TRĂNG SOI CHIẾU CỐ NHÂN

Chương 4



9.

Công chúa nắm tin tức còn nhanh nhạy hơn ta tưởng.

Ta vừa cùng Nguyên Hoài đi dạo một vòng chợ, đêm đó, công chúa đã đích thân tới phòng bếp.

Lúc ấy, ta đang giết heo, ngẩng đầu nhìn nàng một cái.

Công chúa vẫn giữ vẻ cao ngạo thường thấy, bên cạnh nàng là tên thị vệ thân cận.

Gương mặt đầy vết sẹo của hắn, cả đời này ta không bao giờ quên được.

Chính hắn, vào ngày đại hôn, đã giết chết bốn tên thị vệ của Dung phủ và bắt đi Dung Lang.

Sau đó, cũng chính hắn trói ta rồi quăng vào phủ công chúa.

Ba năm trước, hắn là kẻ đã ném thi thể của Dung Lang vào vùng núi hoang vắng, để mặc dã thú gặm nhấm.

Chính ta, tay không vật lộn với bầy chó hoang đến người đầy máu me, mới có thể giành lại nửa thân thể của Dung Lang từ miệng chúng.

Từ đó, ta đã không còn cảm giác gì trước những cảnh máu me đầm đìa, và cũng bắt đầu giết heo không hề chớp mắt.

Có lẽ khung cảnh trước mắt – máu heo văng tung tóe, đầu heo nằm lăn lóc – đã khiến công chúa thoáng kinh hãi. Giọng nàng hôm nay không còn vẻ kiêu ngạo như mọi khi.

“Tại sao nửa đêm lại giết heo?” Công chúa hỏi.

“Ban ngày đi chợ mua thêm dao mới, thấy không kìm được, nên muốn thử xem thế nào.”

Ta lau vệt máu heo trên mặt, máu đỏ thẫm phủ kín nửa gương mặt, tựa như được nhuộm trong sắc máu lạnh lẽo.

Công chúa nheo mắt nhìn ta qua mái tóc lòa xòa, giọng trầm ngâm:“Dáng vẻ ngươi, trông có chút quen mắt.”

Ta vừa thành thục lột da heo, vừa tự giễu:“Dân hèn như ta, làm sao có cơ hội được gặp công chúa. Công chúa cảm thấy quen, hẳn là do hạng tiểu dân chúng ta đều có dáng vẻ giống nhau cả.”

Công chúa gật đầu, thản nhiên:“Cũng có lý.”

Ta bê con heo đã lột da lên thớt, bắt đầu róc xương.

Công chúa lặng lẽ lùi về sau một bước, rồi hỏi:“Nghe nói hôm nay Nguyên tiểu tướng quân đưa ngươi đi dạo phố, còn mua rất nhiều đồ?”

Ta cười lớn, giọng đầy thoải mái:“Công chúa cũng biết rồi ư? Công chúa vừa xuất hiện, tướng quân đã chỉnh tề phục sức, dạo khắp phố chợ. Hắn bảo, từ nhỏ không tiếp xúc với nữ tử, không biết các nàng thích gì, nên gọi ta đi cùng để hỏi ý kiến.”

“Nguyên tiểu tướng quân đúng là ngoài lạnh trong nóng. Nhìn túi lớn túi nhỏ kia xem, toàn là quần áo trang sức màu hồng nhạt, không biết mua cho ai. Chẳng lẽ, lại là cho ta – một kẻ giết heo?”

Công chúa nghe vậy, cười đến nỗi ngả nghiêng, đáp:“Tất nhiên không phải cho ngươi rồi.”

Ta khẽ hất cằm về phía góc phòng, nói:“Kìa, còn có chè hạnh nhân mà tướng quân tự tay mua, bảo là hương vị thanh mát, nhẹ nhàng. Nhưng hạng người như ta không hợp với thứ này, đời đã đủ khổ, chẳng chuộng cái thanh đạm đó. Chúng ta chỉ thích ngọt đậm, ngọt lịm như mật.”

Công chúa kiêu ngạo nói:“Đó là món bản cung yêu thích.”

Rồi quay sang gã thị vệ mặt sẹo:“Mang tới đây để bản cung nếm thử.”

Gã thị vệ mặt sẹo bê bát chè lên, cẩn thận nhấc một chiếc thìa bạc đặt vào, ngắm nghía hồi lâu mới cung kính dâng lên công chúa.

Công chúa cầm thìa bạc, múc một muỗng cho vào miệng.

Nàng khẽ nhíu mày, lại nếm thêm một thìa nữa, sau đó cau mặt hỏi:“Đây là mùi vị gì? Không giống chè hạnh nhân.”

Ta ngẩng lên nhìn, lập tức thốt lên kinh hãi:“Sao lại mang bát này cho công chúa? Bát chè hạnh nhân là bát bên cạnh! Bát này… là bát dành cho heo, bên trong trộn lẫn nước cám và phân, để làm bữa cuối cho nó!”

Công chúa nghe vậy, giận tím mặt, tay vung lên ném cả bát chè xuống đất, mảnh vỡ văng khắp nơi:“Đồ to gan!”

Khuôn mặt đầy sẹo của gã thị vệ lập tức tái xanh, hắn quỳ phịch xuống đống mảnh bát, đầu dập xuống nền đất, âm thanh vang dội:“Nô tài không cố ý! Xin công chúa tha mạng!”

Hoa Dương công chúa chưa từng chịu nhục nhã như vậy, đôi mắt nàng đỏ ngầu, rít lên:“Lôi tên nô tài này ra, chặt đầu hắn cho ta!”

Ta cầm lấy con dao mổ lợn vẫn còn ấm trong tay, từng bước tiến lên:“Để ta. Vừa hay, con heo này giết vẫn chưa đủ thỏa.”

Một tay ta nắm lấy cằm hắn, ép ngửa khuôn mặt đầy sẹo lên.

Hắn vừa nhìn rõ mặt ta, đôi mắt đã hiện lên sự kinh hoàng.

“Ngươi là…”

Chưa kịp nói hết câu, lưỡi dao đã cắt sâu qua cổ họng hắn.

Máu tuôn ra không ngừng, hắn mở to đôi mắt, tràn ngập sợ hãi, hối hận và đau đớn, nhưng không thể thốt ra bất kỳ âm thanh nào.

Ta lạnh lùng cười:“Thứ ngu ngốc như ngươi, chỉ đáng vứt ra bãi tha ma cho chó hoang xé xác.”

Công chúa phất tay, lạnh nhạt nói:“Kéo đi, nhìn mà ngứa mắt.”

Những tên thị vệ còn lại nhanh chóng nhấc thi thể của hắn, đưa ra bãi tha ma.

Ta nhìn vệt máu trên đất, nhẩm tính lưỡi dao của mình sắc đến mức nào, vừa đủ để hắn tỉnh táo cảm nhận từng nhát cắn của bầy chó hoang, đau đớn đến chết.

Công chúa xúc miệng, ngồi xuống ghế, vẫn giữ vẻ tức giận không thôi.

Ta rửa tay, bước đến giúp nàng chỉnh lại tà áo, nhẹ giọng nói:“Công chúa có muốn chơi chút gì vui vẻ không?”

Công chúa liếc ta, giọng không mấy quan tâm:“Còn trò gì có thể khiến bản cung vui vẻ chứ?”

Ta ghé sát tai nàng, mỉm cười nói nhỏ:“Ta dẫn công chúa đi xem Nguyên tiểu tướng quân… tắm.”

10.

Nguyên Hoài đã đổi sang một con sông khác để tắm.

Ta bảo công chúa cho lui tất cả tùy tùng, nhưng tiếng xào xạc từ bụi cỏ phía sau cho thấy vẫn có ám vệ âm thầm bám theo.

Dưới ánh trăng trong trẻo, thân hình màu đồng cổ của Nguyên Hoài hiện lên mạnh mẽ, rắn rỏi, tựa một chiến thần bất khả xâm phạm.

Công chúa nhìn chằm chằm vào thân hình mạnh mẽ của Nguyên Hoài, hai mắt sáng rỡ:”Tướng quân hành quân đánh giặc, quả nhiên khác biệt. Không giống bọn thư sinh chỉ biết múa bút vẽ tranh, chỉ đẹp mã mà vô dụng.”

Ta nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào da thịt.

Trong lòng ta dâng lên sát ý, muốn ngay tại đây, ngay lúc này, giết chết nàng, bất chấp ám vệ của nàng sẽ lập tức lao tới, đem ta nghiền nát thành tro bụi.

Nếu có thể cùng nàng đồng quy vu tận, ta nguyện đi gặp lại Dung Lang, để lòng mình được sạch sẽ nhẹ nhõm.

Nhưng chính lời nói này của nàng đã khiến ta thay đổi quyết định.

Dung Lang của ta đã chịu nhục nhã suốt ba năm dài, cuối cùng chết trong tủi hờn.

Hắn thà tự tổn thương chính mình, cũng muốn giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng.

Vậy mà dù đã chết, hắn vẫn phải chịu sự sỉ nhục của nàng.

Chết, với ta chẳng có gì đáng sợ.

Nhưng nếu ta giết nàng hôm nay, nàng vẫn là công chúa cao cao tại thượng, còn ta sẽ là tội nhân bị người đời khinh miệt.

Không. Ta phải để nàng sống. Sống để bị lột trần bộ mặt giả dối, sống để chịu lấy quả báo, và chết trong nhục nhã ê chề.

Ta ép bản thân đè nén hận thù, thay bằng một nụ cười dịu dàng:”Khắp thiên hạ này, ngoài công chúa ra, Tam Nương thật không nghĩ ai xứng với tướng quân hơn nữa.”

Công chúa khẽ thở dài:”Nhưng hắn lại không chịu thuận theo ta. Cứng đầu cứng cổ, chẳng giống những thư sinh dễ bề nắm trong tay.”

Ta nghiêng đầu, cười nhạt:”Chuyện này không thể cưỡng đoạt, sao công chúa không dùng mưu trí? Người như Nguyên tiểu tướng quân, ngoài mặt lạnh lùng, trong lòng lại mềm yếu. Chỉ cần sự đã rồi, hắn cũng sẽ chấp nhận thôi.”

Công chúa nghe vậy, bật cười, lấy tay che miệng:”Ngươi, một kẻ giết heo, vậy mà lại nghĩ giống bản cung. Ta vốn cũng định làm như vậy. Ngày mai, ta sẽ tìm người hạ dược cho hắn, phải dùng loại dược mạnh suốt ba ngày, sau đó đưa thẳng lên giường ta, biến gạo sống thành cơm chín.”

Ta thử dò xét:”Chỉ là, Nguyên tiểu tướng quân là trụ cột nơi biên quan. Trong quân không thiếu Tây Lương gian tế. Một khi để địch biết chuyện này, biên quân Đại Chiêu mất đầu, Tây Lương ắt nhân cơ hội tấn công. Khi ấy, chúng ta biết làm sao đây?”

Công chúa lạnh lùng đáp:“Đánh đánh giết giết là việc của nam nhân, không phải thứ mà một công chúa như ta cần bận tâm. Ta sinh ra là công chúa, trời định phải ngồi hưởng mọi thứ trên đời. Nếu ngươi kiếp nào may mắn đầu thai làm người cao quý như ta, cũng sẽ giống như ta, say mê tửu sắc, tận hưởng niềm vui khi còn có thể.”

Ta khẽ thở dài, cúi đầu nói:“Nếu vậy, việc này cứ để Tam Nương ta làm. Tướng quân thận trọng, với người khác khó tránh nghi ngờ, nhưng một kẻ nhỏ bé như ta, ngược lại dễ hành động hơn.”

Công chúa nghi hoặc:“Ngươi thật sự làm được?”

Ta mỉm cười nhàn nhạt:“Tam Nương làm việc, công chúa cứ yên tâm.”

Đêm ấy, ta không giết heo, cũng không làm bánh.

Ta tắm rửa cẩn thận, rửa sạch mùi máu tanh của heo.

Dùng dầu hoa quế mà Nguyên Hoài mua hôm trước, chải chuốt mái tóc thật gọn gàng.

Ánh trăng sáng soi, trời sao thưa thớt. Nguyên Hoài, trong dáng vẻ một công tử thường phục, bước tới điểm hẹn.

Khi thấy ta ngồi dưới ánh trăng trong bộ y phục đỏ rực, hắn sững người. Đôi mắt thoáng vẻ mơ hồ, lúc sáng lúc tối.

Ta vẫy tay, khẽ cười:“Thế nào, tướng quân? Ta có giống tiên nữ trong trăng mà ngài từng gặp không?”

Nguyên Hoài hồi thần, ngồi xuống bên cạnh ta, tự giễu nói:“Điệu múa dưới trăng sáu năm trước là lần duy nhất ta thấy nàng. Dung nhan của nàng sớm đã mờ nhạt trong trí nhớ. Chỉ còn lại hình ảnh bộ y phục đỏ rực và vết bớt đỏ trên eo.”

Hắn quay đầu nhìn ta, khẽ cười:“Ngay cả giờ đây, nếu nàng thật sự ngồi trước mặt ta, ta cũng chẳng thể nhận ra được.”

Ta rót đầy chén rượu, nhẹ nhàng nói:“Thứ chúng ta luôn không thể buông bỏ, thật ra chỉ là một chút cố chấp trong lòng. Khi nó ở ngay trước mắt, có lẽ chỉ còn lại sự thất vọng.”

Nguyên Hoài lặng lẽ nhìn ta, rồi nâng chén uống cạn.

Ta ngước nhìn những dãy núi trập trùng nơi xa, thở dài:“Tướng quân còn nhớ lời không phá không lập chứ?”

Nguyên Hoài nhíu mày, khẽ gật đầu:“Ta nhớ.”

Ta thả chén rượu, để nó rơi vỡ tan trên đất, giọng lạnh băng:“Khi công chúa phá thân tướng quân, cũng là lúc tướng quân nên gầy dựng công danh.”

Từ sau lưng ta, tiếng cười lạnh của ám vệ vang lên, chúng bước tới, nâng Nguyên Hoài lên.

Hắn toàn thân cứng đờ, không thể động đậy, nhưng cũng không nói một lời, chỉ lặng lẽ nhìn ta.

Cho đến khi bóng dáng hắn biến mất, trên đỉnh núi chỉ còn lại mình ta đứng dưới ánh trăng, lạnh lẽo như một pho tượng đá vô hồn.

Ba năm rồi. Mọi chuyện… đều phải khép lại.