Tháng Bảy oi ả, trời như lửa đổ, ta tự nhốt mình trong bếp nhỏ, tất bật suốt nửa ngày trời, cuối cùng mới chuẩn bị xong hai hộp thức ăn, vội vã bước nhanh đến Lâm Nguyệt Các.
Tiểu cô Tiêu Lâm Nguyệt sợ nóng, nhưng thân thể yếu ớt không chịu được đá lạnh. Ta cẩn thận nấu một bát chè đậu xanh, kèm theo bánh đậu đỏ do chính tay mình nặn, vừa giải nhiệt, vừa làm thỏa cơn thèm của nàng.
Lâm Nguyệt vốn miệng kén ăn, món bánh người khác làm, nàng chỉ cắn một miếng đã “phì phì” nhổ sạch. Nhưng đồ ta làm, bất kể là gì, nàng luôn ăn sạch không chừa chút nào.
Năm ta và ca ca nàng định thân, nàng chỉ mới ba tuổi. Khi ấy, hầu phủ gặp nạn, nàng phải chịu cảnh đói khát, gầy trơ xương, tiếng khóc yếu ớt như mèo kêu. Chính ta, từng muỗng cháo gà hầm, từng muỗng từng muỗng đút cho nàng, từng chút một nuôi lớn nàng thành người.
Những năm qua, dù ta không có con, nhưng Lâm Nguyệt đối với ta chẳng khác gì con gái ruột. Nàng kính ta, yêu ta, luôn quấn quýt không rời.
Chỉ là, nay nàng đã lớn, bài vở bận rộn, quy củ càng thêm khắt khe, nên đã lâu rồi nàng không ghé qua viện của ta.
Hôm nay, ta mang món nàng yêu thích nhất, mồ hôi nhễ nhại đến Lâm Nguyệt Các, lại phát hiện nàng – người lẽ ra đang ngồi bên án luyện chữ – đã không còn ở đó.
Bất đắc dĩ, ta lại xách theo hộp thức ăn, vội vã chạy đến Thanh Phong Đường của tiểu thúc Tiêu Nam Phong.
Tiêu Nam Phong và Tiêu Lâm Nguyệt là huynh muội song sinh, tuổi vừa độ học văn luyện võ.
Nam Phong thích chè đậu xanh ngọt, nhưng lại muốn ăn kèm với bánh dầu vị tiêu muối.
Loại bánh dầu này phải ăn ngay khi còn nóng, lớp vỏ ngoài giòn rụm, thơm lừng mùi mè, cắn một miếng, bên trong mềm mại, béo ngậy lan tỏa khắp đầu lưỡi.
Ăn nhiều dễ ngấy, vì vậy phải ăn cùng với chè đậu xanh mát lành để cân bằng.
Đừng tưởng chè đậu xanh là món đơn giản, muốn ngon miệng phải hầm nhỏ lửa hai canh giờ.
Nam Phong là người biết lễ nghĩa, mỗi lần gặp ta đều chắp tay cúi đầu, nghiêm cẩn chào: “Sao sao, mạnh khỏe chứ?”
Có người cười nhạo hắn, bảo sao lại khúm núm trước một nữ nhân xuất thân thương hộ như ta.
Nam Phong đỏ mặt tía tai, lập tức phản bác: “Trưởng tẩu như mẹ. Huống hồ tẩu tẩu đối với huynh muội ta có ân tái tạo. Đám người bợ đỡ quyền quý như các ngươi thì biết gì là đạo nghĩa?”
Ánh chiều tà đỏ như máu phủ lên gương mặt non nớt của thiếu niên, khiến nó nhuộm một màu lửa hồng rực rỡ.
Hắn quay đầu, bắt gặp ta đứng dưới hiên, thân hình mỏng manh tựa giấy, lúng túng không biết nên tiến hay lùi, liền bước đến, nở nụ cười rạng rỡ:
“Nam Phong nhất định dốc hết sức học hành, đợi ngày khoa cử đỗ đạt, vì tẩu tẩu mà xin một đạo cáo mệnh, để bọn họ không còn dám cười nữa!”
Cáo mệnh hay không, ta chẳng màng. Điều ta để tâm là thiếu niên từng nhận những chiếc túi thêu ta thức đêm làm, ngồi dưới cửa sổ dột gió nay đã không phụ kỳ vọng của ta.
Ta mồ hôi ướt đẫm cả lưng áo, vội vàng chạy đến Thanh Phong Đường, nhưng vẫn chẳng thấy bóng dáng ai.
Người hầu của Tiêu Nam Phong báo rằng tiểu thư và thiếu gia đều đã đến viện của lão phu nhân.
Phu nhân?
Từ sau khi sinh đôi hai đứa nhỏ, thân thể bà vốn đã không khỏe. Những năm trước, hầu phủ gặp nạn, lão hầu gia c.h.ế.t trong ngục, phu nhân bệnh nặng một trận liền nằm liệt giường, từ đó luôn ẩn mình trong viện, chẳng còn bận tâm thế sự.
Ngay cả hai đứa trẻ, cũng là một tay ta chăm sóc nuôi lớn.
Chẳng lẽ… bệnh của phu nhân lại trở nặng?
Ý nghĩ ấy khiến tim ta thắt lại, chân không chậm được giây nào, bất chấp cái nắng gay gắt như thiêu đốt, ta gấp gáp chạy đến viện của phu nhân.
Ngay cả khi giẫm phải vạt váy mà trẹo chân, ta cũng chẳng buồn để tâm.
Cách cánh cửa nặng nề, ta nghe thấy tiếng cười vang vọng bên trong, không kìm được mà thở phào nhẹ nhõm. Ta vừa định đẩy cửa bước vào thì bất ngờ nghe thấy một giọng nữ trong trẻo, rõ ràng từng chữ:
“A Nhiễm, chàng còn nhận ta, còn nhận hôn ước giữa chúng ta chứ?”
Tiếng cười trong viện đột ngột ngừng lại.
Tay ta đặt trên cánh cửa cũng cứng đờ, không thể động đậy.
Tiêu Nhiễm là phu quân của ta. Tháng trước, hắn đi một chuyến đến Mạc Bắc, vốn dĩ mười ngày trước đã phải trở về, nhưng không ngờ đến tận hôm nay mới hồi phủ.
Thế nhưng, hắn về, lại chẳng thông báo cho ta, cũng chẳng một ai muốn báo tin này cho ta.
Hóa ra, hắn mang theo một nữ tử trở về.
Nghe giọng nói, chính là bạch nguyệt quang của hắn, Tề Hoàn.
Ta khẽ chạm vào bụng mình, nơi vẫn chưa nhô lên dấu hiệu của sinh linh nhỏ bé, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
Người ta thường nói, những điều không thể có được thuở thiếu niên sẽ ám ảnh suốt đời. Vậy còn người bị lỡ mất trong những năm tháng thanh xuân thì sao?
Tiếng ve kêu râm ran, khiến lòng ta như trống gõ dồn dập, chỉ muốn nghe rõ kết cục.
Hồi lâu sau, Tiêu Nhiễm trầm giọng đáp:
“Ngàn dặm xa xôi đón nàng về kinh, tự nhiên phải cho nàng một lời công bằng.”
Hắn thừa nhận hôn ước với nàng, cũng muốn cho nàng một sự công bằng.
Vậy còn ta?
Cánh cửa trơn láng trước mặt tựa như mọc đầy gai, từng mũi nhọn xuyên qua tim ta, âm ỉ mà nhức nhối.
Một lát sau, giọng trong trẻo của Tiểu cô Tiêu Lâm Nguyệt vang lên:
“Vậy còn Tẩu tẩu Sơ Vũ thì sao?”
Tiêu Nhiễm không trả lời.
Phu nhân trong viện lạnh lùng cất giọng:
“Người định thân với A Nhiễm vốn là Tề Hoàn. Nếu nàng đồng ý, có thể để Sơ Vũ làm thiếp.
Không thể để ủy khuất Hoàn nhi, chuyện này không cần bàn nữa, cứ quyết vậy đi.”
Tiêu Nhiễm vẫn không lên tiếng.
Có những khi, sự im lặng thật đáng sợ.
Bởi im lặng chính là một kiểu thừa nhận.
Cái giỏ trong tay ta bỗng trở nên sắc bén, như chọc thẳng vào tim, rồi lan tỏa cơn đau đến tận tứ chi, khiến cả người ta bối rối, không biết nên làm gì.
Tiếng Tiểu cô tiếp lời, giọng hồn nhiên nhưng như dao cứa:
“Tề Hoàn tỷ tỷ học rộng tài cao, xuất thân danh môn thế gia, với A ca đúng là trai tài gái sắc, cặp đôi hoàn mỹ. Lâm Nguyệt giờ cũng lớn rồi, nên biết rằng, lòng nhân từ vô ích của đàn bà chỉ làm liên lụy gia tộc, chẳng mang lại chút lợi ích nào cả.”
Lòng nhân từ vô ích, liên lụy gia tộc?
Tiêu Nam Phong đang trách ta. Vì tháng trước, trên đường đến thăm đại nho Chu tiên sinh, ta buộc phải dừng lại để cứu một đứa trẻ bên đường, lỡ mất thời gian đến Chu phủ.
Những kiến thức phong phú mà hắn chuẩn bị, vốn định làm rạng danh trước người đời, cuối cùng đều bị chôn vùi, khiến cả ngày hôm đó hắn chỉ chìm trong im lặng.
Mặc dù ta đã nghĩ đủ mọi cách, dùng chút ân tình nhỏ nhoi để cầu khẩn trước mặt phu nhân Chu, nhưng vẫn không thể ngăn cản những lời oán trách âm thầm từ hắn.
Hóa ra, bao năm tận tụy hết lòng, lại không sánh nổi một lần sai sót.
Lời nói của Tiêu Nam Phong như một chậu nước lạnh băng, bất ngờ dội thẳng xuống đầu, biến tất cả những gì ta đã cố gắng suốt bao năm trở thành trò cười.
Lạnh buốt, không chỉ ở thân thể mà cả trong lòng.
“Keng!”
Cánh cửa bị ta bất ngờ đẩy mạnh, phát ra âm thanh vang vọng.
“Sơ Vũ?”
Giọng ai đó khẽ gọi tên ta, mang theo sự kinh ngạc và bối rối, nhưng không thể xoa dịu được trái tim vừa bị đóng băng của ta.