ phụ không còn kìm nổi, nước mắt cứ thế mà rơi.

Mẫu thân đứng bên cạnh khóc đến nghẹn lời:

“Lam Lam… phụ thân con… sẽ không…”

Ta lập tức xua tay:

“Giải độc hoàn của sư phụ có thể giải trăm thứ độc. Nhìn sắc mặt phụ thân, độc đã hoàn toàn được trừ sạch rồi.”

Ta lén liếc Hầu phu nhân đang giận đến giậm chân và tổ phụ đang hối hận tái mặt, mắt đảo một vòng:

“Nhưng mà… giờ phụ thân thân thể yếu nhược, nhất định phải nghỉ dưỡng ở viện có ánh nắng chan hòa, cảnh sắc tươi đẹp nhất phủ.

Còn nữa, phụ thân bị tổn hao nguyên khí, cần nhân sâm ngàn năm, linh chi trăm tuổi để tẩm bổ.”

Tổ phụ lập tức nói:

“Thanh Phong viện là nơi nhiều nắng và phong cảnh đẹp nhất phủ, vốn là nơi Dật Thâm ở khi còn trẻ.

Chúc thị, ngươi đi sắp xếp ngay, tối nay Dật Thâm phải dọn qua đó nghỉ ngơi!”

Hầu phu nhân cả kinh:

“Phụ thân! Viện đó con và Hầu gia ở đã nhiều năm, giờ bảo chuyển ngay thì sao kịp?

Trong phủ còn bao nhiêu viện nữa, cho Dật Thâm một cái khác cũng được mà!”

Ta phụ họa, giọng vừa đáng thương vừa châm chọc:

“Tổ phụ, viện vốn của phụ thân, lại bị Hầu gia và Hầu phu nhân chiếm bao nhiêu năm trời.

Giờ phụ thân cần tĩnh dưỡng, bọn họ lại không chịu trả lại?”

“Đúng là nực cười!

Năm xưa phụ thân trúng độc còn chủ động nhường vị trí Hầu gia cho nhị thúc, vậy mà hôm nay đến một viện nhỏ để dưỡng bệnh cũng không nhường được sao?”

Ánh mắt Hầu phu nhân nhìn ta như muốn rút xương lóc thịt, nhưng ta trừng lại không kiêng nể:

Trừng gì mà trừng?

Hôm nay chỉ là viện…

Ngày sau chính là tước vị Hầu gia đấy!

Không biết xấu hổ còn dám trừng ta?

9

Phụ thân được mẫu thân dìu về Thanh Phong viện.

Ông đã quá lâu không đứng dậy, dù độc tố nơi chân đã được giải, nhưng vẫn không quen đi lại.

Thế nhưng ông lại cố chấp muốn mẫu thân dìu đi từng bước, cắn răng chịu đựng.

Ta biết, phụ thân muốn dùng hành động này để cho toàn phủ thấy.

Đại phòng đã đứng lên rồi, từ nay về sau, thái độ của mọi người với mẫu thân, phải tự biết mà cân nhắc!

Quả không hổ là viện tốt nhất Hầu phủ, mỗi bước là một cảnh, trong sân còn có cả một dòng suối uốn khúc chảy qua.

Mẫu thân đột nhiên dừng lại dưới gốc cây quế to trong sân, sững sờ nhìn về phía phụ thân:

“Cây này…”

Phụ thân mỉm cười gật đầu:

“Là cây trong viện nàng ở năm xưa. Không ngờ đám nhị đệ còn lưu lại.

Đợi đến thu sang hoa nở, ta lại hái làm bánh quế cho nàng ăn.”

Từ lời kể của họ, một bức tranh về thời niên thiếu dần dần mở ra trước mắt ta.

Mẫu thân Chúc Linh Nhi và Hầu phu nhân Chúc Tình vốn là tỷ muội cùng cha khác mẹ.

Sau khi kế mẫu, mẫu thân của Chúc Tình vào cửa, vì dòm ngó đồ cưới cùng mối hôn sự tốt của Chúc Linh Nhi nên đã dùng mọi thủ đoạn hủy hoại bà.

Tại yến hội xuân năm ấy do Trưởng công chúa tổ chức, Chúc Tình nhờ Chúc Linh Nhi thay mình mang một bức họa tặng cho Nhị công tử Hầu phủ là Trâu Dật Trạch.

Nhưng khi Chúc Linh Nhi mang tranh đi, Chúc Tình lại dẫn người ập vào, vu cho bà tội trộm tranh, mượn cớ quyến rũ Trâu Dật Trạch.

Trưởng công chúa xưa nay không dung nổi một hạt cát trong mắt, vừa nhìn đã nhận ra tranh là của Chúc Tình, nổi giận đuổi thẳng Chúc Linh Nhi ra khỏi yến tiệc.

Tin Chúc Linh Nhi trộm tranh của muội muội, còn mặt dày quyến rũ muội phu, dưới bàn tay đẩy đưa của kế mẫu lập tức truyền khắp Thượng Kinh.

Chúc lão gia bất đắc dĩ, dưới sự “khuyên nhủ” của kế thất, đích thân tới Hầu phủ sửa lại hôn sự. Đem hôn ước ban đầu giữa Chúc Linh Nhi và Tiểu Hầu gia Trâu Dật Thâm đổi thành Chúc Tình, còn Chúc Linh Nhi thì gả cho Nhị công tử Trâu Dật Trạch.

Hai người cùng thành thân vào một ngày.

Nhưng trời trêu người.

Ba ngày trước đại hôn, Trâu Dật Thâm vì cứu lão Hầu gia mà trúng độc tiễn. Tuy vết thương khỏi, nhưng trong cơ thể lưu lại độc tố không thể giải.

Viện chính Thái y viện nói đầy tiếc nuối:

“Trâu Dật Thâm cả đời sẽ không thể đứng dậy. Cùng lắm… sống thêm mười lăm năm nữa.”

Vì tương lai Trâu gia, Trâu Dật Thâm đành gắng gượng bệnh tình, dâng thư xin nhường tước vị Hầu gia cho đệ đệ Trâu Dật Trạch.

Chúc Tình vừa nghe phải gả cho phế nhân, lập tức gào khóc đòi hủy hôn.

Lão Hầu gia vì thương xót con trai, lại vì hổ thẹn nên ép Chúc Tình phải cưới đúng hôn sự ban đầu.

Nhưng mẫu thân của Chúc Tình không chịu, bèn thiết kế cho hai tỷ muội lên nhầm kiệu hoa, vào sai động phòng.

Kể từ đó, kẻ tính toán mọi đường hưởng vinh hoa phú quý.

Kẻ thành thật chân thành, bị giam trong góc tối Hầu phủ.

Nếu không phải vì tới đón ta hồi phủ, chỉ e mẫu thân sẽ ở lại góc viện hầu hạ phụ thân đến khi ông chết, rồi theo lời ông lặng lẽ trở về Tây Bắc.

Nhưng dựa vào cái gì?

Đã là nữ nhi của đại phòng, vậy những gì đại phòng đánh mất, ta Trâu Lam Lam nhất định sẽ đoạt lại hết.

Nếu không sư phụ cũng sẽ cười chê ta bất tài.

Việc trước mắt là phụ thân phải khỏe mạnh.

Chỉ khi phụ thân hoàn toàn bình phục, ông mới có tư cách bước lên triều đình, càng khỏi nói đến chuyện giành lại tước vị từ tay nhị thúc đã ngồi quá lâu.

Trong khi Trâu Phù được Chúc Tình dẫn đi khắp nơi nhìn ngắm đối tượng hôn phối, ta lại ngâm mình trong dược thất, đích thân phối dược thiện bổ dưỡng cho phụ thân.

Lập kế hoạch dưỡng bệnh bài bản, giao cho mẫu thân giám sát chặt chẽ.

Đợi đến khi nhị thúc bình loạn Giang Nam quay về, phụ thân đã được tổ phụ tiến cử đến Lại bộ báo danh.

Ông lão từng khóc đến chết đi sống lại bên giường bệnh phụ thân, nay lại trở về dáng vẻ lạnh lùng xưa kia:

“Dật Thâm, Trâu gia ta đi đến hôm nay không dễ, nhất định không thể đi sai nửa bước!

Về chuyện tước vị, ta biết là thiệt thòi cho con.

Nhưng nhị đệ con nay đã chấp chưởng đại cục, con à, hãy vì đại cục mà suy nghĩ.”

Nghe mà buồn nôn.

Biết ta bị thiệt…

Nhưng không cho ta kêu thiệt, cũng không cho ta giành lại!

Dựa vào cái gì chứ?

Không chỉ ta cảm thấy bất bình.

Phụ mẫu ta dường như bước vào giai đoạn “tình yêu đến muộn”, hai người không cùng nhau chèo thuyền ngắm hồ thì cũng vẽ mày ngâm thơ.

Ngay cả khi phụ thân ngồi xử lý công vụ, mẫu thân cũng ôm thoại bản ngồi bên rót trà châm mực.

Quả thực như một quyển thoại bản sủng ái ngọt đến sâu răng.

Chỉ tiếc rằng Chúc Tình vẫn còn cầm quyền trong phủ, không ngừng giở trò với Thanh Phong viện.

Mẫu thân ta có chỗ nào thua kém bà ta?

Ta không đồng ý!




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.