Ta bán bánh nhân thịt nơi biên quan. Hôm ấy, ta gặp một vị tướng quân. Tướng quân trầm giọng hỏi: “Làm nghề gì?” Ta thở hắt, yếu ớt đáp: “Bán… thịt…” Lời vừa dứt, mặt tướng quân thoáng đỏ, liền quát lớn: “Hạ lưu!” Chẳng chút do dự, hắn trói ta mang về quân doanh, giam chung với những cô gái bán thân, ép phải cải tạo. Về sau, ta trộm mất chiếc quần của hắn. Nhìn dáng vẻ hoảng hốt, luống cuống của tướng quân, ta chỉ khẽ cười, ung dung bảo: “Lần đầu gặp gỡ, tướng quân mắng ta hạ lưu. Tam Nương ta, chưa từng để mang tiếng mà không xứng danh.”
Bình luận