Hoa Dung

Chương 2



6.

Lần kế tiếp ta gặp lại Thẩm Tòng Nhung, là ba ngày sau.

Hắn mặc trường bào màu đen, mày mắt u uất:

“Ngươi biết khúc Phượng Cầu Hoàng không?”

“Biết.”

Ta cúi đầu, nhẹ nhàng gảy dây đàn.

Âm điệu uyển chuyển, như lời tình nhân bộc bạch nỗi tương tư, vương vấn triền miên.

Nhưng không giống kiểu dáng yếu đuối thường thấy nơi các ca kỹ khác.

Thẩm Tòng Nhung dựa trên tháp nghỉ, nghiêng mặt nhìn ta, lặng yên lắng nghe, rồi chìm vào giấc ngủ lúc nào chẳng hay.

Khúc nhạc kết thúc.

Ta nhìn nam nhân đang yên giấc từ xa, cảm giác như nếu giờ phút này ta ra tay giết hắn, hắn cũng sẽ cam tâm chết trong mộng.

Tay ta siết chặt, đứng dậy, cầm lấy hộp ngọc bên cạnh, bước đến trước mặt hắn.

Vừa nâng tay lên, lại bị hắn bất ngờ túm lấy.

Ta ngẩng đầu bèn bắt gặp ánh mắt tỉnh táo của hắn.

Không có chút nào mờ mịt sau giấc ngủ.

Hắn hoàn toàn chưa từng ngủ.

“Ngươi định làm gì?”

Hắn dùng lực rất mạnh, ta cố nén đau, rơm rớm nước mắt, đưa hộp ngọc tới trước mặt hắn:

“Nô gia chỉ muốn bôi thuốc cho Tướng quân.”

Hắn hất tay ta ra:

“Đừng làm chuyện dư thừa.”

“Ngọc dung cao.”

Thẩm Tòng Nhung ngửi được mùi thơm từ thuốc, khẽ cười lạnh:

“Không ngờ một kẻ hèn mọn như ngươi lại có thứ thuốc quý thế này.”

Câu này rõ ràng là lời sỉ nhục.

Cố ý, cực kỳ cố ý, giống như muốn chọc ta nổi giận.

Ta mím môi, rồi bỗng mỉm cười dịu dàng:

“Tướng quân khác nô gia. Nô gia sống bằng nhan sắc, tất nhiên phải quan tâm dung mạo, kẻo về sau già nua xấu xí, kết cục cũng thê thảm.”

Thẩm Tòng Nhung khựng lại, không ngờ ta lại có thể nói ra câu ấy một cách thản nhiên như vậy.

Thản nhiên đến mức không biết xấu hổ là gì.

Hoa ma ma từng nói, Thẩm Tòng Nhung vốn không thích kiểu nữ nhân yểu điệu làm nũng.

Hạ Trích Nguyệt chính là một mỹ nhân thanh lãnh, đối với hắn, tuyệt đối không thể quá yếu, cũng không thể quá cứng.

Khoảng cách ấy, ta đã học suốt năm năm.

Chỉ để có thể khiến hắn để tâm đến ta như hôm nay.

“Nô gia biết thân phận mình hèn mọn, so với Tướng quân khác nào mây với bùn. Nhưng Tướng quân là anh hùng được người người kính trọng, nô gia cũng không muốn để Tướng quân bị thiên hạ chê cười.”

Ánh mắt ta lấp lánh, giọng nói nhẹ nhàng mà mềm mại:

“Tướng quân, xin hãy để nô gia bôi thuốc cho người.”

Thẩm Tòng Nhung nhìn ta chăm chú, trong mắt lướt qua nhiều cảm xúc, cuối cùng cũng nhẹ gật đầu:

“Vậy thì để ngươi làm.”

“Đa tạ Tướng quân.”

Ngón tay ta chạm vào, cảm giác mát lạnh.

Ta khẽ nhấc người, quỳ trước mặt hắn, nhẹ nhàng bôi thuốc lên từng vết thương đẫm máu nơi cổ hắn.

Thẩm Tòng Nhung hít phải mùi hương thoang thoảng bên mũi, mi mắt khẽ run, lặng lẽ dời ánh mắt đi nơi khác, nhưng bàn tay lại vô thức siết chặt.

Hắn hoàn toàn không hề hay biết, thiếu nữ từng ngưỡng mộ hắn tha thiết kia, lúc này trong mắt chỉ còn lại vẻ lạnh lẽo rỗng tuếch.

7.

Kể từ hôm đó, Thẩm Tòng Nhung thường xuyên lui tới Y Xuân Lầu.

Không làm gì khác, chỉ để nghe đàn.

Có khi đang nghe, hắn lại thiếp đi.

Về sau, hắn thậm chí mang công văn đến Y Xuân Lầu làm việc.

Hắn viết, ta mài mực.

Hắn mệt, ta xoa bóp.

Mỗi lần đến, hắn đều thưởng rất hậu hĩnh, khiến Hoa ma ma cười tít cả mắt.

Một tỷ muội trong lầu vì ghen ghét ta bèn dùng hương mê tình với mưu đồ dụ dỗ Thẩm Tòng Nhung.

Kết quả chưa được bao lâu đã bị hắn túm tóc ném ra ngoài, còn sai phó tướng mang ả đến quân doanh sung làm quân kỹ.

Ngày hôm đó, các tỷ muội trong lầu đều bị sự tàn nhẫn lạnh lẽo của Thẩm Tòng Nhung dọa đến nỗi hồn phi phách tán, run lẩy bẩy.

Chỉ có ta đứng đó, thản nhiên nhìn tất cả.

Hắn thấy ta, ánh mắt hơi ngưng lại, sau đó lạnh giọng gọi:

“Hoa Dung, vào đây.”

Ta bước vào phòng, định lấy đàn tỳ bà, nhưng tay run nhẹ, cây đàn rơi xuống đất.

Ta khựng lại một chút.

Vẻ mặt Thẩm Tòng Nhung dịu đi, cười nhẹ một tiếng:

“Tưởng ngươi không biết sợ.”

Hàng mi ta khẽ run, cúi người nhặt cây đàn, giọng nhẹ như gió thoảng:

“Sao lại không sợ được, nô gia cũng hèn mọn như nàng ta, chỉ e một ngày làm Tướng quân tức giận, cũng sẽ có kết cục giống nàng…”

Nhưng Thẩm Tòng Nhung ngắt lời ta:

“Ngươi không giống nàng ta.”

Nhưng không giống ở chỗ nào, hắn lại không nói tiếp, chỉ bảo ta đàn một khúc.

Lúc hắn rời khỏi phòng bao, trên mặt đã chẳng còn chút giận dữ nào.

Trên lưng ngựa, hắn cúi đầu nhìn ta, bất ngờ nói hai chữ:

“Đừng sợ.”

Động tác ta khựng lại, ngẩng đầu, đôi mắt rạng rỡ nụ cười:

“Nô gia tin Tướng quân.”

8.

Kể từ hôm đó, lời đồn lan khắp nơi rằng Thẩm Tòng Nhung đã là khách qua đêm của ta, có lẽ chẳng bao lâu nữa sẽ nạp ta làm thiếp.

Tin đồn xôn xao khắp kinh thành, dù Hạ Trích Nguyệt ở nơi hậu viện cũng nghe được ít nhiều.

Nàng ta không nói một lời.

Chỉ sai đại nha hoàn dẫn người đến đập phá Y Xuân Lầu, đập nát cây đàn tỳ bà của ta.

Căn phòng bị tàn phá tan hoang, đại nha hoàn túm lấy cằm ta, hung hăng tát liên tiếp hàng chục cái, ánh mắt kiêu căng khinh miệt:

“Một con tiện nhân mà cũng dám mơ tưởng đến phủ Tướng quân? Hôm nay chỉ là bài học cảnh cáo. Nếu còn không biết điều, thì hãy cẩn thận với cái mạng rẻ mạt của ngươi.”

Nói xong, nàng ta bèn dẫn người rời đi.

Đợi đến khi bọn họ đi khuất, Hoa ma ma mới òa khóc lao tới, lớn tiếng sai người mang thuốc, tuyệt đối không cho phép gương mặt ta có bất kỳ vết thương nào.

Còn ta lại bật cười.

Nụ cười rực rỡ như hoa nở giữa trời đông.

9.

Sau sự việc ở Y Xuân Lầu, ta liền rút thẻ, tạm nghỉ dưỡng thương.

Chờ vết thương trên mặt dần hồi phục.

Nhiều lời đồn đại nổi lên, nói ta đã bị hủy dung, Thẩm Tòng Nhung sẽ không bao giờ quay lại nữa.

Mà quả thật, suốt bảy ngày liền, hắn không hề xuất hiện, cứ như xác thực tin đồn đã vứt bỏ ta.

Tỷ muội trong lầu thấy vậy, kẻ nào kẻ nấy thi nhau mỉa mai châm chọc, trút hết nỗi tức giận vì bao ngày bị ta đè đầu cưỡi cổ.

Hoa ma ma lo đến bạc cả tóc:

“Giờ phải làm sao đây? Chẳng lẽ công sức bao năm qua lại uổng phí cả rồi sao?”

Ta nhìn gương mặt xinh đẹp không chút tì vết trong gương, khẽ cong môi:

“Ma ma, nếu hắn không đến… thì chúng ta ép hắn đến.”

Hôm sau, Y Xuân Lầu lại treo bảng tiếp khách của ta.

Chỉ khác một điều, lần này không còn là ca kỹ biểu diễn nữa.

Trong chốc lát, bao nhiêu người chen nhau tranh đoạt. Ai cũng muốn nếm thử nữ nhân từng được Đại Tướng quân Thẩm Tòng Nhung sủng ái.

Tựa như chỉ cần chiếm được ta thì có thể đè đầu Thẩm Tòng Nhung dương oai vậy.

Vàng bạc cứ thế điên cuồng đổ vào lòng Hoa ma ma.

Bà ta cười đến híp cả mắt, đang sai người tính toán để chọn ra người trả giá cao nhất.

Ngay giây tiếp theo, có người bất ngờ đạp cửa xông vào.

Mọi người quay đầu nhìn.

Hóa ra là Thẩm Tòng Nhung.

Gương mặt tuấn tú của hắn đen kịt, ánh mắt như dao lướt qua từng người, khiến ai nấy đều cúi gằm mặt, sợ đến rút lui vào góc.

Đến khi ánh mắt ấy dừng lại nơi ta.

Ta chẳng hề sợ hãi, trái lại còn tươi cười rạng rỡ, giọng nhẹ nhàng như mọi khi:

“Tướng quân, người đến rồi.”

Lời còn chưa dứt, hắn đã sải bước đến, nắm chặt tay ta, kéo vào phòng bao.

Một cước đá văng cửa, hung hăng ném ta lên giường, đè ta xuống, tay bóp lấy cằm, ánh mắt sâu như vực:

“Hoa Dung, ngươi thèm khát nam nhân đến vậy sao? Ta không đến mới mấy ngày, ngươi đã không chờ nổi, phải tìm kẻ khác ư?”

Lời lẽ lạnh lùng, sắc nhọn như dao cắt vào tim.

Ta lại điềm tĩnh đối diện, giọng dịu nhẹ:

“Tướng quân, nô gia là kỹ nữ nơi thanh lâu, tiếp khách vốn là chuyện không thể tránh khỏi. Trong mắt các vị quyền quý, nô gia chẳng qua cũng chỉ là một món đồ, ai trả giá cao hơn thì có được.”

Thẩm Tòng Nhung khựng người.

Ta đưa tay, đầu ngón tay khẽ lướt qua gò má hắn, nở nụ cười:

“Huống hồ chuyện lần trước là do ta gây ra, thiệt hại của lầu, đương nhiên ma ma phải thu lại từ thân nô gia.”

Nghe vậy, chân mày Thẩm Tòng Nhung hơi nhíu lại, siết chặt tay ta, đáy mắt tối sầm:

“Nếu thế, vậy để ta làm người đầu tiên.”

Ta không đáp, chỉ vòng tay ôm lấy cổ hắn.

Khẽ kéo.

Là một nụ hôn nóng bỏng.

Đêm ấy, hồng đăng sáng suốt đêm.

Rèm gấm đỏ thẫm buông xuống, bóng người quấn lấy nhau, tiếng thở gấp xen lẫn tiếng nước vang vọng trong phòng.

Một cánh tay trắng ngần vô lực rơi xuống mép giường, giây sau đã bị hắn kéo lại, đưa lên môi, từng nụ hôn lưu lại vết đỏ, như mai nở sau tuyết, mê hoặc lòng người.

“Hoa Dung, nàng là người của ta.”