PHƯỢNG THƯỢNG HOA

Chương 5



Mẹ ta đến nhà lao thăm Lâm tể tướng. Trong ngục tối tăm, có những con chuột bò qua lại trong bóng đêm.

Lâm tể tướng giờ đã không còn vẻ hào hoa phong nhã, khoác trên mình bộ áo tù rách nát, tóc tai bù xù, khắp người đầy vết thương. Thấy mẹ ta, ông ta như thấy được cọng rơm cứu mạng, liên tục dập đầu van xin: “Xin nương nương hãy cứu thần một mạng, thần nguyện vì nương nương mà dốc hết gan ruột.”

“Lâm tể tướng, gia sản của ngươi đã bị tịch thu. Nếu bản cung cứu ngươi, ngươi sẽ dốc hết gan ruột thế nào đây?”

Lâm tể tướng đang cố tìm lời đáp thì lại nghe mẫu thân cười khẩy:

“Giờ ngươi không quyền không thế, chẳng khác gì kẻ phế nhân, còn vọng tưởng điều gì nữa?”

“Ngươi dám đùa cợt ta?”

“Ngươi coi thường mạng người, vốn dĩ đáng chết! Để bản cung vào cung, ngươi và Lễ bộ Thượng thư thật tốn không ít tâm tư. Hài nhi của ta đáng yêu biết bao, vì các ngươi mà bị đánh chết thê thảm.”

Lâm tể tướng nghe thế, liền ngừng cầu xin, cười lớn: “Ha ha ha, thì ra là vậy! Nhưng lão phu và Lễ bộ Thượng thư chỉ bày kế, kẻ thực sự hại con ngươi chính là hoàng đế. Ngươi dám tìm hoàng đế báo thù không?”

Mẹ ta khẽ mỉm cười: “Lâm tể tướng, không cần ngươi nhắc, các ngươi bản cung sẽ không tha kẻ nào.”

Mùa xuân rực rỡ, hoa cỏ nở rộ khắp ngự hoa viên, hoàng đế quyết định mở một yến tiệc trong cung.

Kể từ lần bị thích sát, sức khỏe hoàng đế dường như suy yếu hơn, hắn thường xuyên mệt mỏi, ngủ nhiều hơn và càng thích tiêu khiển.

Tin vui là, dưới sự điều trị của vị đại phu mà mẹ ta tiến cử, hoàng hậu ba tháng sau đã mang thai. Vì cần nghỉ ngơi tịnh dưỡng, hoàng hậu không thể lo liệu việc tổ chức yến tiệc, việc này liền giao lại cho mẹ ta đảm trách.

Mẹ ta đặc biệt lưu ý đến gia đình của Lễ bộ Thượng thư, đích thân gửi thiệp mời, lệnh cho cả gia quyến Lễ bộ Thượng thư nhất định phải có mặt.

Trong ngày yến tiệc xuân, bà cử vài cung nữ xinh đẹp hầu hạ con trai của Lễ bộ Thượng thư. Mỹ nhân trong lòng, hồn xuân phơi phới, rượu vào tràn trề, chẳng mấy chốc hắn đã uống quá đà.

Nhưng không chỉ là rượu, các cung nữ còn lén bỏ thêm vài thứ khác vào theo lời dặn của bà. Chẳng bao lâu, công tử Lễ bộ Thượng thư bắt đầu loạng choạng, miệng gọi: “Mỹ nhân, lại đây nào!”

Hắn đứng lên, tay ôm tay vồ, làm náo loạn cả yến tiệc. Trong lúc hỗn loạn, hắn xông nhầm vào khu vực của các nữ quyến, vô lễ mà va phải mẹ ta.

Lễ bộ Thượng thư cùng cả gia đình kinh hãi, quỳ xuống cầu xin ngay tại chỗ. Đích thân Lễ bộ Thượng thư cũng giáng một cái tát mạnh vào mặt con trai mình, khiến khuôn mặt hắn đỏ bừng.

Mẹ ta lại khóc lóc trước mặt hoàng đế: “Lưu công tử dù là lỡ uống rượu mà thất lễ, nhưng giữa bao người lại va chạm vào thần thiếp, còn xé rách tay áo của thần thiếp, khiến thần thiếp thật không biết giấu mặt vào đâu nữa. Xin bệ hạ làm chủ cho thần thiếp.”

Bà khóc nức nở, vẻ mặt ngập nước như hoa lê đẫm mưa, cả người toát lên vẻ đáng thương tột cùng. Hiện giờ hoàng đế cưng chiều bà hết mực, sao có thể không làm theo ý bà? Huống chi việc ồn ào này lại làm mất hứng hắn, khiến hắn càng khó chịu: “Lưu công tử cứ giao cho ái phi xử lý đi.”

Mẹ ta dẫn Lưu công tử đi.

Lễ bộ Thượng thư cùng gia quyến chạy đến xin tha. Trán ông toát mồ hôi lạnh, hiểu rõ mối thù giữa mẫu thân và gia đình mình, con trai ông mà rơi vào tay bà chỉ sợ chẳng được yên thân.

Lễ bộ Thượng thư sai người dâng lễ vật, từng thùng đầy châu báu, ngọc ngà, kim ngân và đủ loại trân phẩm, tất cả là mười thùng lớn.

“Nương nương, thần ba đời đơn truyền, chỉ có đứa con trai này, vì nuông chiều mà sinh thói càn rỡ. Mong nương nương giơ cao đánh khẽ, thần nhất định sẽ mang về dạy dỗ, không dám để nó tái phạm.”

Mẹ ta bình thản đáp: “Cung của bản cung có thừa châu báu, Lưu thượng thư cứ đem lễ vật về đi.”

Lễ bộ Thượng thư muốn tiếp tục van xin nhưng bị bà chặn lại: “Hài nhi của bản cung đã mất, cô quạnh lắm. Nhà Lưu thượng thư có cả con trai con gái, để lại một người bầu bạn cùng bản cung là đủ rồi.”

Ngoài Lưu công tử, gia đình Lễ bộ Thượng thư còn có một ái nữ dung mạo quốc sắc thiên hương. Mẹ ta từng gặp nàng một lần và rất ấn tượng với nhan sắc ấy.

“Một là Lưu thượng thư để lại ai đây để bầu bạn với bản cung?”

Mẹ ta thẳng thừng ngụ ý: Lưu thượng thư chỉ có thể chọn một người – hoặc con trai, hoặc con gái. Ông phải quyết định ai sẽ được giữ lại.

Lưu thượng thư nhìn đứa con trai đang mê man bất tỉnh, rồi lại nhìn đứa con gái nước mắt lưng tròng.

“Lưu thượng thư, ngươi hãy chọn cho khéo. Chính ngươi là người dâng kế để hoàng đế để mắt tới bản cung, cũng là ngươi cùng với Lâm tể tướng mưu kế hại chết hài nhi của bản cung. Nay vinh sủng này là nhờ gia đình thượng thư ban cho, bất kể ai được giữ lại, bản cung đều sẽ ‘hết lòng đối đãi.’”

Lời của mẹ ta làm sắc mặt Lưu thượng thư tái nhợt, ông ta hiểu rằng dù là ai được giữ lại cũng sẽ không có kết cục tốt đẹp. Khuôn mặt tiểu thư nhà họ Lưu cũng trắng bệch, nàng cuống quýt: “Phụ thân, chắc chắn còn có cách khác mà, người không thể bỏ lại con được.”

Mẹ ta cho gia đình Lưu thượng thư thời gian để suy nghĩ.

“Mẹ, họ sẽ chọn ai nhỉ?”

Ta thầm nghĩ trong lòng, Lưu công tử là kẻ ăn chơi trác táng, còn Lưu tiểu thư xinh đẹp lại dịu dàng. Nếu ta là Lưu thượng thư, hẳn sẽ chọn Lưu công tử ở lại trong cung.

Mẹ khẽ cười, nhìn về phía ta: “Đứa ngốc, không phải ai cũng công bằng với con cái đâu. Dù Lưu công tử có tệ bạc ra sao, Lưu thượng thư vẫn sẽ giữ đứa con trai có thể nối dõi tông đường.”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.