Trên gương mặt mọi người thoáng qua một tia kinh hoàng, nhanh đến mức khó nhận ra.
Tiêu Nhiễm lập tức kéo giãn khoảng cách với Tề Hoàn, ánh mắt lạnh lùng rơi thẳng xuống người ta.
“Sao nàng lại tới đây?”
Tề Hoàn thoáng khựng lại, nhưng vẫn giữ được vẻ đoan trang, đôi môi đỏ thắm khẽ cong lên thành nụ cười:
“Vị này chính là… tỷ tỷ.”
Hai chữ “tỷ tỷ” như bị đun sôi, có chút nóng bỏng, khiến nàng khi thốt ra không khỏi khẽ co rụt người lại.
Nàng quả thực rất đẹp, dù đã từng qua một đời chồng, nhưng dưới sự yêu chiều của gia đình, vẫn giữ được dáng vẻ thiếu nữ đôi tám, trong mắt lấp lánh nét ngây thơ không tương xứng với tuổi tác.
Còn nét ngây thơ ấy, chính là thứ đã bị thiêu thành tro bụi vào ngày ta tự mình nhóm bếp lần đầu tiên để làm bánh nướng cho Tiêu gia.
“Tỷ tỷ đến lâu chưa? Sao sắc mặt lại tệ thế này?”
“Có chuyện gì không vui sao?”
Nàng biết ta đã nghe thấy những lời họ vừa nói, nên trong nụ cười kia ẩn hiện một tia thách thức, đầy mỉa mai.
Ta không thích nàng. Từ trước đến giờ đều không thích.
“Ta là độc nữ của nhà họ Vệ, không có tỷ tỷ hay muội muội.”
“Sơ Vũ!”
Tiêu Nhiễm lập tức bước lên chắn trước mặt Tề Hoàn, giọng nói cao hơn thường ngày, tựa như đang quở trách, như thể ta vừa làm ra chuyện gì to tát, tổn thương đến người mà hắn trân quý nhất.
Hắn cao lớn, thẳng tắp, dáng vẻ như ngọc, ánh sáng mờ nhạt hắt xuống, phủ bóng lên người ta, làm ta chợt nhớ đến hình ảnh hắn đêm ấy, khi ta nhìn thấy hắn từ dưới mái hiên.
Cũng ánh sáng này, cũng dáng đứng này, nhưng giờ đây, khoảng cách giữa ta và hắn, không chỉ là vài bước chân, mà đã hóa thành một vực sâu không thể vượt qua.
Trong chân mày nhíu chặt của hắn, ta thấy rõ sự xa cách, lạ lẫm tựa như người dưng nước lã.
Hắn cố hạ thấp giọng, chậm rãi bước đến gần ta:
“Sơ Vũ, đừng vô lý làm càn.”
Hắn tiến một bước, ta lùi ba bước.
Tề Hoàn định nắm lấy tay hắn nhưng chạm vào khoảng không, bàn tay lơ lửng giữa không trung, đôi mắt đỏ hoe, ngấn nước.
“Tỷ tỷ không thích ta, vậy ta đi là được. Mong tỷ chớ làm mất mặt, tổn thương đến tình cảm vợ chồng.”
Phu nhân thấy vậy liền nắm chặt lấy bàn tay hụt hẫng của Tề Hoàn, ánh mắt lạnh lùng, lời nói như roi quất vào ta:
“Ngươi đã nghe thấy rồi, ta cũng chẳng cần giấu. Việc ngươi gả cho Tiêu Nhiễm, vốn là lợi dụng lúc người ta gặp nạn, nếu không, thân phận của ngươi làm sao xứng được?”
“Đã làm chủ mẫu hầu phủ mấy năm nay, thì nên biết thế nào là đủ.”
“Tề Hoàn không giống ngươi. Nàng xuất thân danh môn, vốn là vị hôn thê của Tiêu Nhiễm. Nay nàng chỉ là sau bao gian truân, trở lại tiếp nối mối nhân duyên dang dở mà thôi.”
Bà dốc lòng tâng bốc Tề Hoàn, dáng vẻ sắc sảo ấy hoàn toàn khác với người phụ nữ từng nằm trên đống rơm, thoi thóp hơi tàn, được ta cõng về tiểu viện năm nào.
Khi ấy, bà rưng rưng nước mắt, uống bát canh nóng ta nấu để giữ ấm cơ thể, nắm chặt tay ta mà khen rằng: “Con đúng là một cô nương tốt hiếm có khó tìm.”
Từ đó, suốt mấy năm bà nằm liệt giường, hai đứa trẻ của bà đều giao cả vào tay ta.
Từ việc trong phủ đến ngoài phủ, ta tận tâm tận lực.
Ta chưa từng có tư tâm, cũng chưa từng nghĩ đến việc đến ngày hôm nay, ta lại nghe được hai chữ “không xứng”.
“Lợi dụng lúc người ta gặp nạn sao? Khi trước là nàng ta không cần, các ngươi mới đến cầu xin ta. Nay nàng ta muốn, các ngươi lại thấy ta chướng mắt ư?”
Một câu nói như chọc vào tổ ong, khiến cả phòng tức thì rúng động.
Tiêu Lâm Nguyệt lao đến chắn trước phu nhân, giận dữ hét vào mặt ta:
“Ngươi vốn xuất thân thương hộ, sao có thể sánh với các chủ mẫu danh gia vọng tộc, làm sao gánh vác được môn phong cho ca ca?
Đem vị trí chủ mẫu nhường lại cho Tề Hoàn tỷ tỷ, ngươi vẫn được sống trong gấm vóc lụa là, còn gì phải bất mãn?
Nói với mẹ như thế, chính là bất hiếu!”
Trong tay nàng cầm chặt một hộp phấn má thượng hạng, hộp được chạm trổ bằng vàng ròng, nạm ngũ sắc bảo thạch, kiểu dáng chỉ có ở Mạc Bắc.
Đó là quà Tề Hoàn tặng nàng.
Còn ta, mấy năm nay vẫn như một ngày, chỉ mang theo những chiếc hộp thức ăn đan bằng tre giản dị.
Giờ đây, Lâm Nguyệt đã trưởng thành, dáng người thướt tha, tâm tư lại nhắm đến những gia môn lớn hơn. Ta không quyền, không thế, chẳng khác gì cọng bèo trôi, không thể nâng đỡ nổi tham vọng của nàng, càng không trở thành chỗ dựa cho nàng bước cao hơn.
Nàng không còn để mắt đến chiếc hộp thức ăn của ta, cũng chẳng còn coi trọng ta nữa. Nàng đứng về phía Tề Hoàn, lấy đạo hiếu làm cớ để ép buộc ta.
Tay ta buông lơi, chiếc hộp thức ăn rơi xuống đất.
Chè đậu xanh mà ta mất cả nửa ngày nấu tràn ra, loang lổ khắp nền đất, vừa dính bẩn vừa khó coi, hoàn toàn không hợp với vẻ thanh nhã của hầu phủ.
Cũng giống như ta, không hợp với nơi này.
Tiêu Nam Phong lạnh giọng trách mắng ta, tiếng nói mang theo sự lạnh lùng và xa cách, như một lưỡi dao sắc nhọn đâm thẳng vào tim.