“Cốc cốc.”
Tiếng gõ cửa dồn dập vang lên giữa cơn gió mưa bão bùng.
Ta vội vàng châm lửa, khoác thêm áo ngoài, cẩn trọng bước đến bên cửa, khẽ hỏi:
“Ai đấy?”
Một giọng nam trầm thấp, khàn khàn cất lên:
“Cố Bùi Huyền.”
Thanh âm ấy ta quen thuộc đến mức chẳng cần nghĩ ngợi, vội vàng hạ then cửa.
Ánh chớp xé toạc màn đêm, chiếu sáng khoảng không phía ngoài. Trong khoảnh khắc, ta nhìn rõ dáng người đứng trước cửa: một nam tử vận áo tơi, chiếc nón rộng lớn hơi ngẩng lên, lộ ra gương mặt anh tuấn nhưng lạnh lùng, tựa như sương đêm phủ lên.
“Vào nhanh đi.”
Ta gấp gáp kéo hắn vào, đóng cửa, thắp đèn, ánh nến bập bùng dịu dàng lan tỏa khắp căn phòng.
Hắn tháo áo tơi, nhẹ nhàng bế một đứa trẻ từ trong lòng ra. Đứa bé tròn trĩnh, đáng yêu, được quấn chặt trong lớp áo ấm, đôi mắt to tròn long lanh như hạt nho, khi nhìn thấy ta còn ríu rít chìa tay ra, nhoẻn miệng cười.
Ta thoáng ngập ngừng:
“Đây là… Nhị tiểu thư?”
Cố Bùi Huyền nhìn đứa trẻ, ánh mắt phức tạp:
“Phải.”
Khi ta rời khỏi phủ Cố gia, nhị tiểu thư Cố Bùi Vân vừa tròn hai tuổi, giờ chắc cũng đã lên ba.
Cố Bùi Huyền khẽ xoa đầu đứa trẻ, đôi mắt thấp thoáng vẻ khó nói nên lời:
“An Ý cô nương, tại hạ có một thỉnh cầu vô cùng đường đột.”
“Họa lớn giáng xuống gia tộc, cảnh ngộ nguy nan, tiểu muội không có người chăm sóc, không biết cô nương có thể tạm thời nhận trông nom chăng?”
Nói đến đây, hắn cúi đầu, giọng nói khẽ khàng:
“Nếu cô nương không nguyện ý, tại hạ sẽ tìm cách khác.”
Ta lúc này mới để ý trên áo ngoài của hắn loang lổ vết máu.
Ta thoáng sững người, rồi không chút do dự buột miệng:
“Được.”
Nhà họ Cố từng có ân cứu mạng ta, ta không phải kẻ vô tình vô nghĩa.
Sự bất ngờ hiện rõ trên gương mặt hắn, tựa hồ không ngờ ta lại đồng ý nhanh chóng đến vậy.
Hắn đặt nhị tiểu thư xuống, cúi mình nghiêm cẩn cảm tạ:
“Đại ân đại đức của cô nương, tại hạ suốt đời không quên.”
Ta vội vàng đỡ hắn đứng dậy:
“Đại công tử đừng làm thế. Nếu không nhờ nhà họ Cố, ta giờ đây cũng chẳng biết đã lưu lạc nơi nào. Chính Cố gia mới là ân nhân lớn của ta.”
Đôi mắt Cố Bùi Huyền thoáng ửng đỏ. Hắn tháo một miếng ngọc bội từ thắt lưng xuống, đưa đến trước mặt ta:
“Đây là vật duy nhất còn đáng giá trên người ta, xin để lại cho cô nương, tùy ý sử dụng.”
Dáng vẻ của hắn lộ rõ sự khó xử, ánh mắt né tránh, không dám nhìn thẳng vào ta.
Lòng ta bỗng chua xót.
Cố Bùi Huyền, đại công tử nhà họ Cố, người từng phong thái rực rỡ như ánh mặt trời, nay chỉ có thể trao đi một miếng ngọc bội gia truyền.
Ta nhận lấy miếng ngọc.
“Về sau, A Vân xin nhờ cậy cô nương. Cứ lấy họ cô, đặt tên là An Ninh.”
Năm ta lên năm, phụ mẫu bán ta vào nhà họ Cố.
Một túi tiểu mễ, một lượng bạc vụn, đổi lấy lương thực cho đứa em trai mới sinh của ta.
Nhà họ Cố là một gia đình lương thiện, không hà khắc với gia nhân. Phu nhân họ Cố hòa nhã, thấy ta ngoan ngoãn, liền giữ ta bên cạnh, coi như tâm phúc.
Tuổi thơ của ta tại Cố phủ vô lo vô nghĩ.
Cố Bùi Huyền lớn hơn ta hai tuổi, thường xuyên gặp hắn khi theo bên cạnh Cố phu nhân.
Hắn được giáo dưỡng rất tốt, dù gia thế hiển hách nhưng chẳng hề mang chút kiêu căng của công tử nhà giàu. Hắn đối nhân xử thế đoan chính, ôn hòa, lại mang phong thái cao quý.
Hắn là đứa con cưng của trời. Từ nhỏ đã thông minh hơn người, năm lên năm đã biết ngâm thơ, bảy tuổi làm được thơ văn, đến năm mười hai, bài văn của hắn vang danh kinh thành, được các bậc đại nho hết lời tán thưởng.
Năm mười tám tuổi, ta xin rời khỏi Cố phủ. Cố phu nhân tuy không đành lòng nhưng vẫn sắp xếp chu toàn mọi việc cho ta.
Mười ba năm tại Cố gia, ta học được rất nhiều điều. Nhưng thứ ta tự tin nhất, có lẽ là những kỹ nghệ bếp núc.
Rời khỏi Cố phủ, ta mở một tiệm bánh nhỏ ở thành Tây, sống cuộc đời đơn giản nhưng đủ yên ổn.
Nhưng chưa đầy một năm sau, Cố gia gặp đại họa.
Không rõ nguyên do, cả nhà họ Cố bị bắt giam, gia sản bị tịch thu.
Khi nghe tin, ta vô cùng lo lắng, muốn tìm cách gặp lại người nhà họ Cố. Nhưng không hiểu vì sao, cai ngục lại canh giữ cực kỳ nghiêm ngặt. Dù ta nói bao nhiêu lời, thậm chí lót bạc, họ cũng không cho ta cơ hội vào thăm.
Ta không rõ Cố Bùi Huyền làm thế nào để thoát khỏi ngục tù, lại còn mang theo nhị tiểu thư ra ngoài. Nhưng ta biết, Cố gia từng có ân với ta, vì vậy, ta sẽ dốc hết lòng chăm sóc nhị tiểu thư – An Ninh.
Cố Bùi Huyền để An Ninh lại chỗ ta rồi rời đi, dặn dò ta không được nói với bất kỳ ai về việc hắn từng xuất hiện.
Ta gật đầu, hiểu rõ ý hắn.
Cánh cửa khép lại, dấu vết hắn từng đến đây cũng theo cơn mưa mà bị xóa sạch, chẳng còn lưu lại chút gì.
Ta ôm lấy An Ninh, để mặc đôi bàn tay nhỏ của nàng nghịch ngợm bám vào mái tóc ta.
“An Ninh à, từ nay về sau, muội cứ theo ta, an ổn lớn lên.”