9.
Ta vốn nghĩ Bùi Huyền sẽ gây khó dễ cho ta.
Dù sao vừa rồi, Ngụy Tuân đã làm hắn ta mất mặt trước bao người. Với tính khí trước nay của Bùi Huyền, hắn ta sẽ tìm cách phát tiết một trận.
Nhưng hắn ta lại không làm thế.
Hắn ta sai người chuẩn bị chiếc nhuyễn tháp mềm nhất, địa long sưởi ấm nhất, thậm chí trong phòng còn có cả dược dục.
Ta tắm rửa xong xuôi dưới sự hầu hạ của a hoàn, thì Bùi Huyền mới thong thả đến.
Hắn ta cụp mắt, ánh nhìn dừng lại nơi bụng ta.
“Được mấy tháng rồi?”
Lương thảo của quân Ngụy dồi dào, thỉnh thoảng săn được gà rừng, thỏ rừng hay lợn rừng, Ngụy Tuân đều cho người mang sang cho ta.
Suốt mấy tháng dưỡng thương trong quân, ta không những không gầy đi, trái lại còn đầy đặn hơn trước, thoạt nhìn đúng là có chút dáng dấp của một người mang thai.
Vì vậy, ta nhẹ nhàng vuốt bụng, đáp: “Ba tháng.”
Ta bị quân Ngụy bắt đi gần hai tháng, ba tháng trước, chính là lúc ta còn đang cùng Bùi Huyền chinh chiến bên ngoài.
Bùi Huyền vốn hiếm khi gần gũi với ta.
Nhưng khi đó, Trình Cẩm Thượng mang theo hai đứa con đến thăm quân doanh, cả ngày lẫn đêm cùng Bùi Lâm tình ý vấn vương.
Bùi Huyền ghen đến phát điên, đêm ấy liền leo lên giường ta.
Tính ra, lần đó mang thai.
Không hơn không kém, vừa tròn ba tháng.
Dưới ánh nến mờ ảo, ánh mắt Bùi Huyền cũng dần dịu lại.
Giọng nói của hắn ta mang theo chút áy náy hiếm có: “Hôm đó… là ta lỗ mãng. Nhưng ca ca mất rồi, ta không thể mặc kệ tẩu tử và hai đứa trẻ. A Hành, đừng trách ta.”
Những lời này của hắn ta nói ra vô cùng đoan chính, như thể nếu ta không hiểu thì ta mới là kẻ vô tình vô nghĩa.
Trước kia, ta ắt sẽ tranh luận với hắn ta vài câu.
Nhưng giờ đây… không cần thiết nữa rồi.
Ta chỉ mỉm cười: “Chuyện xảy ra bất ngờ, cũng chẳng thể trách ai. Với lại, chẳng phải giờ ta đã trở về rồi sao?”
Bùi Huyền khẽ gật đầu, như trút được gánh nặng.
Sáng sớm hôm sau, hắn ta liền mời nữ y đến, nói là để kiểm tra vết thương cũ cho ta.
Nhưng ta thừa biết, hắn ta muốn xác nhận đứa bé trong bụng ta.
Ta hiểu rõ, nên không để tâm.
Bạch Chỉ đã sớm đưa cho ta dược hoàn làm tròn mạch tượng. Chỉ cần uống vào, mạch sẽ đập đều đặn như ngọc lăn.
Quả nhiên, khi nữ y xác nhận ta đã mang thai hơn ba tháng, cuối cùng Bùi Huyền cũng yên tâm.
Hôm sau, đại quân lập tức khởi hành trở về Sở quốc.
Nói đến thì, từ Thanh Châu về hoàng cung Sở quốc cũng chẳng xa bao nhiêu, chỉ khoảng hai trăm dặm.
Nếu cưỡi khoái mã, ba canh giờ là đến nơi, còn đi xe ngựa thì cũng chỉ mất một hai ngày.
Thế nhưng, Bùi Huyền lại cố tình kéo dài thành ba ngày.
Dọc đường, hắn ân cần đến mức khiến người khác kinh ngạc.
Hết đưa trà rót nước, lại xoa vai bóp lưng cho ta.
Ngay cả món bánh táo chua mà ta từng yêu thích, hắn ta cũng cố tìm cho bằng được.
Thanh Châu không có táo chua, lão phụ làm bánh khi xưa cũng đã qua đời từ lâu, không biết hắn ta phải tốn bao nhiêu công sức mới tìm được.
Nhưng ta lại không cần nữa.
“Ta không thích ăn chua.”
“Nhưng rõ ràng ngày trước nàng thích nhất là…”
Ta chỉ mỉm cười không đáp, vén rèm xe lên. Gió rét lùa vào, buốt đến tận xương, nhưng cũng khiến đầu óc tỉnh táo hơn.
“Điện hạ cũng biết nhắc đến chuyện ngày trước sao.”
“Trước kia quả thật ta thích ăn chua. Nhưng điện hạ nói người Sở quốc ưa ngọt, cho nên mỗi lần ăn bánh hay cơm, đều chiều theo khẩu vị của tẩu tử.”
“Theo điện hạ từng ấy năm, ta đã sớm không thích ăn chua nữa rồi.”
Vật đổi sao dời, người cũng chẳng còn như xưa.
Giờ đây, cả người lẫn bánh, chỉ khiến ta muốn buồn nôn.
Sắc mặt Bùi Huyền trầm xuống, nắm tay siết chặt rồi lại buông lỏng.
“A Hành, tất cả những chuyện trước kia đều là lỗi của ta. Sau này, ta nhất định sẽ bù đắp cho nàng.”
Ta đặt tay lên bụng, vẻ mặt lo lắng: “Nhưng nếu có người không dung nạp mẹ con ta thì sao?”
“Sẽ không có chuyện đó đâu.”
“Tính tình Cẩm Thượng dịu dàng, không bao giờ ghen tuông đến mức ấy.”
Ánh mắt Bùi Huyền kiên định, giọng điệu đầy chắc chắn.
Ta cúi đầu, không nói.
Bởi vì hắn ta sẽ sớm biết thôi.
Trong hoàng cung Sở quốc kia, người không nhìn nổi ta… đâu chỉ có mình Trình Cẩm Thượng.
10.
Sáng sớm ngày thứ ba, đại quân đến Sở quốc.
Vừa đặt chân vào hoàng cung, Bùi Huyền lập tức bị buộc cởi giáp, ta cùng hắn ta bị áp giải vào điện Thái Cực.
Trên ngự tọa, sắc mặt Sở vương âm trầm đến mức như có thể nhỏ ra nước.
Vừa thấy Bùi Huyền bước vào, ông ta liền giơ tay ném một chén trà xuống đất: “Nghịch tử! Vì một nữ nhân mà dám trộm ngọc tỷ của trẫm, lại còn cắt nhường hai tòa thành cho Ngụy Tuân, thể diện Sở quốc bị ngươi làm mất hết rồi!”
Lúc này ta mới hiểu, vì sao Sở vương lại đồng ý dùng hai thành đổi lấy ta.
Thì ra là do Bùi Huyền trộm lấy ngọc tỷ.
Máu tươi theo thái dương của hắn ta chảy dọc xuống, đỏ rực như chu sa. Bùi Huyền quỳ rạp trên mặt đất.
“Là nhi thần sai. Nhưng A Hành là đích thê của nhi thần, nếu để Ngụy Tuân nắm giữ, há chẳng phải làm nhục hoàng thất?”
Sở vương cười lạnh: “Chỉ là một phụ nhân xuất thân thôn dã, theo ngươi hưởng mấy năm phú quý, ngươi bèn xem nàng ta như thê tử kết tóc à?”
“Hơn nữa, nàng ta đã bị quân Ngụy bắt giữ, lẽ ra phải giữ trinh tiết mà chết, chứ không phải sống nhục nhã đến hôm nay!”
Trong điện, đám nam nhân nhao nhao gật đầu.
Kẻ thì là vương thúc của Bùi Huyền, kẻ thì là tộc đệ, tộc huynh của hắn ta.
Thế nhưng bọn họ có điểm chung… đều có vô số thê thiếp. Ngay cả vị Sở vương tóc bạc da mồi kia, vẫn giữ đủ ba cung sáu viện.
Nếu nói đến giữ tiết, đáng ra họ phải là người đầu tiên tự kết liễu đời mình mới phải.
Thế mà lúc này, họ lại bàn đến danh tiết của ta.
Có thái giám bước lên, dâng chén rượu độc. Sở vương liếc ta một cái sắc lạnh: “Nếu biết điều, bây giờ tự vẫn, còn có thể giữ thể diện cho Giang gia.”
Bùi Huyền vội chắn trước mặt ta: “Phụ vương, A Hành đang mang thai.”
“Là cốt nhục của nhi thần.”
Sở vương khẽ cười: “Vậy thì sao?”
“Nàng ở trong quân doanh địch suốt mấy tháng, khoan bàn đến đứa bé có phải của ngươi hay không, dù đúng là của ngươi, thì mẫu thân của nó không giữ được danh tiết, xuất thân của đứa con này còn gì cao quý không?”
“Mỹ nhân ở Sở quốc nhiều không đếm xuể, sau này ngươi muốn có mười đứa tám đứa cũng đâu phải chuyện khó. Đừng hồ đồ nữa.”
Thái giám lại tiến thêm một bước, đưa chén rượu đến trước mặt ta, nhưng bị Bùi Huyền đá văng ra.
Trong mắt hắn ta, phẫn nộ cuồn cuộn: “Phụ vương nên biết, nay đại ca đã chết, nhi thần là người duy nhất có thể quyết định sẽ có mấy đứa con.”
“Còn phụ vương, chỉ còn một nhi tử là nhi thần.”
Sở vương tức giận đến mức đứng bật dậy, nhưng vừa đứng đã lảo đảo rồi ngồi phịch xuống.
Ông ta thực sự đã già rồi.
Nhìn lại trong điện, ngoài Bùi Huyền còn có bao nhiêu tộc nhân Bùi gia đang rình rập. Ai nấy đều dán mắt vào ngôi vị kia.
So sánh như vậy, máu mủ ruột rà dường như quan trọng hơn danh tiếng thị tộc nhiều.
Cuối cùng, Sở vương đành nhượng bộ.
“Thôi được, ngươi thích thì tùy ngươi vậy.”
Bùi Huyền đưa ta đến ở tại cung Trường Thu.
Trước khi cùng hắn ta xuất chinh, Bùi gia còn chưa xưng vương, ta chưa từng ở trong cung điện nào lớn thế này.
Vừa trở về Sở quốc, Bùi Huyền bận rộn công vụ, cũng không có nhiều thời gian đến quấy rầy ta.
Đám tiểu thư quý tộc Bùi gia vốn đã xem thường ta, giờ lại càng thêm khinh rẻ.
Cả một cung điện rộng lớn, ta chỉ có một mình, buồn chán đến độ phát ngốc.
Ngày thứ hai, ta bèn đến tìm Trình Cẩm Thượng.