08
Ngoại tổ mẫu cùng ba vị di mẫu đích thân lo liệu toàn bộ yến tiệc xem mắt cho ta, chỉ cần ta lộ diện một chút là được.
Ngày xem mắt chẳng may trời đổ mưa, nhưng ngoại tổ mẫu cho rằng không cần đổi ngày.
Tại lầu giữa hồ Đông, ta lần lượt gặp mặt tám vị công tử.
Vị thứ chín lại là một kẻ không mời mà đến.
Tam công tử Kỷ Lâm của phủ Phó sứ Khu mật viện vừa đến đã nặng nề đặt chiếc ô giấy dầu xuống cạnh bàn đá: “Khương đại tiểu thư, ngươi gây náo loạn đủ chưa?”
Y tự rót một chén trà nóng để sưởi tay, hết lời khuyên nhủ ta không nên dễ dàng từ bỏ Tiêu Cảnh như thế. Y nói Tiêu Cảnh rất để tâm đến ta, sau khi khôi phục ký ức nhất định sẽ hối hận đến phát điên.
“Ngươi đùa giỡn hắn hai năm như trêu chó, đến khi hắn xảy ra chuyện, ngươi lại dễ dàng buông tay. Ngươi đã từng thật lòng với hắn chưa?”
Ta đứng dậy, cầm lấy chén trà trước mặt y ném thẳng ra ngoài: “Xin lỗi, ta chưa từng hèn hạ đến mức vì Tiêu Cảnh mà cả đời không xuất giá, khiến ngươi thất vọng rồi. Tốt nhất ta nên vì nhục nhã mà chết khóc trong nhà, đâu xứng ngồi đây đối thoại với loại công tử quan gia như ngươi?”
“Ngươi nhất định phải như vậy sao?”
Ta xé rách chiếc ô của y, ném mảnh ô rách xuống chân y: “Cút.”
Mưa xuân phủ khắp không gian như tơ.
Trong làn mưa mờ ảo, một bóng người mặc áo xanh xám lặng lẽ bước qua cây cầu mờ sương.
Người ấy cao lớn, không gầy gò như văn nhân, thân thể rắn rỏi đến độ khiến y phục phẳng phiu, phong độ hiên ngang.
Tạ Thận Minh che chiếc ô lớn màu xanh lam, bước từ màn sương mưa đến trước mặt ta.
“Lạnh không?”
Hắn lấy ra một chiếc lò sưởi tay nhỏ bằng lòng bàn tay từ tay áo rộng, đưa tới trước mặt ta.
Cơn giận còn sót lại do Kỷ Lâm mang đến như hơi nước bốc lên rồi tan biến dần.
Ta đứng dậy, trong mắt lộ vẻ cảnh giác, nhìn chằm chằm Tạ Thận Minh: “Không cần, ta không lạnh. Huynh không cần nhiều lời, giữa ta và Tiêu Cảnh đã không còn khả năng nào nữa.”
Lời vừa dứt, ta không nhịn được mà hắt xì một cái, vội vàng hoảng loạn lớn tiếng lấp liếm: “Ừm, không còn khả năng!”
Tạ Thận Minh lấy ra một mảnh gỗ nhỏ khắc chữ “Thập” từ túi thơm đeo bên hông, giọng nói vô thức mang theo ý cười: “Hôm nay, ta đến để xem mắt.”
09
Tạ Thận Minh ngồi xuống đối diện ta, cầm ấm trà rót thêm vào chén của ta.
“Xuân Oanh, muội không ngồi sao?”
Ta cảnh giác nhìn chằm chằm Tạ Thận Minh.
Hắn vẫn luôn là người nhã nhặn lễ độ, lễ nghi chu toàn.
Nhưng ta rất rõ nội tình bên trong.
Sau vẻ ôn nhu giả tạo kia là những lưỡi dao lạnh lẽo sắc bén.
Ta từng tận mắt chứng kiến.
Biểu tỷ ta, Phúc Khang công chúa, từng chủ động bày tỏ tình ý với hắn, hắn chỉ lạnh nhạt liếc nàng ấy một cái, rồi giẫm lên bài thơ tình rơi dưới đất, lạnh lùng nói: “Tránh ra, thần không có hứng quan tâm tâm ý của điện hạ.”
Tạ Thận Minh từ nhỏ theo Tiêu Hầu gia học võ, là nghĩa tử của Tiêu Hầu gia.
Tiêu Cảnh từng nói, có một nha hoàn hầu hạ Tạ Thận Minh nhiều năm mưu toan trèo lên giường hắn, hắn chỉ thản nhiên liếc nàng ta một cái, lạnh lùng cao quý phun ra ba chữ: “Ngươi xứng sao?”
Ta rất không ưa hắn.
Hắn vì Tiêu Cảnh nên chủ động chào ta, ta cũng chỉ miễn cưỡng mỉm cười gật đầu, không muốn nhiều lời.
Cho đến năm ngoái.
Sau khi mẫu thân ta hòa ly với cha thì tái giá cho Trung Nghĩa Hầu ở Kim Lăng. Năm ngoái, ta về Nam thăm mẫu thân, đúng lúc Tạ Thận Minh được phái đi Quảng Lăng làm việc.
Tiêu Cảnh nhất quyết làm mối cho ta và hắn, nói là có người đồng hành thì an tâm hơn, còn dặn dò Tạ Thận Minh mấy lần: “Huynh đệ tốt, trông nom Xuân Oanh giúp ta.”
Ta cảm thấy rất không thoải mái, âm thầm thề rằng lúc quay về nhất định sẽ không đi chung với Tạ Thận Minh.
Nào ngờ, trên đường thủy lại gặp phải hải tặc.
May mà Tạ Thận Minh cùng thuộc hạ dũng mãnh, không để mất một rương bạc nào.
Ta bị dọa không nhẹ, lại nghĩ đến khi trở về mẫu thân sẽ cho thêm nhiều rương lễ, càng thêm lo lắng.
Có một người quen đi cùng cũng yên tâm hơn.
Khi ấy ta cười rất thật lòng: “Tạ đại ca, hải tặc hoành hành, để huynh một mình quay về kinh, ta thật sự không yên tâm. Hay là đợi huynh làm xong việc thì đến tìm ta, ta đưa huynh về một đoạn.”
Từ đó, tuy chúng ta không thể xem như thân mật, nhưng cũng coi như có chút giao tình.
Vậy mà sao hôm nay hắn lại đến để xem mắt ta?
Cả da đầu ta như tê rần, dứt khoát nói thẳng: “Tạ Thận Minh, huynh là bạn của Tiêu Cảnh, ta không muốn dính dáng gì tới hắn nữa, giữa chúng ta không cần phải xem mắt.”
Đầu ngón tay Tạ Thận Minh đang cầm chén trà siết chặt đến tái xanh, nhưng giọng nói vẫn bình tĩnh rõ ràng: “Nếu muội đã quyết định chọn lang quân, vì sao lại không thể là ta?”
Hắn đứng dậy, thân hình cao lớn như che lấp cả khoảng trời trước mắt ta.
“Xuân Oanh.” Hắn nhìn ta bằng ánh mắt thẳng thắn, thấp giọng nói: “Muội như vậy… Là không công bằng với ta.”
Giọng nói trầm ấm mang theo một tia ẩm ướt, như đã thấm mưa xuân, ướt đẫm lòng người.
10
Hỉ Vũ cố ý bóp giọng, bắt chước từng câu từng chữ trước mặt ta.
“Muội đối xử không công bằng với ta …”
Ta vừa xấu hổ vừa tức giận, cầm chổi lông gà đuổi nàng ấy chạy khắp nhà.
“Người đánh ta mà không đánh Đào Chi, người đối xử không công bằng với ta…”
Đào Chi ôm lấy ta, không nhịn được cười: “Tiểu thư, sao không thử xem mắt với Tạ lang quân thêm một lần nữa?”
Ta ném cây chổi lông gà xuống, giận dỗi ngồi phịch xuống ghế: “Không muốn, thế thì ta còn ra thể thống gì nữa?”
Hỉ Vũ lom khom lại gần: “Tạ lang quân có học thức, gia thế đều tốt, người cũng tuấn tú, có gì mà không được. Hơn nữa, nhà ngài ấy cách phủ ta chỉ ba con phố…”
Ta vẫn không chịu gật đầu.
Tạ Thận Minh là người thanh quý nhã nhặn, lại lạnh lùng xa cách.
Một người như hắn, cũng sẽ bị thất tình lục dục trói buộc sao?
Không bao lâu sau, Tạ Thận Minh lại được cha ta coi trọng, mời về phủ làm khách quý.
Chỉ vì cha ta ở Hàn Lâm Đồ Họa Viện tình cờ nhìn trúng bức “Lựu Chi Hoàng Oanh Đồ” do hắn vẽ.
Hắn dâng bức tranh đó tặng cha ta.
Một con hoàng oanh nhỏ lông vàng rực rỡ đang đậu trên cành lựu, miệng ngậm một con sâu trắng.
Nhìn kỹ sẽ thấy con sâu ấy bị mổ ra từ quả lựu nứt vỏ trên cành.
Cha nói bức tranh ấy thật tinh xảo dí dỏm…
Ta biết ngay mà! Sự ôn nhu chỉ là lớp mặt nạ bên ngoài, Tạ Thận Minh thực chất rất xấu bụng!
Năm ngoái khi ta cùng hắn trở về kinh từ Kim Lăng, nương ta còn cố tình chuẩn bị cho ta mấy sọt lựu sớm.
Ta ăn rất ngon lành, bỗng có một con sâu chui ra.
Ta buồn nôn đến phát khóc.
Khi ấy Tạ Thận Minh đã cười trộm.
Cười thì thôi, hắn lại vẽ thành tranh để giễu cợt ta!
Quá thâm hiểm!
Cha ta không biết rõ bản chất thật sự của Tạ Thận Minh, lại có phần yêu mến vị hậu sinh trẻ tuổi này. Hai người cùng câu cá, bàn tranh luận mực trong phủ ta, hòa thuận vui vẻ.
Cha ta nắm giữ đại quyền, môn sinh đầy triều, bình thường luôn mang khí thế uy nghiêm khó gần.
Vậy mà Tạ Thận Minh lại không hề sợ ông.
Ta bỗng cảm thấy hắn có gì đó thật khác.
Một buổi sáng nọ, khi ta mới thức dậy, đã thấy hắn cùng cha ta đang cúi mình trong sân phơi sách, thỉnh thoảng còn cùng nhau bình luận mấy bản cổ tịch.
Hòm sách được mang ra từng chiếc, phơi dưới nắng xuân, tỏa mùi giấy mực xưa cũ ấm áp, khiến lòng người an yên.
Toàn thế gian như khoác lên một tầng sáng vàng dịu dàng.
Tơ liễu bay lượn trong ánh nắng nhẹ nhàng.
Thấy ta đến, cha ta lập tức nói: “Xuân Oanh, qua đây phơi sách, cha đi hái ít thanh mai về uống rượu.”
Ý tứ của cha ta rõ ràng đến mức không thể rõ hơn.
Từ trước, ông đã muốn gả ta cho một văn thần, có ông làm chỗ dựa, phu quân ta tất sẽ có đường làm quan rộng mở, cũng tuyệt đối không dám bạc đãi ta.
Ai ngờ, năm ta cập kê, mẫu thân trở lại kinh, ta lại quen biết với con trai của bằng hữu bà là Tiêu Cảnh…
Tạ Thận Minh lại có quan hệ thân cận với Tiêu gia, ta không nên tự chuốc phiền phức cho mình.
Tạ Thận Minh đang lấy sách ra từ trong rương sách, tay cầm gáy sách, người mặc áo trắng, thắt đai ngọc, tóc đen buộc cao.
Giống như núi đá sáng ngời, rừng tùng xanh biếc.
Cử chỉ hành động đều mang dáng vẻ công tử thế gia chân chính.
Phiền thật.
Hắn đúng là tuấn tú.
Lông mày sâu, mắt sáng, mũi cao, môi mỏng.
Nhà hắn lại chỉ cách nhà ta ba con phố…
Ta vội dời ánh mắt, nhìn theo lũ chim sẻ và chim yến đang tranh giành dưới mái hiên.
Trong lòng rối như tơ vò.
“Nhìn gì thế?”
Tạ Thận Minh nhìn sang theo ánh mắt ta, mỉm cười giải thích: “Vừa rồi, có hai con sẻ xâm chiếm tổ yến.”
Hàng mi dài và dày của hắn cụp xuống nơi đuôi mắt, trông như chiếc đuôi nhỏ của chim yến vậy.
Ta ngắt hai chiếc lá, khẽ hừ một tiếng: “Thế chẳng phải rất hay sao? Để huynh vẽ thêm một bức treo trong Đồ Họa Viện.”
Tạ Thận Minh đang cúi người phơi sách thoáng sững lại, khẽ bật cười: “Xuân Oanh, ta không cố ý. Họa Viện phái Thôi họa sĩ đến nhà ta thăm cha ta, vô tình nhìn thấy tranh ta vẽ, mới xin mang đi để các Hàn Lâm khác cùng thưởng.”
Trước kia hiếm khi thấy hắn cười, ta còn tưởng hắn bẩm sinh không biết cười.
Xuân sắc làm lòng người xao xuyến, khiến tâm tư rối bời.
Ta dứt khoát nói: “Ta vừa thoát khỏi lời dị nghị, nếu lại xem mắt với huynh, cả hai ta đều sẽ bị gièm pha, ta không muốn.”
“Không chọn ta, chỉ vì lý do ấy thôi sao?”
Chọn hay không chọn, nói thành cái gì vậy chứ?
Ánh mắt Tạ Thận Minh sâu lắng, thấp giọng nói: “Xuân Oanh, muội muốn tìm một phu quân như thế nào?”
Ta lạnh lùng đáp: “Dù thế nào cũng không phải là huynh.”