01
Tháng chín, Tiêu Cảnh theo quân Nam Hạ tới Hắc Phong Trại truy quét thổ phỉ, chẳng may rơi xuống vực, không rõ tung tích.
Mãi đến dịp lễ tết, người trong Hầu phủ mới tìm được dấu vết của hắn tại hội tế thần làng của Liễu gia.
Thư viết rằng hôm qua sẽ trở về, ở trạm dịch mười dặm ngoài thành. Vậy mà đến hôm nay, ta mới đợi được hắn.
Nhưng hắn đã quên hết tất cả.
Trong lòng, trong mắt chỉ còn lại cô nương đã cứu mình.
Bó liễu được buộc bằng dải lụa đỏ, vốn là lễ vật ta muốn tặng Tiêu Cảnh để xua xui giải hạn. Giờ bị ta siết chặt trong tay, đến đầu ngón tay cũng vì quá dùng sức mà trắng bệch, xanh tím.
Liễu Y Y đấm lên vai Tiêu Cảnh một cái, nghẹn ngào nói: “Đây là vị cô nương xinh đẹp mà huynh từng theo đuổi sao?”
Tiêu Cảnh nắm chặt tay nàng ta, áp vào ngực mình: “Những chuyện trước kia ta đều không nhớ rõ nữa, không tính là gì cả. Giờ trong lòng ta chỉ có muội, đừng ghen bóng ghen gió.”
Đôi mắt từng tràn đầy dịu dàng si mê, từng như mèo con ve vẩy dụ người, nay nhìn ta chỉ còn lại đề phòng và cảnh giác.
“Ngươi là Khương Xuân Oanh? Nghe nói trước đây ta theo đuổi ngươi hai năm, ngươi chưa từng đáp lại, giữa chúng ta cũng trong sạch. Ta và Y Y đã hứa hôn trọn đời, ngươi nên tìm người khác đi.”
Lời ấy như một gậy giáng thẳng xuống đầu ta.
Đêm trước ngày truy quét thổ phỉ, Tiêu Cảnh còn hung hăng hôn lên môi ta, ấm ức cụp đuôi: “Đã thành đôi ba ngày rồi, bao giờ nàng mới chịu cho ta danh phận?”
Ta nói, chờ hắn bình an trở về.
Giờ hắn đã trở về.
Nhưng lại quên mất lời thề xưa, thậm chí quên sạch cả con người ta.
Hắn còn có một cô nương khác.
Cảm giác đau đớn như bị lưỡi dao rạc//h ngang tim khiến ta suýt rơi lệ: “Chàng thực sự đã quên rồi sao? Chàng từng rất thích ta mà…”
Tiêu Cảnh đưa mắt nhìn ta từ trên xuống dưới, tràn đầy chán ghét: “Từng theo đuổi ngươi thì phải chịu trách nhiệm cả đời với ngươi sao? Biết ta thích ngươi, sao khi đó không chấp thuận? Ngươi chỉ dựa vào chút ít nhan sắc để câu dẫn ta, đùa giỡn tình cảm của người khác trong lòng bàn tay. Hạng người chà đạp chân tình như ngươi, không xứng nói đến chữ ‘thích’.”
Mùa xuân ấm áp là thế, mà ta lại như rơi thẳng vào hầm băng, cứng họng không nói được lời nào.
Áo mỏng, váy mỏng.
Khi gà vừa gáy vào buổi sáng, ta đã ngồi trước cửa sổ nhỏ, lòng mang niềm vui xen lẫn e thẹn, tỉ mỉ tô điểm dung nhan.
Vậy mà cuối cùng, lại bị hắn nhận định là một người xấu xa đến thế.
“Chát.”
Ta tát mạnh khiến mặt Tiêu Cảnh lệch sang một bên, cười nhạt: “Chàng xứng nói đến chữ ‘thích’ sao? Mới mấy tháng đã thay lòng, yêu người khác rồi.”
Lập tức, mắt Liễu Y Y đỏ lên, nàng ta chắn trước mặt Tiêu Cảnh, lớn tiếng nói: “Cô nương không cần Tiêu lang, chẳng lẽ không cho phép Tiêu lang tìm người khác sao? Ta và chàng đã bái sơn thần, bái trời đất, chúng ta đã là phu thê.”
Nàng ta khóc đến mức lệ tuôn như mưa, rồi bỗng quỳ rạp trước mặt ta: “Cô nương thân phận cao quý, dung mạo xinh đẹp, nhất định sẽ có vương tôn công tử khác say mê vì ngươi. Xin ngươi, đừng… Chen vào chuyện tình cảm của chúng ta.”
Tiêu Cảnh lập tức kéo Liễu Y Y đứng dậy, ôm nàng ta vào lòng như che chở, nhíu mày khó chịu nói với ta: “Ngươi đừng dây dưa nữa.”
02
Cuộc gặp gỡ giữa Liễu Y Y và Tiêu Cảnh, tựa như bước ra từ những câu chuyện trong thoại bản.
Cha nàng ta lâm bệnh nặng, người góa vợ trong thôn muốn mua nàng ta về làm vợ, đến cả huyện thái gia cũng ngỏ ý nạp nàng ta làm tiểu thiếp.
Thế mà nàng vẫn không chịu khuất phục.
Nàng ta một mình nuôi thỏ, cắt cỏ heo, lên núi hái hồng, xuống suối bắt cá trê, nhưng vẫn chẳng đổi được lấy một gốc thuốc quý.
Chính trong lúc hái thuốc ở bên vách núi, nàng ta đã cứu được Tiêu Cảnh.
Cuộc sống trăm bề khó khăn, vậy mà không làm mất đi sự thiện lương trong lòng nàng.
Bất đắc dĩ, nàng đem bán miếng bạch ngọc Tiêu Cảnh yêu thích để chữa bệnh cho cha và cho cả Tiêu Cảnh.
Sau khi cha nàng qua đời, chỉ còn lại Tiêu Cảnh mất trí nhớ và nàng nương tựa vào nhau.
Nàng ta nấu ăn, hắn nhóm lửa.
Nàng ta giặt đồ, hắn đi nhặt củi quanh quẩn bên cạnh.
Cả hai cùng thề nguyện trước thần linh, hứa hôn trọn đời, sống bên nhau không oán không hối.
Tạ Thận Minh là bằng hữu của Tiêu Cảnh, đi cùng Tiêu tam lang đến đón hắn trở về.
Chính hắn là người kể lại tất cả những chuyện này cho ta.
Viền mắt ta nóng rát, không thể kiềm được nước mắt cứ thế tuôn trào: “Tạ đại ca, nàng ta… Là người tốt sao?”
Cha bệnh nặng nằm liệt giường, không có tiền chạy chữa, vậy mà còn có lòng dạ đi cứu người?
Làng Liễu gia cách Hắc Phong Trại gần đến thế, từng đợt thị vệ đi tìm, lại chẳng phát hiện ra Tiêu Cảnh.
Trên người hắn, dù chỉ là áo lót cũng có giá trị không nhỏ.
Nàng ta căn bản không có ý tốt.
Tạ Thận Minh trầm mặc rất lâu, mới khẽ nói: “Chân thành thuần hậu, từ bi thiện lương, ấy là phẩm chất tốt đẹp nhất của nhị lang.”
Tạ Thận Minh vốn là thế tử phủ Quốc công, từ trước đến nay luôn mang phong thái kiêu ngạo lạnh nhạt, xa cách với mọi chuyện thị phi, ghét việc bàn luận chuyện đúng sai của người khác.
Hắn nói đến nước này, vừa uyển chuyển vừa rõ ràng, rằng tất cả lỗi lầm là vì Tiêu Cảnh quá ngây thơ.
Đồ ngốc Tiêu Cảnh, hắn bị người ta lừa rồi.
“Tạ đại ca, chúng ta phải nói với Tiêu Cảnh, cô nương kia không phải người tốt.”
Ánh mắt Tạ Thận Minh chan chứa thương xót, ôn hòa nho nhã nhưng cũng xa cách lạnh lùng, hắn nhắc nhở ta: “Oanh Oanh, hắn coi nàng ta là thê tử, bọn họ đã là phu thê. Lúc này, hắn sẽ không nghe lọt đâu, huống hồ là lời của muội.”
Tim ta như bị kéo xuống tận đáy.
Dù hắn không nghe, ta vẫn phải nói.
03
Ta đã đến dự tiệc tẩy trần của Tiêu Cảnh.
Nào ngờ, tiểu đồng canh cổng lại lộ vẻ khó xử, chặn ta ngay trước phủ: “Tiểu Hầu gia đã căn dặn, từ nay về sau không gặp lại cô nương nữa, mời cô nương quay về cho.”
Trước cổng Hầu phủ, khách khứa lần lượt bước xuống từ xe ngựa, nhìn ta chằm chằm, thì thầm bàn tán.
Ta bắt đầu hối hận vì đã tới đây.
Hỉ Vũ tức giận quát: “Lá gan ngươi cũng lớn thật, Hầu phu nhân đích thân gửi thiệp mời cho tiểu thư nhà ta, ngươi dám ngăn cản?”
Đào Chi dịu dàng khuyên giải: “Đều là những gia tộc có danh vọng ở kinh thành, nếu gây mất hòa khí thì không hay, tiểu ca cũng khó mà thoát khỏi trách phạt.”
Tiểu đồng vội vã chạy vào trong phủ.
Chẳng bao lâu sau, Tiêu Cảnh giận dữ bước ra: “Ngươi còn chưa chịu thôi à? Trước đây là ngươi làm cao không chịu gả, bây giờ tới đây làm gì? Muốn quay lại à? Muộn rồi! Gia không chơi với ngươi nữa!”
Ta hít sâu một hơi: “Cô nương Liễu gia đã bán khối bạch ngọc của chàng, có lẽ vì nhận ra khí độ bất phàm của chàng, nên mới cứu chàng với ý đồ tài vật, nàng ta…”
“Đủ rồi!” Tiêu Cảnh mất kiên nhẫn cắt lời ta: “Cái lý lẽ đó ta nghe đến chai cả tai rồi.”
“Ngươi tưởng ai cũng được nuông chiều như đại tiểu thư sống an nhàn sung sướng như ngươi chắc?”
“Chẳng thân chẳng thích, dựa vào đâu mà người ta phải cứu ta?”
“Vì bạc của ta thì sao? Đừng nói là một khối bạch ngọc, muội ấy có đòi cả mạng ta, ta cũng cam tâm tình nguyện.”
Người trước mắt này từng leo qua cửa sổ phòng ta trong đêm trăng.
Chúng ta từng trốn ở góc gác mái ngắm trăng tròn.
Hắn ôm ta không buông, còn dụi mặt vào má ta làm nũng: “Oanh Oanh ngoan, xin nàng đấy, để ta đeo ngọc của nàng một chút, để khi nhớ nàng còn có cái mà nhìn, diệt cướp xong ta sẽ trả nàng.”
Không chịu nổi hắn nài nỉ mãi, ta đành tự tay treo khối bạch ngọc chưa từng rời thân lên cổ hắn: “Chàng phải bình an trở về, chúng ta sẽ thành thân.”
Thiếu niên ấy cười khoái chí như đạt được ý nguyện, ánh mắt nóng rực, giọng nói ngọt ngào: “Oanh Oanh, nàng thật tốt.”
Vậy mà chỉ mới vài tháng, tất cả đều đã thay đổi.
“Khối bạch ngọc của chàng… Còn không?” Ta khẽ hỏi.
“Liên quan gì đến ngươi?”
Có lẽ vì trông ta thật thảm hại, Tiêu Cảnh hừ một tiếng, từ bi nói: “Vật ta quý nhất, đương nhiên phải ở trên người người ta yêu nhất.”
Ta gần như sụp đổ.
Hắn đem ngọc của ta đeo lên cổ nữ nhân khác?
Tiêu Cảnh lười biếng tựa vào con sư tử đá: “Đừng nghĩ đến ta nữa, cũng đừng xuất hiện trước mặt ta, ta không muốn để Y Y hiểu lầm.”
Ta gắng sức kìm nước mắt: “Là chàng nói đó, đừng hối hận!”
Tiêu Cảnh liếc ta, nhướng mày, khoanh tay cười khẩy: “Người đỏ mắt vì hối hận bây giờ đâu phải ta.”
Thật kỳ lạ.
Từng có lúc ta quỳ trên bồ đoàn, thành tâm thắp hương cầu Phật.
Hy vọng lòng chân thành của ta có thể cảm động được thần linh, chỉ cầu cho người ta yêu được bình an trở về.
Mới đó thôi, vậy mà giờ đây, ta lại hận không thể thấy hắn chế//t đi cho rồi.
Ta không nói thêm gì nữa, xoay người rời đi.
Tiêu Hầu gia và Hầu phu nhân từ trong phủ bước ra, lúng túng mời ta vào phủ.
Tiểu đồng đã ngăn ta lúc nãy bị lôi đi đánh trượng.
Đúng lúc đó, một chiếc kiệu lớn chở vị quan đội mũ ô sa, mặc áo bào tím tiến tới.
Người ấy là cha ta, giữ chức Tham tri Chính sự, tức Phó Tể tướng, đang ngồi trên kiệu rồng nạm vàng, gọi ta.
Hầu phu nhân cười niềm nở mời mọc: “Khương Tướng, sao không nể mặt vào phủ dùng chút rượu?”
Cha ta bước xuống kiệu, dắt tay ta, đưa ta lên ngồi kiệu chỉ dành cho quan tam phẩm trở lên.
Ông đứng dưới kiệu, ngẩng đầu nhìn ta, cười đầy ẩn ý: “Đa tạ Hầu gia, Hầu phu nhân đã chiếu cố tiểu nữ, chúng ta không quấy rầy thêm nữa.”
Về đến phủ, ta đóng chặt cửa, cuối cùng cũng bật khóc một trận thê lương.
Ta chỉ nghĩ thiếu niên tướng quân của ta đã chế//t trong ngày đi diệt cướp ấy.
Ta sẽ mãi ghi nhớ ngày hôm nay, vĩnh viễn không quay đầu lại nữa.