Mượn Gió Đông

Chương 3



6.

Gió tuyết vừa ngừng, vạn vật chìm trong tĩnh lặng.

Địa long trong điện đốt ấm áp, còn đốt cả hương an thần, vậy mà Bùi Huyền lại nằm mộng.

Hắn ta mơ về năm mười bảy tuổi, khi Bùi gia suy bại, hôn ước ban đầu với Trình gia cũng bị hủy bỏ.

Khi đó hắn ta thề phải tự mình làm nên sự nghiệp, khiến Trình gia phải hối hận. Vì thế, một thân một mình rời đến Thanh Châu tìm đường gây dựng.

Cũng là một ngày mùa đông như thế này, hắn ta đi bộ mấy chục ngày liền, bạc đem theo đã tiêu hết sạch từ lâu, đến một bộ áo lành cũng không có.

Vì đói quá, hắn ta chẳng màng sĩ diện, định lẻn vào nhà dân trộm chút lương thực, nhưng không ngờ lại bị bắt quả tang tại trận.

Hắn ta vốn tưởng sẽ bị áp giải lên nha môn, không ngờ gia đình ấy chẳng những không làm khó hắn ta, mà còn mời hắn ta vào sảnh đường, cho ăn no một bữa, lại còn đưa cho hắn ta áo ấm chống rét.

Thậm chí, còn gả luôn nữ nhi duy nhất trong nhà cho hắn ta, lại nhờ vào thân phận đình trưởng mà chạy vạy chiêu binh cho hắn ta.

Về sau, Bùi Huyền dấy nghiệp giữa thời loạn, dần dần trở thành bá chủ Sở quốc.

Mãi đến khi đó, Trình gia mới biết mình nhìn nhầm người, nhưng Bùi Huyền đã thành thân, chỉ đành gả Trình Cẩm Thượng từng có hôn ước với hắn ta, cho ca ca Bùi Lâm.

Bao đêm trằn trọc khó ngủ, Bùi Huyền cảm thấy hối hận.

Hối hận vì khi xưa nghe lời Giang đình trưởng, cưới Giang Hành.

Hối hận vì muốn giữ thể diện cho Bùi gia, không dám bỏ Giang Hành để cưới người khác.

Từng chuyện từng chuyện, đều gắn liền với cái tên Giang Hành, khiến hắn ta không thể không trút hết phiền muộn lên người nàng.

Cho nên, suốt bao năm sau khi thành thân, hắn ta chưa từng dành cho nàng chút sắc mặt dễ coi.

Trong mơ, Giang Hành bưng một chén trà bước vào, đặt lên án thư.

“Ta mới pha trà, mời điện hạ dùng thử.”

Chuyện như pha trà, nếu là do Cẩm Thượng làm, tất nhiên là hồng nhan tri kỷ, dịu dàng thướt tha.

Nhưng đổi thành Giang Hành, lại thành bắt chước vụng về, chẳng có gì ra dáng.

Nàng vốn xuất thân chốn quê mùa, không đủ phẩm hạnh để bước lên chính điện.

Bùi Huyền nhìn chén trà trong veo, chau mày: “Ra ngoài đi, không có việc thì đừng vào.”

Dường như Giang Hành ngẩn người một lát, sau đó liền vén rèm rời đi.

Lòng Bùi Huyền bỗng thấy khó chịu kỳ lạ, buông bút ngẩng đầu, nhìn ra ngoài từ khe rèm được vén lên, nhưng lại chẳng thấy bóng lưng nàng đâu.

Chỉ có một màn tuyết trắng xóa.

Hắn ta chợt nhận ra… đó là ngày hôm ấy.

Xe ngựa đang chạy như bay, bốn phía là tên lạnh của quân Ngụy bắn tới.

Sau đó, Giang Hành bị chính hắn ta đẩy xuống xe ngựa, nàng lăn mấy vòng trên mặt đất, rồi gắng gượng đứng dậy.

Trên con đường tuyết lầy lội, nàng đứng đó, đơn độc một mình.

Bùi Huyền bỗng nhớ đến ba năm trước, trận chiến Lộc Minh quan, khi ấy toàn quân bị vây khốn trong khe núi.

Cũng là nàng, một thân một mình lao suốt nghìn dặm để gửi tin quân cơ, mới có thể giải được vòng vây.

Lúc quân tiếp viện đến nơi, nàng cũng đứng ngoài trướng, lẻ loi như thế, bị các tộc lão Sở quốc trách mắng.

Họ quở trách nàng hành sự khinh suất, giữa đường lại ngã ngựa, làm chậm trễ quân cơ, khiến binh sĩ thương vong thê thảm.

Mà khi ấy, hắn ta đang bận an ủi Cẩm Thượng vừa mất trượng phu, không quan tâm đến nàng.

Hắn ta nhớ rõ, nàng cúi mình, đứng trong gió tuyết, trông chẳng khác nào cành trúc bị gió đông đè gãy nơi Thanh Châu.

Sau này hắn ta mới biết, sau lần ngã ngựa ấy, chân nàng bị thương nặng.

Chỉ tiếc, khi hắn ta biết thì đã quay về Sở quốc rồi.

Nếu khi đó hắn ta biết… có lẽ đã không đẩy nàng khỏi xe ngựa.

Ít ra, không nên làm vậy.

Trừ việc đẩy nàng xuống xe, chắc hẳn vẫn còn cách khác, đúng không?

Gió lạnh thổi từ núi Tây Hoa, khiến lòng người chợt lạnh buốt.

Bùi Huyền đau đầu dữ dội, bừng tỉnh khỏi giấc mơ.

Hắn ta nhận ra mình đang ở trong hoàng cung Sở quốc, lại thấy lòng mình lạc lõng.

Có cung nữ đến bẩm báo: “Điện hạ, bên điện Xuân Hoa nói hai vị tiểu hoàng tôn đều phát sốt cao, Đại hoàng tử phi đang vô cùng lo lắng.”

Bùi Huyền đưa tay đỡ trán, không nói gì.

Trước đây nếu là Cẩm Thượng và con cái gặp chuyện, nhất định hắn ta sẽ vô cùng sốt ruột, nhưng hôm nay lại thấy phiền muộn không yên.

“Phía núi Tây Hoa, có tin gì chưa?”

Nội thị nhẹ nhàng lắc đầu: “Vẫn chưa có ạ.”

Cũng phải thôi.

Núi Tây Hoa hiểm trở lạnh lùng, ngay cả nam nhân khỏe mạnh đi vào còn có thể gặp nạn, huống hồ là Giang Hành đang bị thương.

Bùi Huyền quay đầu nhìn ánh nến lay động, ánh lửa chập chờn phản chiếu trong mắt hắn ta.

Cổ họng bất chợt nghẹn lại.

Đúng lúc đó, gió lạnh cuốn tung rèm châu, có người bước nhanh vào trong.

Hai tay dâng lên một phong thư: “Điện hạ, có tin của Hoàng tử phi rồi!”

Bùi Huyền mừng rỡ quá mức, đứng bật dậy, suýt chút nữa vấp ngã làm đổ giá đèn.

“Thật sao?”

“Chắc chắn thật. Ngụy hầu gửi thư đến.”

“Trong thư nói… nói Hoàng tử phi… đã có thai rồi.”

“Choang” một tiếng.

Giá đèn chưa kịp giữ vững, rơi xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh.

7.

Nửa tháng sau, Sở quốc gửi thư hồi đáp.

Trong thư nói, họ đồng ý dùng hai tòa thành để đổi ta trở về.

Khi Ngụy Tuân cho người đưa thư đến, ta đang ngồi bên cửa sổ ăn thỏ nướng.

Nữ y hầu hạ ta tên là Bạch Chỉ, vẻ mặt đầy lo lắng: “Phu nhân chưa nói rõ trong thư về thời gian mang thai, chẳng lẽ không sợ Bùi Huyền sinh nghi sao?”

Đây chính là điểm cao tay của Ngụy Tuân.

Ta bị quân Ngụy bắt đi đã vài tháng, lúc này lại đột nhiên có thai, vậy mà hắn không hề nhắc đến đứa trẻ là của ai, ngược lại còn khiến Bùi Huyền không dám hành động lỗ mãng.

Ta chẳng mảy may bận tâm, chỉ khẽ lắc đầu: “Dù sao bây giờ ta đang ở đất Ngụy, cho dù Bùi Huyền có giận đến đâu, lẽ nào còn dám giết ta?”

Bạch Chỉ do dự: “Nhưng mà…”

Ta hiểu nàng ấy đang lo lắng điều gì.

Chẳng qua vì Ngụy Tuân đã thương lượng xong với Bùi Huyền, ba ngày nữa sẽ dùng ta đổi lấy hai thành Vĩnh Đô và Bằng Thành.

Ba ngày sau, hai bên sẽ cùng đến Thanh Châu, còn ta thì phải trở về Sở quốc.

Tuy dân phong Sở quốc cởi mở, nhưng Bùi gia đã tự xưng làm vương, thân là người nhà vương thất, dĩ nhiên ta không được phép có một chút vết nhơ nào.

Bùi Huyền chịu đổi ta về, phần lớn là vì danh dự và thể diện của Sở gia.

Một nữ tử bị địch quốc bắt giữ, lại mang danh tiết mập mờ, kết cục sẽ chẳng tốt đẹp gì.

Cho nên, mấy ngày gần đây, những a hoàn từng nói lời thị phi cũng biết thu mình lại.

Ngay cả khi đi nhặt thảo dược, lời bàn tán trong miệng cũng đã thành: “Một nữ nhân, bị bắt vào tay quân địch mà vẫn còn sống đến giờ, thực không dễ dàng. Nếu bây giờ phải quay về… chậc chậc…”

“Nghe nói luật lệ Sở quốc rất nhiều, đặc biệt là những điều áp dụng với nữ nhân, nàng ấy mà về được, cũng…”

Ai nấy đều tiếc thay cho nửa đời còn lại của ta.

Nhưng ta thì rõ ràng, với ta mà nói, tiết hạnh là thứ ít quan trọng nhất.

Ta gặm nốt miếng thịt thỏ cuối cùng, tiện tay ném xương xuống dưới gốc cây.

Giữa tán lá rì rào, tựa như có một vạt áo choàng màu đen lướt qua.

Ta dụi mắt, nhìn lại lần nữa.

Mới phát hiện, thì ra chỉ là một con ve xuân dang cánh bay đi mà thôi.

8.

Ba ngày sau, quân Ngụy đúng hẹn đến Thanh Châu.

Cách mấy năm trời, ta lại đứng dưới chân thành Thanh Châu một lần nữa, cảm giác như cách cả một đời người.

Trong lúc mông lung, ta lại nhớ đến ngày mình không cảm xúc rời thành mà xuất giá, mười dặm hồng trang kéo dài đến tận Sở quốc.

Lại như trông thấy phụ thân từng dốc toàn lực của cả nhà, giúp Bùi Huyền dựng thế. Sau đó, Giang gia ta cũng vì thế mà lụn bại nhanh chóng, rồi bị xóa tên khỏi Thanh Châu.

Một đời này của ta, hỷ, nộ, bi, hoan… hóa ra đều vì một người mà ra.

Và lúc này, Bùi Huyền đang đứng trên tường thành.

Hắn ta đứng sau hàng vạn cung thủ, ánh mắt đảo qua gương mặt ta, rồi dừng lại nơi thắt lưng, sau cùng rơi vào cánh tay đang ôm lấy ta của Ngụy Tuân.

Đôi mắt ấy u ám đến nỗi tưởng chừng có thể nhỏ ra nước.

Ta hơi giãy ra, nhưng Ngụy Tuân lại càng ghì chặt hơn.

Hắn luồn cả hai tay qua eo ta, nhẹ nhàng siết dây cương.

“Phu nhân chẳng từng nói, dụng binh giỏi nhất là đánh vào lòng người hay sao? Sao giờ lại chùn bước rồi?”

Ngụy Tuân khẽ thì thầm bên tai, hơi thở nhẹ phả vào cổ khiến da thịt ta tê rần, ngưa ngứa.

Ta hơi mất tự nhiên, nhưng nghĩ đến vết thương sau lưng chưa lành, không thể tự mình cưỡi ngựa, nên cũng không vùng vẫy nữa.

Gió đầu xuân vẫn còn lạnh khiến ta rụt cổ lại. Hoa tai bên má va vào nhau phát ra tiếng leng keng trong gió.

Bùi Huyền gạt cung thủ sang hai bên, bước từng bước lên phía trước bức tường thành, giọng nói lạnh băng: “Thả A Hành ra.”

Không biết có phải ta hoa mắt không, mà hình như Ngụy Tuân khẽ cười một tiếng rất nhẹ.

Sau đó, giữa bao ánh mắt đang nhìn, hắn ôm ta lật người xuống ngựa.

Động tác gọn gàng dứt khoát, không hề làm ta bị xóc chút nào.

“Là thả như vậy sao?”

Quân Ngụy cười rộ lên, mặt mày Bùi Huyền u ám như sắt.

Binh lính trên lầu thành kéo dây cung thật chặt, nhưng Ngụy Tuân lại chỉ khẽ nhướng mày, không hề tỏ ra sợ hãi.

Thế lực của Ngụy Tuân đang hưng thịnh, nắm trong tay hàng chục vạn đại quân, không lâu trước còn vừa đại thắng Đông Ngô, làm sao có thể e ngại một kẻ mới vừa tự xưng vương như Sở quốc?

Hai bên giằng co căng thẳng.

Một lát sau, Bùi Huyền vẫn phải cúi đầu trước.

Cổng thành hé ra một khe hẹp, có sứ giả bước ra, dâng hộ tịch.

Trên đó đóng dấu ấn hoàng gia Sở quốc, tuyên bố hai thành Bằng Thành và Vĩnh Đô sẽ được phân nhượng cho Ngụy quốc.

Ngụy Tuân không buồn nhìn lấy một cái, mà chỉ cúi người, khẽ sửa lại lông phượng ở cổ áo ta.

“Nếu ngươi không muốn quay về, bổn hầu chỉ cần cầm lấy hộ tịch, lập tức đánh thành.”

Ta mỉm cười: “Quân hầu là người có nghĩa khí, sao lại làm chuyện nuốt lời như thế?”

Ngụy Tuân bình thản nói: “Làm tướng, phải hiểu rằng binh không chê mưu gian.”

“Ta còn việc cần làm, mong Quân hầu buông tay.”

Ta nhẹ lắc đầu, Ngụy Tuân khẽ thở dài một tiếng.

Như tiếc nuối, lại như buông bỏ.

Ta nghĩ, chắc là hắn đang tiếc vì đã mất đi một mưu sĩ giỏi.

Ngày còn chưa xuất giá, phụ thân từng nói ta có cốt cách làm tướng.

Chỉ tiếc, phận làm nữ nhi, bằng không giữa loạn thế này, hẳn ta đã có thể tạo nên công danh sự nghiệp.

Một cơn gió lạnh nữa lướt qua, lông phượng bên cổ áo bị thổi dựng lên, đung đưa như cọng lau.

Ngụy Tuân trở mình lên ngựa, nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Ánh mắt hắn liếc nhìn Bùi Huyền lần cuối, đầy vẻ khinh miệt: “Sau này nếu gặp phải truy binh, tốt nhất đừng đẩy thê tử xuống xe. Nếu bổn hầu nhặt được lần nữa, mười tòa thành cũng không đổi.”

Đại quân lập tức lui đi, chỉ để lại bụi mù cuốn đầy trời.

Ta vuốt phẳng nếp gấp trên tà váy, không nhìn trái phải, cứ thế bước vào thành Thanh Châu.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.