10
Trâu Dật Trạch trở về phủ, còn dẫn theo một đạo sĩ.
Đạo sĩ kia chắc chắn như đinh đóng cột, nói gì mà chính viện Hầu phủ có sát khí, chỉ có đương gia chính thống mới có thể trấn áp.
Nếu không cả Hầu phủ sẽ bị phản phệ, tai họa liên miên.
Xì!
Ông ta đúng là sốt ruột rồi.
Nếu ta chưa từng theo sư phụ học qua phong thủy âm dương, có khi đã bị tên đạo sĩ kia lừa gạt rồi cũng nên.
Sắc mặt tổ phụ khó coi, ngập ngừng nói:
“Dật Thâm, giờ thân thể con cũng đã khỏe lại rồi, chi bằng viện này…”
Chưa kịp để phụ mẫu mở miệng, ta đã chắn hẳn trước mặt họ:
“Ngươi là đạo sĩ phương nào? Sư thừa là ai?
Dựa vào đâu mà nói phụ mẫu ta ở chính viện thì Hầu phủ sẽ bị phản phệ?”
Đạo sĩ vung vẩy phất trần, hừ lạnh một tiếng:
“Quy củ của Hầu phủ tốt quá!”
Hầu gia sắc mặt sầm xuống:
“Người đâu!
Nhị tiểu thư vô lễ với đạo sĩ, kéo đi quỳ từ đường!”
Vô lễ với đạo sĩ?
Ta nheo mắt nhìn thẳng vào ông ta:
“Xin hỏi Hầu gia, loại đạo sĩ ba xu lừa người gạt quỷ như lão ta, có gì đáng để ta tôn kính?”
Mẫu thân lập tức chắn trước mặt ta:
“Lam Lam còn nhỏ không hiểu chuyện.
Nếu trách phạt ta và Dật Thâm tự gánh, không nhọc nhị đệ phải lo.”
Phụ thân tuy không nói lời nào, nhưng đứng song song cùng mẫu thân, kiên định chắn trước mặt ta.
Hầu gia lòng đau như cắt:
“Nuông chiều con chẳng khác nào hại con!
Các ngươi nghĩ vậy là thương nó sao?
Giờ nó đã đến tuổi cập kê, sau này còn phải bàn hôn sự, lỡ như đồn ra ngoài rằng nó vô lễ với đạo sĩ, các ngươi gánh nổi cho nó cả đời chắc?”
Mẫu thân hơi dao động, ánh mắt lưỡng lự nhìn về phía phụ thân.
Phụ thân lại chẳng chút do dự:
“Trước đây ta bệnh yếu, không có quyền lên tiếng.
Nay ta đã khỏe lại, thê tử nữ nhi của ta có ta bảo hộ, không cần nhị đệ phải bận tâm!”
“Từ nhỏ ta đã sống quen ở viện này, giờ Lam Lam cũng không muốn rời đi.
Cho nên, viện này ta không dọn!”
Đạo sĩ tức giận mắng to:
“Các ngươi chẳng lẽ không sợ bị phản phệ sao?”
“Phản phệ cái đầu quỷ nhà ngươi ấy!
Ta theo sư phụ học mười mấy năm, sao chưa từng nghe người nhắc đến điều vớ vẩn này?”
Hầu gia tức đến nổ lỗ tai:
“Sư phụ ngươi là ai? Có tư cách gì đem ra so với Thiên sư?”
Hầu phu nhân cười nhạt:
“Chắc là bà đồng gõ mõ trong thôn nào đó thôi.
Thiên sư đừng để tâm, nha đầu này lớn lên ở quê, chẳng hiểu gì cả.”
Trâu Phù kính cẩn chắp tay:
“Đạo Tế Thiên sư là người duy nhất từng được Quốc sư giảng kinh, thậm chí còn được lưu danh tại Quốc sư đường.
Muội dám nghi ngờ người, phụ mẫu bắt muội quỳ từ đường đã là nương tay rồi.”
Ha!
Ta còn tưởng “Thiên sư” gì ghê gớm lắm.
Thì ra chỉ nghe qua mấy bài giảng của sư phụ ta mà đã dám ra vẻ thần thánh?
Vậy ta ở dưới chân núi mỗi ngày nuôi gà, cho heo ăn, trồng rau, lẽ nào trở thành “thánh mẫu cần cù” rồi chắc?
“Đạo Tế Thiên sư chó má gì?
Ngươi nói ngươi từng được lưu danh dưới tay sư phụ ta?
Vậy sao ta chưa từng nghe sư phụ nhắc tới ngươi?
Rốt cuộc ai mới là kẻ hồ đồ?”
11
Mẫu thân ta không tin nổi:
“Quốc sư thật sự là sư phụ của con? Lam Lam, sao con chưa từng nói với mẫu thân lấy một lời?
Ta với phụ thân con chẳng phải cũng nên đích thân tới phủ Quốc sư bái phỏng một chuyến sao?
Ôi trời ơi, con à, con về phủ đã bao lâu mà không nói gì. Nếu để sư phụ con biết, người lại nói chúng ta không hiểu lễ nghĩa mất thôi!”
Hầu phu nhân liếc mắt khinh bỉ:
“Nó nói nó là đồ đệ Quốc sư, ta còn nói ta là con gái Ngọc Hoàng đại đế ấy chứ!
Thôi đủ rồi, đừng câu giờ nữa! Mau mau dọn viện đi!
Nếu ảnh hưởng đến phong thủy Hầu phủ, ngay cả phụ thân cũng không tha cho các ngươi đâu!”
Tổ phụ khẽ ho một tiếng, do dự nói:
“Dật Thâm, trước kia để các con vào chính viện là vì con cần tĩnh dưỡng.
Giờ thân thể con đã bình phục, chi bằng… trả viện lại cho nhị đệ con đi?
Dù sao nó cũng mang tước vị Hầu gia, chẳng lẽ lại ở nơi thua kém con?”
Phụ thân đột nhiên bật cười.
So với ngày xưa bệnh tật tái nhợt, nay người mặt mày hồng nhuận, khí chất tuấn tú hiên ngang đúng chuẩn lan chi ngọc thụ.
“Phụ thân nói ta khỏi bệnh rồi thì nên trả viện lại cho nhị đệ?”
Tổ phụ vuốt râu, gật đầu.
Phụ thân cười nhạt:
“Vậy thì, nếu ta khỏi bệnh rồi nhị đệ có phải nên trả lại tước vị cho ta không?”
Hầu gia và Hầu phu nhân lập tức bật dậy, tổ phụ cũng ngồi không yên:
“Chuyện tước vị sao có thể tùy tiện thay đổi?
Con đã rời xa triều chính nhiều năm, nay tất cả đều dựa vào nhị đệ con gánh vác!”
Trâu Phù mắt đỏ hoe:
“Đại bá thật biết mộng mơ giữa ban ngày.”
Phụ thân hừ khẽ, chậm rãi nói:
“Tước vị Vĩnh An Hầu năm đời đã là giới hạn, đến đời phụ thân đã là điểm kết.
Các người đều quên mất tước vị hiện nay là từ đâu mà có rồi sao?”
Hầu phu nhân và Trâu Phù cùng biến sắc, tổ phụ nhíu mày:
“Đúng là Thánh thượng từng ban tước cho con, nhưng sau đó con trúng độc mới chuyển tước vị cho nhị đệ.”
Phụ thân rút ra từ tay áo một cuộn lụa vàng sáng óng ánh:
“Đây là thánh dụ, bút tích đích thân Thánh thượng hạ bút, phụ thân và nhị đệ còn cần ta đọc to sao?”
Ánh mắt ta lập tức nhìn thẳng vào dòng chữ nổi bật:
“Do Trâu Dật Thâm bệnh tật, lệnh đệ tạm lĩnh tước vị. Khi bệnh tình hồi phục, phải hoàn lại tước.”
Ta sững người, thật không ngờ Thánh thượng lại coi trọng phụ thân như thế.
Hầu gia nghẹn họng:
“Đã có thánh dụ như vậy, sao trước giờ huynh chưa từng nhắc đến?”
Phụ thân hít sâu một hơi:
“Ngày đó ta nằm liệt giường, vì đại cục của Trâu gia nên đành dâng tước vị ra nhường.
Ngươi vì giữ danh tiếng, cũng buộc phải tỏ vẻ tử tế với ta đôi phần.
“Nhưng ta là cá, ngươi là dao.
Nếu ngươi biết ta còn giá trị, e là ta đã sớm chết rồi, đâu còn sống tới hôm nay?
“Giờ tin tức ta khỏi bệnh chắc đã truyền khắp kinh thành.
Trước kia vì nhị đệ còn đang bình định giặc loạn ở Giang Nam, ta chưa nhắc chuyện này.
Giờ thì nên theo thánh chỉ mà làm đi chứ?”
Hầu phu nhân sắc mặt xám như tro, gần như đứng không vững:
“Sao lại như thế được? Ta mới là Hầu phu nhân!
Mùa hè nổi rôm, mùa đông nứt tay, ta chưa từng dám lười biếng một ngày!
Khi Chúc Linh Nhi uống trà lạnh, ta đang chăm chỉ luyện đàn.
Khi Chúc Linh Nhi nằm trên giường đọc thoại bản, ta đã học cách quán xuyến cả phủ!
“Ta đã bỏ ra biết bao công sức mới giữ được ngôi vị Hầu phu nhân này.
Lẽ nào tước vị Hầu gia còn có chuyện nói trả là trả sao?”
Trâu Phù không dằn được nữa, giận dữ gào lên:
“Dựa vào đâu?
Một kẻ tàn tật vô dụng chỉ biết nằm chờ chết cũng xứng thay thế phụ mẫu ta sao?
“Còn Trâu Lam Lam, không học không hành, quê mùa khoác lác, có gì xứng làm thiên kim Hầu phủ?”
Mẫu thân ta còn đang ngẩn ngơ vì những lời nói quá dồn dập trong ngày hôm nay, nhưng nghe thấy Trâu Phù mắng ta và phụ thân, lập tức như một mẫu thú xù lông bảo vệ con, bật người lên phản pháo:
“Ngươi mới là đồ bỏ đi! Cả nhị phòng các ngươi đều là phế vật!”
“Lam Lam nhà ta họa nghệ siêu phàm, hơn nữa còn là đệ tử chân truyền của Quốc sư!
Nói đi cũng phải nói lại, cho dù Lam Lam chẳng có gì, ăn nhàn nằm mát, cũng vẫn là nữ nhi của ta và Dật Thâm. Con bé xứng đáng được hưởng mọi thứ tốt đẹp nhất trên đời này!”
12
Tổ phụ mệt mỏi xua tay:
“Đều câm miệng hết cho ta!
Dật Thâm có thủ dụ viết tay của Thánh thượng. Dật Trạch, con nhất định phải giao trả tước vị Hầu gia lại cho huynh trưởng con.
Còn viện này, xưa nay Dật Thâm đã quen ở, sau này vẫn là đại phòng ở.
Vị Thiên sư này, nay Dật Thâm là đương gia của Hầu phủ, ở chính viện chắc cũng không có vấn đề gì chứ?”
Tổ phụ như già đi mười tuổi, xoay người trở về Thọ An Đường.
Hầu gia, à không giờ nên gọi là Nhị thúc, nhìn cả nhà ta, nhếch môi lạnh giọng:
“Đại ca tính toán thật giỏi!”
Phụ thân ta bình tĩnh ung dung:
“Kẻ tám lạng, người nửa cân mà thôi.”
Nhị thẩm ánh mắt đảo qua đảo lại, cúi đầu không biết ghé tai nói gì đó với Nhị biểu muội Trâu Phù.
Trâu Phù đột nhiên cao giọng la lên:
“Quốc sư kỵ nhất là kẻ bám víu. Đại bá muốn làm người cầm lái Hầu phủ cũng được thôi, nhưng cái đồ nhà quê miệng toàn nói càn như Trâu Lam Lam, nhất định phải đuổi đến từ đường!
Bằng không ai biết được sẽ mang tai họa gì đến cho Trâu gia ta!”
Mẫu thân ta trừng mắt lớn:
“Phét cái rắm nhà ngươi! Lam Lam là con của đại phòng chúng ta, vốn đã là phận cao quý, cần gì phải bám ai?
Con bé nói Quốc sư là sư phụ con bé, các ngươi đều điếc cả rồi à?
Bên ngoài thì ra vẻ cung kính với Quốc sư, sau lưng lại ức hiếp đệ tử duy nhất của người ta!
Lam Lam, con nói xem, sư phụ con tính tình thế nào?”
Ấy tất nhiên là… rất dở người rồi.
Ta ghé lại gần mẫu thân thì thầm một câu:
“Mẫu thân chỉ cần đem chuyện hôm nay truyền ra ngoài, nhất là đoạn Trâu Phù nhục mạ và nghi ngờ con kia.
Ngày mai sư phụ con nhất định sẽ cho bọn họ biết tay.”
Ánh mắt mẫu thân càng lúc càng sáng.
Phụ thân bất đắc dĩ lắc đầu, nắm tay mẫu thân:
“Thôi, tất cả giao cho ta. Đi thôi.”
Về tới phòng, ta càng nghĩ càng thấy uất ức.
Ta bị bọn buôn người bắt cóc, chẳng phải cũng tại Trâu Phù tùy tiện đem ta giao cho vú nương, còn bản thân thì dẫn người tới trà quán chơi cờ hay sao?
Vú nương vừa đi nhà xí một lúc ta đã bị bọn bắt cóc đưa đi.
Giữa đường ta sốt cao, chúng thấy ta không cứu nổi liền vứt ta lại dưới chân núi.
Nếu không nhờ sư phụ đi ngang qua cứu lấy, có lẽ ta đã chết rồi.
Thế mà giờ đây ta bình an trở về phủ, có bản lĩnh thực sự trong người, kẻ hại ta mất tích năm xưa lại còn dám chống đối ta?
Ta ngồi ngay ngắn trước án thư, soạt soạt soạt bắt đầu viết.
Nhìn bóng bồ câu bay xa, ta bắt đầu trông mong cảnh ngày mai sư phụ ta “khẩu pháo toàn khai” (nổ súng toàn diện).
Sáng hôm sau, quả nhiên sư phụ còn “ra tay” mạnh hơn ta tưởng.
Trời vừa hửng sáng, Ngự Lâm Quân đã mang đao bao vây nội viện của Nhị thúc.
Trước tiếng la hét lanh lảnh của ba người kia, thị vệ mặt không đổi sắc lục soát từng gian phòng, từng quyển sổ sách.