PHƯỢNG THƯỢNG HOA

Chương 4



Vụ ám sát tại Dưỡng Tâm điện khiến hoàng đế kinh hãi, nằm dưỡng thương vài ngày mà không thượng triều. Hoàng hậu tận tình chăm sóc, đôi mắt thâm quầng vì thức đêm. Người vốn lạnh nhạt nay lại thể hiện tình cảm với hắn: “Thần thiếp nghe tin bệ hạ gặp thích khách mà lo lắng vô cùng. May thay bệ hạ không sao, nếu không thần thiếp sẽ mãi hối hận vì đã giận dỗi bệ hạ.”

Hắn hài lòng nắm lấy tay hoàng hậu, tình cảm giữa hai người vì thế mà thêm phần hòa hợp.

Mẹ ta bị thương nặng, các thái y nói vết thương rất hiểm nguy, khó nhọc lắm mới giữ được mạng sống. Hoàng đế vô cùng lo lắng cho bà, khi tịnh dưỡng cũng không quên ghé thăm.

Bà nằm co mình trên giường, mỗi khi động đến vết thương đều nhăn mặt đau đớn, trông yếu đuối đáng thương. Hoàng đế nhìn bà, liền sinh lòng thương xót, ngày ngày không ngớt ban thưởng.

Bà nhìn hoàng đế, ánh mắt dịu dàng như nước: “Có thể vì bệ hạ đỡ kiếm là phúc phận của thần thiếp.”

Hắn lại càng thương tiếc bà, càng thêm căm ghét mọi điều liên quan đến Lâm tể tướng.

Trong thời gian này, những nữ nhân mà Lâm tể tướng đưa vào cung đều cố gắng lấy lòng hoàng đế, tìm cách thăm dò ý tứ cho ông ta, nhưng tất cả đều bị hoàng đế đuổi đi.

Khi Lâm tể tướng đến vấn an, hoàng đế thậm chí đích thân đá ông một cước, mặc cho ông ta đau đớn khóc lóc cầu xin, hoàng đế vẫn sa sầm nét mặt, không buồn nhìn thêm một lần.

Vụ thích khách ngay trước điện mà Lâm tể tướng lại bỏ mặc, điều này vẫn luôn là cái gai trong lòng hắn.

Ngay ngày đầu tiên sau khi hồi triều, dưới sự dẫn dắt của Hộ bộ Thượng thư, các đại thần lần lượt dâng tấu, tố cáo tể tướng với vô số tội danh: kết bè phái tư lợi, tham ô hối lộ, giam giữ trái phép, thao túng triều chính, v.v.

Trước kia, hoàng đế còn mắt nhắm mắt mở, vì tể tướng cũng thường bày mưu tính kế giúp hắn. Nhưng nay hắn đã hết chịu đựng.

Kẻ từng được sủng ái, nay thất thế liền mất cả quyền lực.

Cuối cùng, Lâm tể tướng bị kết án tử hình, tài sản của phủ tể tướng bị tịch thu toàn bộ, từ đó Lâm phủ sụp đổ. Nghe nói số của cải tịch thu được từ phủ tể tướng đủ để xây dựng một lăng tẩm xa hoa, hoàng đế cũng sửng sốt, không ngờ rằng Lâm tể tướng lại tham lam đến vậy.

Quốc khố được lấp đầy ngay lập tức, vấn đề quả nhiên được giải quyết, Hộ bộ Thượng thư chân thành cảm kích hoàng hậu.

Thống lĩnh cấm vệ quân, người được coi là cánh tay trái của hoàng đế và nhiều năm qua đã xử lý không ít chuyện khuất tất cho hắn, bao gồm cả việc tìm ra chứng cứ giả mạo cho tội phản nghịch của Trấn Quốc công, lại bị phát hiện say rượu cùng thuộc hạ trong khi làm nhiệm vụ, dẫn đến việc hoàng đế bị thích sát mà không ai ứng cứu kịp thời. Hoàng đế tức giận, hạ lệnh chém hết những cấm vệ say rượu vào đêm đó.

Phó thống lĩnh Cố đại nhân được thăng lên chức thống lĩnh. Cố đại nhân là biểu huynh xa của hoàng hậu, trước nay vẫn bị chèn ép vì dính líu tới gia tộc hoàng hậu, chưa bao giờ được trao quyền thực sự, thường xuyên bị điều đến xa hoàng đế. Hoàng đế biết rõ ràng về điều này, thậm chí có phần là chủ ý của chính hắn.

Mẹ ta từng nói chỉ khi nào lợi ích của bản thân bị đụng chạm thì họ mới dễ dàng trở mặt với nhau. Đúng vậy, khi chuyện không liên quan đến mình, con người ta có thể vờ như chẳng hay biết; nhưng hễ quyền lợi bản thân bị đe dọa, họ sẽ lập tức ra tay giải quyết.

Hoàng đế tạ lỗi với hoàng hậu: “Là trẫm đã phụ nàng và gia tộc nàng, trẫm thực sự nhỏ nhen. Nếu không có Cố thống lĩnh lần này, trẫm e rằng khó bảo toàn mạng sống.”

Hoàng hậu nghẹn ngào, rưng rưng tủi thân, hai người ôm nhau, nhìn qua như đã hóa giải ân oán.

Nhưng mẹ bảo ta rằng, thực ra chỉ vì hoàng hậu đã không còn thế lực từ nhà mẹ đẻ, hoàng đế mới xem nàng là vô hại.

Ta hỏi mẹ: “Những kẻ áo đen kia sao rồi? Họ đâm mẹ một kiếm, là kẻ xấu!”

Bà bật cười: “Ngốc à, chỉ là diễn kịch mà thôi. Mẹ thực ra không bị thương nặng.”

“Cố thống lĩnh vốn là người của chúng ta, chỉ dùng xác chết để thế thân cho họ. Những người đó đều là tinh vệ trung thành của hoàng hậu nương nương, tất nhiên đã quay về bảo vệ nương nương.”

Giờ đây, tể tướng đã bị loại bỏ, Hộ bộ Thượng thư cũng được kéo vào phe của hoàng hậu. Việc trừ khử thống lĩnh cấm vệ quân cũng coi như giúp hoàng hậu trả một phần món nợ cũ. Hoàng hậu và mẹ ta đều rất hài lòng, quan hệ giữa hai người cũng thêm phần khăng khít.

“Hoàng hậu nương nương, người cần một tiểu hoàng tử.”

Ánh mắt hoàng hậu thoáng trầm xuống: “E rằng kiếp này khó mà mang thai lại, chỉ có thể nhận nuôi một vị hoàng tử khác để bồi dưỡng dưới danh nghĩa của mình.”

“Nương nương chớ lo lắng. Thần thiếp xin tiến cử một người, người này tinh thông y thuật.”

Mẹ ta dẫn kiến một vị đại phu cho hoàng hậu. Ta thấy vị đại phu ấy thật quen thuộc, dung mạo ông tựa như vị thuật sĩ năm xưa từng làm phép cho ta khi còn bé.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.