Ta gả cho kẻ đại gian thần quyền khuynh triều dã. Hắn, một tay nắm giữ quyền lực ngút trời, lại làm đủ chuyện tày trời, không việc ác nào không dám làm. Thậm chí, kinh thành còn đồn đại rằng hắn là kẻ đoạn tụ. Ai nấy đều bảo, nữ nhi nhà họ Trần gả cho hắn, đời này xem như đã tận. Nhưng ta lại vui đến mức cười không khép được miệng. Bởi lẽ, cả đời này ta tiêu không hết bạc, mà phu quân thì như người vô hình, không hề dây dưa phiền phức. Ai mà không muốn một cuộc sống như thế cơ chứ? Thế mà giờ đây, ta ngắm nhìn “đại gian thần” ngày ngày ngồi trong thư phòng, bộ dạng lo nghĩ quốc sự, không khỏi thầm nghĩ trong lòng: “Lời đồn thật sự hại người không ít…” Chưa kể, mỗi đêm hắn còn thì thầm bên tai ta: “Nguyệt Nguyệt…” Ta rốt cuộc không nhịn được nữa, bước tới túm chặt cổ áo hắn, gằn giọng giận dữ:”Là ai! Rốt cuộc là ai dám bịa đặt như thế hả!!!”
Bình luận