Ba ngày sau, đúng như mẹ ta đoán, Lưu thượng thư đã đưa con gái vào cung.
Ta đến xem họ từ biệt, chỉ nghe thấy Lưu thượng thư khuyên răn: “Con gái, tất cả đều do con mà ra, con phải gánh trách nhiệm này.”
Lưu tiểu thư khóc nức nở, trông thật đáng thương.
Ta định bảo mẹ đừng làm khó Lưu tiểu thư, dù sao người giết ta là Lưu công tử. Nhưng bà bảo ta, họ đều không vô tội.
Thì ra, trước khi mẹ ta trở thành đệ nhất mỹ nhân kinh thành, Lưu tiểu thư vốn là người được mệnh danh đẹp nhất. Hoàng đế từng để mắt đến nàng, nhưng nàng đã có người trong lòng. Khi gặp mẹ ta và biết nhan sắc của bà, nàng và Lưu thượng thư đã dâng kế đẩy mẹ ta vào cung, để nàng có thể thoát khỏi ánh mắt của hoàng đế.
Mẹ ta nói với Lưu tiểu thư: “Cha ngươi vì muốn bảo vệ huynh trưởng ngươi nên mới đẩy ngươi ra. Còn vị hôn phu của ngươi, bản cung cũng đã cho người điều tra. Để bù đắp cho hắn, cha ngươi đã hứa hẹn không ít lợi lộc, hắn liền bỏ mặc ngươi, vui vẻ mà nhận hết. Tội nghiệp cho tấm chân tình của ngươi lại trao nhầm người.”
“Ngươi không muốn gả cho hoàng đế, bày mưu tính kế để bản cung thế thân. Giờ đây lại chẳng phải vẫn phải vào cung sao? Chi bằng ngoan ngoãn hầu hạ hoàng thượng, gia tộc ngươi còn có thể nhờ ngươi mà thêm phần thăng tiến.”
“Hài nhi của bản cung đã chết, oan có đầu nợ có chủ. Vốn dĩ muốn để Lưu công tử bầu bạn, nhưng Lưu thượng thư thật không nỡ, bản cung đành thôi vậy, sẽ không làm khó ngươi, đưa ngươi hầu hạ hoàng đế là đủ.”
Mỗi lời của bà khiến ánh mắt Lưu tiểu thư thêm kiên định. Đêm đó, mẹ ta đưa nàng vào hầu hoàng đế.
Nửa đêm bỗng có tiếng náo động, ta cùng mẹ đến xem, thấy hoàng hậu đang đỡ hoàng đế, vẻ mặt hắn đầy giận dữ, hạ lệnh xử trảm Lưu tiểu thư bằng loạn côn.
Hóa ra, Lưu tiểu thư không chịu hầu hạ hoàng đế, đã dùng trâm trên đầu đâm vào tay ngài.
Mẹ ta cuối cùng có chút xót xa, cùng hoàng hậu cầu xin, khiến hoàng đế nguôi giận, tha mạng cho Lưu tiểu thư, chỉ đày nàng vào lãnh cung.
Tội làm tổn thương long thể vốn có thể tru di cửu tộc.
Nhưng mẹ ta luôn có cách thuyết phục hoàng đế. Cuối cùng, hoàng đế phán: “Lễ bộ Thượng thư dù sao cũng từng có công lao vất vả, tha cho họ một mạng. Cách chức Lễ bộ Thị lang, Lưu gia từ nay không được phép làm quan. Đưa Lưu công tử vào cung, thiến thành thái giám, ở bên cạnh hầu hạ chuộc tội.”
Nhận được lệnh, Lễ bộ Thượng thư ngất xỉu, không ngờ chỉ sau một đêm, gia đình Lưu thị đã hoàn toàn đổi thay.
Lưu tiểu thư bị giam vào lãnh cung, mỗi ngày đều phải tự làm việc để đổi lấy thức ăn. Ta đôi khi lặng lẽ đến xem, tuy mẹ không căn dặn làm khó nàng, nhưng cuộc sống trong lãnh cung cũng chẳng dễ dàng gì, thiếu ăn thiếu mặc, lần đầu tiên nàng – một tiểu thư đài các – phải nếm trải cảnh đói khát.
Còn Lưu công tử, sau khi trở thành thái giám, mẹ ta cố tình giao cho hắn những việc bẩn thỉu nhất, như xử lý phân bẩn trong cung. Dưới sự chỉ đạo của bà, hắn liên tục bị roi vọt và quát mắng. Da thịt hắn mỏng manh, quen được chiều chuộng, chẳng chịu nổi khổ nhục, chỉ sau ít ngày đã bị hành hạ đến chết.
Bà chỉ khẽ thở dài, rồi ra lệnh đưa thi thể Lưu công tử đến loạn táng cương.
“A Hạnh, con vui chứ? Hắn đánh con đau lắm phải không? Hôm nay mẹ đã trả được một nửa thù này. Con chờ thêm chút nữa thôi, chúng ta sắp có thể về lại thôn làng rồi.”
“Vâng ạ!” Ta vui vẻ gật đầu.
Mẹ ta là người có ơn báo ơn, có oán tất trả, tính tình không bỏ sót điều gì. Dưới ảnh hưởng của mẫu thân, ta cũng cảm thấy hả dạ khi chứng kiến kẻ thù gặp cảnh khốn khổ.
Lễ bộ Thượng thư, sau khi hay tin con trai mình bị thiến, đã tức giận đến phát bệnh ngay trong ngày. Lưu gia ba đời độc đinh, cực kỳ coi trọng con cháu, nay dòng dõi ấy đã tuyệt dưới tay ông. Đang lúc nằm trên giường đau đớn khóc lóc, tự trách với tổ tiên, ông lại nhận tin con trai đã chết. Giờ đây ông chỉ còn thở thoi thóp, sống chẳng bao lâu nữa.