04
Tại tiệc tẩy trần, Tiêu Cảnh công khai nhận Liễu Y Y trước mặt quan khách, nói rằng họ đã là phu thê.
Hắn còn tuyên bố, nếu Hầu phủ không thể dung nạp Liễu Y Y, hắn sẽ đưa nàng ta trở về thôn Liễu gia.
Vì một nữ nhân mà hắn nổi giận đội mũ ra trận, khiến cả hai nhà đều trở thành trò cười.
Tiêu Hầu gia giận đến nỗi cầm chén trà ném thẳng vào đầu hắn, rồi sai người trói Tiêu Cảnh ném vào từ đường.
Chuyện giữa ta và Tiêu Cảnh dù chưa chính thức công bố, nhưng cả hai bên đều đã ngầm đồng thuận cho mối lương duyên này.
Nói trắng ra, hôn sự này chỉ còn chờ ta gật đầu.
Hầu phu nhân ngồi trong tiền sảnh phủ ta, che khăn khóc nức nở: “Sao ta lại sinh ra một đứa ngốc như vậy, bị một con nha đầu thôn quê tâm địa hiểm ác xoay mòng mòng!”
Bà ấy khóc đến thương tâm, nắm lấy tay ta nói: “A di đã mời thái y tới khám bệnh cho nó rồi, chờ nó khôi phục trí nhớ, a di nhất định sẽ bắt nó thành tâm xin lỗi con.”
“Giờ nó đã mất trí, lại lạnh nhạt với nhà chúng ta, còn nhất quyết giữ lấy tiện nhân kia. Nếu lúc này ra tay giế//t ả, e là tình mẫu tử giữa ta và nó cũng chấm dứt. Oanh Oanh, a di thật sự rất khó xử.”
Trung Nghĩa Hầu vốn có uy vọng trong quân đội, cũng không thể vì một mối hôn sự chưa thành mà làm hai nhà trở mặt.
Ta nắm chặt tay Hầu phu nhân, dịu dàng an ủi: “Con hiểu rõ nỗi khó xử của a di. Từ khi Cảnh ca ca rơi xuống vực mất tích đến nay, a di chưa từng có một đêm ngon giấc. Giờ ca ca đã bình an trở về bên cạnh a di, mong a di đừng buồn nữa, nhất định phải giữ gìn sức khỏe.”
“Hôm qua con đã đến phủ An Vương, tổ phụ con đã đồng ý mời Từ lão thái y đã ẩn cư quay lại để khám bệnh cho ca ca.”
“Tính cách ca ca đơn thuần, chắc là nhất thời bị nàng ta che mắt. Nay họ đã có danh phận phu thê, không bằng cứ để nàng ta ở lại trong phủ, đợi sau khi tẩu tẩu vào cửa rồi hãy phong nàng ta làm di nương. Lâu dần, ca ca sẽ nhận rõ bản chất của nàng ta, cũng thấu hiểu nỗi lòng của a di.”
Sắc mặt Hầu phu nhân lập tức trắng bệch.
Bà ấy đã hiểu, giữa ta và Tiêu Cảnh từ nay không còn khả năng nào nữa.
Ta tự biết mình lỡ lời, liền e thẹn như một tiểu thư chưa xuất giá: “Chuyện trong nhà lẽ ra con không nên xen vào, chỉ là con nghĩ, a di là tri kỷ của mẫu thân con, Cảnh ca ca lại như huynh trưởng của con, nên mới cả gan dốc lòng nói thật với a di.”
Môi Hầu phu nhân run run, hồi lâu mới cất tiếng: “Là A Cảnh nó vô phúc.”
05
Về sau, Hầu phu nhân cho người thân tín đem đến một cây ngọc như ý vô giá, chỉ nói một câu: mong ta mọi sự như ý.
Ta tưởng rằng từ nay sẽ không còn dính dáng gì đến Tiêu Cảnh và Liễu Y Y nữa.
Nào ngờ, lúc ta về ở tạm nhà tổ phụ, Liễu Y Y lại dám đến trước cổng vương phủ gây chuyện.
Nàng ta quỳ trên nền đá xanh, đập đầu đến chảy máu trán.
“Khương tỷ, muội nguyện làm thiếp cho Tiểu Hầu gia, sau này tỷ làm chính, muội sẽ dâng trà rót nước hầu hạ tỷ, xin tỷ cho muội một con đường sống.”
“Tỷ không thể dồn người vào đường chế//t.”
Hầu phu nhân chưa từng gật đầu chấp thuận cho nàng ta làm thiếp.
Nàng ta không danh không phận sống trong Hầu phủ, chịu đủ điều khinh thường và dè bỉu.
Thấy Hầu phu nhân tặng ta cây ngọc như ý vô giá, lại thấy ta mời thái y cho Tiêu Cảnh, nghĩ rằng cuối cùng ta sẽ gả cho hắn, lại hiểu lầm ta là người hiền lành dễ bắt nạt, nên định làm lớn chuyện, tranh thủ tìm đường sống cho mình.
Nếu nàng ta đến Khương phủ gây sự thì thôi, đằng này lại đến đúng nơi ở của tổ phụ ta.
Ngoại tổ phụ ta là ruột thịt của tiên hoàng, là vị tướng dày dặn kinh nghiệm chinh chiến, trong mắt không thể dung được một hạt cát.
Năm xưa mẫu thân ta là Khang Ninh quận chúa hòa ly với cha ta, chỉ vì ông đối đãi quá chu đáo với người muội muội góa chồng nhà hàng xóm.
Ngay lúc ấy, tổ phụ rút thanh kiếm quý được ban từ hoàng thượng, mang theo khí thế vung đao ra trận, lao thẳng ra ngoài, vung kiếm chém thẳng vào Liễu Y Y: “Đồ không biết sống chế//t, cút!”
Liễu Y Y sợ đến mặt mày tái mét, hai mắt trợn tròn đầy kinh hoàng, toàn thân run lẩy bẩy.
Ngay tại sân, nàng ta mất kiểm soát mà tiểu tiện ra quần.
Một vệt nước lan ra từ gấu váy, thấm ướt cả đoạn tóc dài rơi rớt trên đất.
Nàng ta không ngờ, còn chưa kịp gây chuyện, thậm chí chưa gặp được mặt ta, thì mọi thứ đã kết thúc.
Tiểu đồng lập tức trói nàng ta lại mang về phủ Trung Nghĩa Hầu, bà vú quét dọn cũng ra lau rửa nền đất.
Má//u và nước tiểu của nàng ta bị xóa sạch trong nháy mắt.
Chưa đầy một khắc, vương phủ lại trở về vẻ nghiêm trang uy nghiêm, không cho phép kẻ nào mạo phạm.
Ngoại tổ phụ ta ngồi thẳng lưng trên ghế bành, ung dung dùng khăn lau thanh trường kiếm sắc bén có thể chém sắt như chém bùn.
“Oanh Oanh, con sinh ra đã cao quý, không cần tự hạ mình đi tranh luận với loài sâu kiến nơi bùn đất.”
06
Sinh thần mười bảy tuổi của ta được tổ chức long trọng chưa từng có.
Ý của ngoại tổ mẫu là, chuyện trước đây với Tiêu Cảnh khiến thanh danh của ta nhuốm đầy tai tiếng, nay cần tổ chức linh đình một phen để xua tan lời đàm tiếu, đồng thời cũng là dịp để xem mắt chọn rể.
Đào chín rợp cây, liễu rủ quanh đường.
Khách khứa người thì đứng bên hồ cho cá ăn, ngắm hạc trắng và vịt nước, người thì tụ tập dưới đài hát gần bờ nước thưởng kịch, số khác thì tụ hội không xa đó, cùng nhau trò chuyện bên hồ.
Không ai ngờ được, Tiêu Cảnh lại dẫn theo Liễu Y Y đến.
Mọi người đều sửng sốt nhìn nhau, không ai lên tiếng.
Tiêu Cảnh nắm tay Liễu Y Y, đưa thiệp cưới đỏ thắm viền vàng rực rỡ, mở ra trước mặt ta.
Năm ngày nữa, hắn và Liễu Y Y sẽ thành thân tại Liễu gia ở hẻm Bạch Thạch.
Hắn cất giọng: “Ta và Y Y sắp thành thân rồi.”
Ta mỉm cười nhàn nhạt: “Chúc mừng.”
Ánh mắt ta lướt qua Liễu Y Y đang dịu dàng nép mình sau lưng Tiêu Cảnh.
Mái tóc từng bị ngoại tổ phụ ta chém đứt, giờ đây lại bóng mượt óng ả, chẳng rõ nàng ta tìm được bộ tóc giả tốt như thế ở đâu.
Liễu Y Y bối rối siết chặt tay áo Tiêu Cảnh: “Khương cô nương, lần trước ta không nên quỳ trước cổng vương phủ, làm hỏng thanh danh của ngươi, ta biết sai rồi, mong ngươi tha thứ.”
Ta cười nhạt, châm chọc nàng ta: “Lần này sao ngươi không quỳ nữa?”
Trán Tiêu Cảnh nổi gân xanh: “Khương Xuân Oanh, Y Y đã xin lỗi rồi, ngươi còn muốn gì nữa? Ngươi chỉ bị bàn tán vài câu, còn Y Y thì mất cả mái tóc!”
Ta vừa định đáp lại.
Bỗng nhiên, Triệu Phi Yến bước nhanh đến, giật lấy thiệp cưới từ tay Tiêu Cảnh rồi xé vụn, mảnh vụn bay tán loạn khắp mặt hắn.
“Huynh điên rồi sao? Huynh bị tâm ma nhập thân à? Huynh từng theo đuổi Khương Xuân Oanh, giờ lại quay sang sỉ nhục nàng? Đây là nơi nào mà huynh dám dẫn tình nhân tới đây cố tình gây khó dễ, huynh không thấy xấu hổ à?!”
Nàng ấy thích Tiêu Cảnh và luôn ghét ta.
Không ngờ lại đứng ra vì ta.
Tạ Lan Thì cũng bước tới, giọng lạnh lẽo: “Ca ca ta làm sao lại kết giao với hạng người như ngươi? Ngươi hỗn láo như vậy, chỉ xứng bị đuổi khỏi Hầu phủ, cưới loại thôn nữ đó rồi cùng nhau sống cuộc đời hèn kém.”
Hai mắt Liễu Y Y đỏ bừng vì tức: “Các ngươi có thân phận cao quý là có thể tùy tiện sỉ nhục người khác sao?”
Tiêu Cảnh lập tức kéo Liễu Y Y về phía sau lưng, khóe môi cong lên một nụ cười châm chọc.
Hắn nhìn chằm chằm ta.
“Thôn nữ thì đã sao? Ta thà sống cuộc đời thấp hèn, cũng không thèm ngó đến Khương Xuân Oanh ngươi.”
Ánh mắt hắn tràn đầy giễu cợt, nói từng chữ từng lời: “Ta tuyệt đối không thể thích loại nữ tử kiêu căng ngạo mạn như ngươi. Trước kia chẳng qua thấy ngươi xinh đẹp, đùa giỡn một chút, giờ ta chán ngấy rồi.”
Không biết từ lúc nào, tiếng bàn tán xung quanh đã tắt hẳn.
Im lặng đến nỗi nghe rõ tiếng ca xướng yếu ớt từ sân khấu vọng lại.
Bao nhiêu phu nhân tiểu thư quý tộc kinh thành đều có mặt ở đây, lẽ ra hắn phải mất hết thể diện, bị người đời phỉ nhổ.
Nước mắt ta rơi như chuỗi ngọc bị đứt, mắt đỏ hoe, nghẹn ngào không nói nên lời, cuối cùng cố tình ngất lịm ngay trong tiệc sinh thần của chính mình.
07
Hôm ấy, những lời lẽ và hành động của Tiêu Cảnh nhanh chóng lan truyền khắp kinh thành.
Lão Hầu gia tức giận đến mức đích thân đánh hắn một trận thừa sống thiếu chết.
Sau đó, ông ấy tự mình đến phủ thăm hỏi, nói rằng Tiêu Cảnh không thể gánh vác trọng trách, đã dâng sớ xin chỉ dụ, phế bỏ thân phận thế tử của Tiêu Cảnh, chuyển phong cho Tiêu tam lang.
Cha ta chỉ nhấp một ngụm trà nhạt: “Tam lang tư chất thông minh, lại chăm chỉ cần cù, nghe nói ở huyện Ngư Dương làm huyện lệnh rất được lòng dân. Sắp tới Hộ bộ sẽ có một vị trí trống, đến lúc đó tam lang trở về phụng dưỡng bên gối, Hầu gia cũng xem như hoàn thành được một tâm nguyện.”
Đêm đến, ta mang theo một chiếc rương gõ cửa Hầu phủ.
Sân viện của Tiêu Cảnh trồng đầy mẫu đơn đỏ rực.
Ta ngắt một đóa, đưa lên mũi khẽ ngửi, hai hàng nước mắt tuôn rơi.
Khi chúng ta mới quen nhau, hắn mặt dày hỏi ta thích hoa gì.
Ta nhìn hắn mặc áo đỏ rực, nụ cười rạng rỡ, thuận miệng nói dối: “Hoa đỏ.”
Sau này, hắn bảo đã trồng rất nhiều hoa đỏ trong viện.
Lúc sắp lên đường, hắn còn nói, chờ ngày chúng ta thành thân, trên bàn tiệc nhất định sẽ đầy hoa đỏ rực rỡ.
Tiêu Cảnh chống gậy đứng dưới hành lang, giọng nói chứa đầy giễu cợt và mỉa mai: “Khương Xuân Oanh, bộ dạng ta bây giờ, ngươi vừa lòng chưa?”
Ta khẽ mở miệng: “Mong ngươi trả lại thiếp hợp hôn cho ta.”
“Còn cả miếng bạch ngọc mà ngươi đã lấy từ ta, món mà Liễu Y Y từng đem bán, đó là của ta.”
Tiêu Cảnh lập tức sa sầm mặt: “Ngươi nói bậy bạ gì thế?”
“Chúng ta từng có một đoạn tình cảm, kéo dài ba ngày. Ba ngày trước khi xuất chinh diệt cướp, ta đã nhận lời theo đuổi của ngươi.”
Tiêu Cảnh trợn mắt gằn giọng: “Ngươi nói dối! Ngươi thấy ta mất trí rồi muốn lừa ta!”
Ta lấy ra một miếng ngọc khắc chữ “Tiêu”, chính là ngọc bội tượng trưng cho thân phận thế tử của Hầu phủ.
Hôm Tiêu Cảnh được phong làm thế tử, Tiêu Hầu gia đã đích thân trao miếng ngọc này cho hắn.
Dựa vào ngọc bội ấy, có thể đến bất kỳ tiền trang, tửu lâu, bố trang nào dưới tên Tiêu gia để lấy bạc.
Lúc ấy hắn cười xảo quyệt, ánh mắt tràn đầy lưu luyến: “Oanh Oanh, ta đi rồi nàng đừng nhớ ta quá, cứ cầm ngọc bội này chơi đi.”
“Giờ ngươi không còn là thế tử nữa, ngọc này cũng nên thuộc về đệ đệ của ngươi. Ta trả lại.”
Ta nói: “Ngươi thừa biết ta không phải người dễ tùy tiện trêu chọc, vậy mà ngươi vẫn làm theo ý mình, chẳng cần sĩ diện gì cả.”
“Ta thấy Hầu gia và Hầu phu nhân đau lòng rơi lệ, bôn ba khắp nơi vì ngươi, ta mới hiểu ra mình đã nhìn lầm người.”
“Ta chỉ mong ngươi đừng oán hận người nhà ta, cũng đừng bêu xấu ta trước công chúng, khiến họ đau lòng vì ta. Họ chưa từng coi thường ngươi, chẳng qua vì ta không giấu được chuyện gì, hôm đó kết duyên cùng ngươi, cả nhà đều đang đợi ngươi trở về thành thân với ta.”
“Trả lại thiếp hợp hôn và miếng ngọc ấy, từ nay chúng ta coi như xong.”
Thân hình cao lớn của Tiêu Cảnh chợt lảo đảo, tay cầm gậy không ngừng run lên.
Hắn không dám tưởng tượng, mấy tháng hắn mất tích, ta đã đau khổ thế nào.
Hắn không dám nghĩ, khi ta trang điểm rạng rỡ, tay ôm nhành liễu đến tìm hắn, trong lòng đã mang theo bao hy vọng.
Hắn càng không dám nghĩ, người từng được hắn nâng niu như trân bảo, nay lại bị hắn quay sang giẫm đạp, chế giễu, khi ấy ta đã tuyệt vọng đến mức nào.
“Ta… Ta không biết… Ngươi… Chuyện này không thể nào…”
Ta nhìn dáng vẻ hắn như thế, chắc chắn không biết ta để thiếp hợp hôn ở đâu.
“Đúng là ta đã đưa thiếp hợp hôn cho ngươi, ngươi tìm được thì cứ đốt đi. Ngọc cũng dơ rồi, ta không cần nữa.”
Ta đưa ngọc bội cho hắn, để lại chiếc rương, xoay người rời đi, hòa vào đêm xuân tĩnh lặng.
Trong rương là những bài thơ tình hắn từng viết tặng ta, một bức chạm khắc hình dáng ta bằng gỗ, cùng đủ thứ đồ vật kỳ quặc linh tinh.
Còn có tám đồng tiền cổ, sáu túi thơm thêu vụng với vải vụn ở mép và tua rách.
Tiêu gia ở kinh thành có tám tiền trang, sáu cửa hàng vải.
Ta từng cầm ngọc bội Tiêu Cảnh đưa cho, đến lấy mấy món đồ không đáng là bao.
May mà sau khi Tiêu Cảnh trở về, ta đã chứng minh được với hắn rằng ta từng đến.