Hoa Dung

Chương 3



10.

Sáng hôm sau, khi ta còn đang ngủ mơ màng, Thẩm Tòng Nhung đã mặc xong y phục.

Thấy ta có động tĩnh, hắn cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên má ta một cái.

Giọng nói khàn khàn sau cuộc hoan ái đầy thỏa mãn:

“Ngủ thêm chút nữa đi, tối nay ta đến thăm nàng.”

Ta khẽ “ừm” một tiếng, chủ động hôn lên khóe môi hắn:

“Tướng quân, ta đợi chàng.”

Thẩm Tòng Nhung khẽ bật cười, rồi xoay người rời đi.

Hắn vừa rời khỏi, ta liền ngồi dậy, sắc mặt chẳng còn chút nào mê luyến hay mơ hồ vừa rồi.

Ánh mắt tỉnh táo đến lạnh lùng.

Ta bước xuống giường, nhìn vào gương, ngắm những vết hôn bầm đỏ khắp cơ thể, khẽ cười lạnh một tiếng.

Từ sau đêm đó, toàn bộ kinh thành đều biết, Thẩm Tòng Nhung dùng vàng ròng mà gọi tên ta, là khách qua đêm của ta.

Không còn ai dám tùy tiện gọi tên ta nữa.

Tuy vậy, cũng không phải không có người dám mạo hiểm.

Một công tử giàu có vùng Giang Nam bị người ta xúi giục, cả gan gọi ta ra đàn tấu.

Đêm ấy, Thẩm Tòng Nhung đến, nghe chuyện xong bèn bỏ đi không nói một lời.

Hôm sau, công tử kia bị đánh gãy chân, ném thẳng ra ngoài cổng thành.

Hoa ma ma kể lể với ta:

“Chân gần như nát vụn, thịt dính lấy xương, máu me đầm đìa, đáng sợ vô cùng. Nghe nói trước khi hôn mê còn luôn miệng hét là do người Thẩm gia ra tay. Nhưng quan binh chẳng ai tin, cứ bảo hắn ta uống rượu say nên ngã.”

Ánh mắt bà ta đầy ẩn ý.

Ta không đáp lời, chỉ nhẹ nhàng cài lên tóc cây trâm hồng ngọc mới được tặng.

Viên hồng ngọc sắc nước hương trời, quý giá vô cùng, cả kinh thành cũng chỉ có một hai chiếc.

Người hầu đưa đến nói đây là do chính Thẩm Tòng Nhung chọn đá và kiểu dáng, nói là hợp với ta.

Khi hắn sủng ái một người, luôn cháy bỏng và chân thành.

Ta ngắm nhìn dung nhan kiều diễm trong gương, khóe môi khẽ cong:

“Tin hay không, ai còn dám đắc tội với phủ Trấn Quốc Tướng quân?”

Sau chuyện này, bảng tên của ta lại tạm thời được tháo xuống.

Ai nấy đều nói Thẩm Tòng Nhung đã toàn tâm toàn ý với ta, hết mực sủng ái.

Lời đồn truyền khắp kinh thành, xôn xao chẳng dứt.

Và ta, cũng gặp mặt Hạ Trích Nguyệt lần đầu tiên.

Nữ chủ nhân Thẩm phủ, ánh trăng sáng trong lòng Thẩm Tòng Nhung.

11.

Hôm đó, ta được mời đến Thẩm phủ biểu diễn, khách khứa đông như trẩy hội.

Hạ Trích Nguyệt và Thẩm Tòng Nhung ngồi ở vị trí cao nhất.

Khúc nhạc kết thúc, Hạ Trích Nguyệt gọi ta bước lên.

Nàng ta từ trên cao liếc nhìn ta, ánh mắt như đang nhìn một con kiến hèn mọn không biết lượng sức.

“Quả thật cũng có chút nhan sắc, chẳng trách Tòng Nhung lại để mắt đến ngươi. Có điều, nơi thanh lâu bẩn thỉu thấp hèn, thân thể ngươi nào tránh khỏi vướng phải chút bệnh ô uế, sợ lây sang Tướng quân. Chi bằng hôm nay nạp ngươi làm thiếp hẳn, ngươi thấy thế nào? Tướng quân, chàng thấy sao?”

Nàng ta mỉm cười nhìn về phía Thẩm Tòng Nhung, như thể là một phu nhân hiền thục đoan trang thật lòng nghĩ cho trượng phu.

Ta ôm tỳ bà trong lòng, đôi mắt sáng lên, như mang theo chút mong chờ mà nhìn về phía Thẩm Tòng Nhung.

Nhưng hắn lại không hề liếc ta lấy một cái, chỉ khẽ cười lạnh:

“Thân phận của nàng thấp hèn, không xứng làm thiếp của Tướng quân.”

Lời này vừa thốt ra, ánh mắt mọi người đổ dồn về phía ta đầy giễu cợt và khinh miệt.

Tựa như đang chê cười mộng tưởng ngu ngốc của ta.

Sắc mặt ta tái nhợt, ánh sáng trong mắt cũng tan biến.

Ta cúi đầu, bàn tay siết chặt đến bật máu, giọt máu tươi rơi xuống, nhiễm đỏ dây đàn.

Thẩm Tòng Nhung chú ý đến, sắc mặt khẽ biến, nhưng lại chẳng nói gì.

Chỉ đưa tay cài một cây trâm cài tóc nạm lục ngọc mẫu đơn lên búi tóc Hạ Trích Nguyệt.

Giữa ánh nhìn của bao người, Hạ Trích Nguyệt cũng không kìm được mà đỏ mặt.

Sau đó, Thẩm Tòng Nhung ghé tai nàng ta nói mấy câu, rồi quay sang khách khứa giải thích là có công vụ phải xử lý bèn dẫn người rời đi.

Hắn vừa đi, Hạ Trích Nguyệt đã mất kiên nhẫn, bảo ta lui xuống.

Lúc đi ngang qua hành lang, ta vẫn nghe thấy những lời cười nhạo sau lưng:

“Một tiện nhân mà thôi, Tướng quân cũng chỉ coi như trò tiêu khiển, sao sánh được với phu nhân.”

“Đúng vậy, cả kinh thành ai chẳng biết năm đó vì cưới được nàng vẻ vang, Tướng quân đã thân chinh xuất chinh tiêu diệt Thụ tộc lĩnh loạn, là trận chiến vô cùng nguy hiểm.”

“Ngươi xem cây trâm gắn lục ngọc kia đi, đó chính là tín vật đính ước của Hoàng đế và Quý phi triều trước. Nghe nói là một hồng một lục, sau khi vong quốc thì thất lạc cả hai. Giờ Tướng quân tìm được viên lục ngọc, lập tức dâng tặng phu nhân, đủ thấy hắn yêu nàng ấy biết bao.”

“Một kỹ nữ như Hoa Dung, làm thiếp còn không xứng. Tướng quân rất tỉnh táo, chẳng qua chỉ là ham của lạ nhất thời.”

Bước chân ta khựng lại, một lúc lâu sau mới chậm rãi rời đi.

Nhưng khi bước lên xe ngựa, lại thấy bên trong đã có người ngồi sẵn: Thẩm Tòng Nhung.

Hắn đưa tay đỡ ta lên xe, ánh mắt nhìn vết thương lòng bàn tay do chính hắn siết chặt, giọng khẽ hỏi:

“Đau không?”

Ta lắc đầu, giọng nhẹ nhàng:

“Tướng quân, nô gia không đau.”

Hắn khẽ thở dài, cẩn thận bôi thuốc cho ta.

Ta khẽ run lên vì đau, hắn liền nhẹ tay hơn hẳn.

Thấy tóc ta chỉ cài một cây trâm ngọc giản đơn, hắn đột nhiên hỏi:

“Cây trâm ta tặng nàng, sao không dùng?”

Chiếc trâm hồng ngọc đó.

Ta chỉ biết nó vô cùng quý giá, không ngờ hắn lại tặng một chiếc cho ta, một chiếc cho Hạ Trích Nguyệt.

Nếu nàng ta biết, e là hôm nay đã lấy mạng ta rồi.

Ta đáp lời, giọng bình thản:

“Thân phận nô gia thấp hèn, không xứng với món đồ ấy. Đeo ra ngoài, chỉ khiến thiên hạ chê cười.”

Nghe vậy, Thẩm Tòng Nhung im lặng một hồi, rồi khẽ nói:

“Nàng trách ta.”

Tay ta hơi khựng lại, như kinh ngạc nhìn hắn, sau đó khẽ mỉm cười lắc đầu:

“Nô gia biết thân phận mình hèn mọn, không dám vọng cầu danh phận.

Chỉ mong được ở bên Tướng quân lâu thêm chút nữa là mãn nguyện rồi.”

Huống hồ, điều ta muốn chưa từng là vị trí thiếp thất.

Nếu đã vào Thẩm phủ, thì ta cũng phải bước vào bằng tư thế khiến Hạ Trích Nguyệt không thể chống đỡ nổi.

Hiện tại vẫn chưa phải lúc.

Nghe lời ấy, Thẩm Tòng Nhung dịu dàng ôm ta vào lòng, thở dài một tiếng, giọng trầm thấp:

“Từ nhỏ nàng đã hiểu chuyện thế này sao?”

Ta hơi sững người, một lúc sau mới nhẹ giọng đáp:

“Không phải. Hồi bé, nô gia là đứa trẻ bướng bỉnh nhất trong nhà.” 

12.

Từ nhỏ ta đã sinh ra ở biên ải. Nơi đó là đồng bằng mênh mông bát ngát, gió đuổi mây, mây đuổi ngựa, khoáng đạt vô cùng.

Nơi đó không khắt khe với nữ tử như ở kinh thành. Ta thường theo phụ thân và ca ca rong ruổi trên thảo nguyên Tây Bắc, cưỡi ngựa phi như bay.

Vui thì cười to một trận, buồn thì cứ thỏa sức khóc òa.

Mẫu thân thường nghiêm mặt bảo ta phải giữ lấy khí độ của một tiểu thư khuê các, nếu không sau này thành thân sẽ bị thiên hạ chê cười.

Vì thế, bà còn mời một bà vú trong cung đến, chuyên dạy ta quy củ.

Thế nhưng ta học chẳng vô, cũng chẳng muốn học.

Bà vú kia vừa bất đắc dĩ vừa bất lực, đành đến mách với phụ mẫu.

Mẫu thân tức giận, định dạy ta một trận nên thân.

Nhưng phụ thân lại bế bổng ta lên vai, chạy vòng vòng trong sân như cưỡi ngựa, chọc cho ta cười khanh khách.

Ông nói:

“Nữ nhi Thụ gia chúng ta, ai lấy được là phúc phần của người đó, ai dám chê cười chứ!”

Mẫu thân nhìn hai cha con mà bất lực thở dài, ca ca và tỷ tỷ cũng đồng loạt phụ họa.

Tiểu đệ thì ôm chặt lấy chân phụ thân, giành giật đòi cưỡi ngựa cùng.

Thế là một vai của phụ thân cõng ta, một vai vác đệ đệ.

Khi ấy, trong đại viện Thụ gia, nơi nào cũng tràn ngập tiếng cười tiếng nói.

Khi ấy, ta có thể tùy tiện làm nũng, tùy tiện không hiểu chuyện, bởi vì dù có gây chuyện gì đi nữa, cũng sẽ luôn có người đứng ra che chở cho ta.

Giống như Hạ Trích Nguyệt vậy.

Nàng ta có thể vì tức giận mà cãi nhau với lão phu nhân, có thể sống tùy hứng kiêu ngạo, có thể ngông nghênh ngang ngược, là vì có Thẩm Tòng Nhung và Hạ gia chống lưng cho nàng ta.

Nhưng hiện tại, ta không còn là Thụ tiểu thư.

Gia tộc của ta đã sớm diệt vong, ta cũng chỉ còn là một kỹ nữ nơi thanh lâu.

Bề ngoài hào nhoáng, nhưng nếu không có Thẩm Tòng Nhung, bất kỳ ai cũng có thể chà đạp ta dưới chân.

Thụ Minh Huệ có thể không hiểu chuyện.

Nhưng Hoa Dung thì không thể như vậy.

Bởi vì, Hoa Dung không còn ai để dựa vào.

Ngay cả Thẩm Tòng Nhung, cũng không thể.

Giờ đây hắn sủng ái ta, nhưng nếu ta thật sự tự mãn mà dám đối đầu với Hạ Trích Nguyệt, thì ta sẽ lập tức bị vứt bỏ không thương tiếc.

Giống như chuyện hôm nay.

Thẩm Tòng Nhung tuyệt đối sẽ không vì ta mà khiến Hạ Trích Nguyệt mất mặt.

Nếu nhất định phải chọn một trong hai người, hắn sẽ không chọn ta.

Chuyện này, ta đã biết rõ từ lâu.

Nhưng Hạ Trích Nguyệt thì không.

Nàng ta chấp mê bất ngộ theo đuổi sự thủy chung duy nhất của Thẩm Tòng Nhung, không thể chấp nhận hắn sủng ái ta, lại vì tự cho mình là cao quý nên không muốn tự bẩn tay vì ta.

Thế nhưng nàng ta không biết, mỗi lần nàng ta làm khó dễ ta, lại chỉ khiến Thẩm Tòng Nhung càng thêm thương xót ta.

Nàng ta cũng không hiểu, cái gọi là tình sâu như biển, một lòng một dạ của nam nhân, vốn dĩ chỉ là chuyện nực cười.

Một khi tình cảm đã rạn nứt, sẽ không bao giờ trở lại như thuở ban đầu.

Huống chi, bao năm qua không có lấy một mụn con, lần trước khi lão phu nhân Thẩm gia lựa chọn thiếp thất, Thẩm Tòng Nhung thực sự không biết gì sao?

Hay là hắn cũng muốn nhân đó thăm dò giới hạn cuối cùng của Hạ Trích Nguyệt?

Ta không biết.

Nhưng ta biết, Hạ Trích Nguyệt rồi sẽ mang theo khát vọng “một đời một người” ấy, từng bước, từng bước đi về phía diệt vong.

Nhưng nguyên nhân không phải là ta.

Thẩm Tòng Nhung mới chính là nguyên nhân. 

Tâm hắn đã sớm thay đổi trong vô thức theo năm tháng rồi.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.