THƯƠNG NÀNG

Chương 3



6.

Sau đó một thời gian, ta thường xuyên dậy sớm về muộn, bận rộn đến mức chỉ thỉnh thoảng mới thoáng thấy bóng dáng Thẩm Sơ Văn. Mỗi lần gặp, ta cũng chỉ vội vàng chào hỏi qua loa rồi đi.

Một lần, hắn nhíu mày chặn đường ta, ánh mắt thoáng hiện chút ủy khuất khó tả:

“Dạo gần đây, nàng rốt cuộc bận gì vậy?”

Ta vỗ vai hắn, động tác như đang vỗ về một huynh đệ:

“Thẩm đại nhân, chờ chút đi, ta đảm bảo sẽ làm ngài hài lòng!”

Cơ thể hắn thoáng cứng lại, mày càng nhíu chặt hơn:

“Ý nàng là gì?”

Ta mỉm cười đầy bí ẩn:

“Bí mật.”

“Bí mật?”

Ta kéo tay hắn, liếc nhìn xung quanh, thấy không có ai, liền ghé sát vào tai hắn thì thầm:

“Thẩm đại nhân, ta biết ngài nôn nóng, nhưng đừng vội.”

“Dạo này công vụ bận rộn, chắc ngài đã mệt mỏi lắm rồi. Đừng lo, ta nhất định sẽ bù đắp cho ngài! Đảm bảo… sẽ khiến ngài cảm thấy lâng lâng như tiên trên trời!”

Ta nghĩ bụng, lời của mấy bà vú trong nhà quả không sai.

Nhìn thấy vành tai Thẩm Sơ Văn từ từ ửng đỏ, khi hắn còn đang đờ người chưa kịp phản ứng, ta đã ôm bụng cười rồi nhanh chóng lủi mất.

Sáng sớm hôm sau, khi trời vừa sáng, ta đã đứng chờ sẵn ở cửa thư phòng của hắn.

Đợi hắn hồi phủ sau buổi chầu, ta vội vã kéo váy chạy tới đón, nở nụ cười tươi rói và nắm lấy tay hắn:

“Thẩm đại nhân, ngài đến đây, ta có điều bất ngờ dành cho ngài.”

Hắn thoáng bối rối, nhưng vẫn bước theo ta, miệng không quên trách nhẹ:

“Gấp gáp như vậy làm gì? Không sợ ngã sao?”

Ta chẳng buồn để tâm đến lời hắn, chỉ nhanh chóng bảo người hầu mở cửa thư phòng.

Cửa vừa mở, bên trong xuất hiện hai hàng nam nhân trẻ tuổi, dung mạo xuất chúng, đứng ngay ngắn chỉnh tề.

Hai mươi người đồng thanh:

“Thẩm đại nhân!”

“…”

Ta ngước đầu nhìn hắn, khuôn mặt đầy mong đợi:

“Thẩm đại nhân, thế nào? Ngài thấy hài lòng không?”

Hắn liếc nhìn qua hàng nam nhân, lại cúi đầu nhìn ta, vẻ mặt khó đoán:

“Đây là ý gì?”

Ta làm bộ thở dài, khẽ nói:

“Ai, Thẩm đại nhân, ngài không cần phải khách sáo với ta. Những lời đồn bên ngoài, ta đều nghe cả rồi. Ngài có nhu cầu thế nào, ta đều thấu hiểu.”

“Ngài đối tốt với ta như vậy, lẽ nào ta không nên đáp lại ngài hay sao?”

Ta ghé sát vào hắn, hạ giọng:

“Yên tâm, ta đã điều tra kỹ rồi. Những người này gia cảnh trong sạch, tư chất đều là hạng nhất.”

Thẩm Sơ Văn không nói gì, chỉ im lặng, đôi môi mím chặt thành một đường thẳng.

Ta không thể đoán được nét mặt của hắn, nhưng trong lòng nghĩ, hẳn hắn đang vui.

“Ngài thích không?”

Nếu không thích, ta lại đi tìm.

“Không thích.”

Giọng hắn lạnh như băng, khiến ta bất giác rùng mình.

“À… ừ…”

Ta vò khăn tay trong lòng bàn tay, âm thầm thở dài. Hắn quả là kén chọn quá mức!

Nhưng miệng ta vẫn cười gượng, nói:

“Không sao, không sao, nếu không thích, ta sẽ tìm những người khác. Lần tới, đảm bảo đẹp hơn, tươi tắn hơn.”

Ai biết được, để tìm đủ hai mươi nam nhân vừa phong nhã vừa anh tuấn này, ta đã mất không biết bao nhiêu ngày đêm, ăn không ngon, uống cũng chẳng được thảnh thơi.

Sớm biết vậy, ta đã tìm hiểu sở thích của Thẩm Sơ Văn trước rồi mới làm.

Thở dài đầy thất vọng, ta phất tay bảo đám nam diện thủ:

“Các ngươi lui xuống trước đi.”

Chờ khi cửa phòng khép lại, Thẩm Sơ Văn vẫn không để ý tới ta, chỉ tự mình ngồi xuống xử lý công văn.

Ta chống cằm, ngắm nhìn gương mặt đầy vẻ không hài lòng của hắn, muốn mở miệng nói gì đó nhưng lại thôi.

Từ khi gả vào Thẩm phủ, ta thấy hắn luôn bận rộn. Sau khi từ triều đình trở về, hắn thường vùi đầu vào thư phòng, xử lý công văn không ngơi nghỉ. Có lúc, ta bắt gặp hắn khẽ thở dài trước chồng giấy tờ, đôi mày thanh tú nhíu nhẹ, trông không khác gì một vị Tả thừa tướng tận tụy lo lắng cho quốc gia.

Ta thậm chí từng nghi ngờ rằng, cái danh “gian thần” gắn trên người hắn chẳng qua là lời bịa đặt của kẻ xấu bụng muốn bôi nhọ hắn.

Từ xưa tới nay, gian thần nào có ai giống hắn? Không phải đều là những kẻ suốt ngày chè chén ở trà lâu tửu quán, qua lại thanh lâu, tham nhũng của cải sao?

Nghĩ tới đây, ta bất giác thất thần, đôi mắt cứ nhìn chằm chằm hắn không chớp. Mãi đến khi hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt chúng ta giao nhau, ta mới giật mình bừng tỉnh.

“Trần Lệnh Nguyệt, lại đang nghĩ ra mưu kế gì xấu xa đấy?”

“Hả?” Ta giật mình, vội ngồi thẳng người.

“Không có!”

Hắn đặt công văn xuống, khóe mắt thoáng hiện ý cười đầy vẻ chế giễu, giọng nói mang chút đùa cợt:

“Chẳng phải nàng muốn biết những lời đồn kia là thật hay giả sao?”

“…”

Ta lắc đầu phủ nhận:

“Không có.”

Hắn lại tiếp lời:

“Nàng chẳng phải muốn biết ta có thích nam tử không?”

“…”

Ta tiếp tục lắc đầu, quả quyết phủ nhận:

“Thật sự không có, mấy chuyện đó ta đều biết rõ rồi.”

Không chỉ ta, mà toàn kinh thành đều biết rõ.

Thẩm Sơ Văn đứng dậy, bước tới trước mặt ta, cúi người xuống, ánh mắt ngang tầm ta:

“Vậy nàng biết gì?”

Lúc này, hắn vẫn chưa thay triều phục, khí thế nơi quan trường như đè nặng lên người ta, khiến ta không khỏi cảm thấy áp lực trùng trùng.

Ta căng thẳng đáp, giọng cứng ngắc:

“Ta chẳng biết gì cả.”

Cơ thể ta ngồi thẳng như dây đàn, sợ rằng chỉ cần nói sai một chữ, cái đầu này sẽ chẳng còn trên cổ nữa.

Hắn nhướn mày, ánh mắt hạ xuống, chậm rãi hỏi:

“Vậy nàng nghĩ ta là người như thế nào?”

Không chút do dự, ta trả lời:

“Ngài đương nhiên là người rất tốt.”

Câu này ta không hề nói dối.

Ít nhất, trong mắt ta, Thẩm Sơ Văn thực sự là một người tốt.

Ở trước mặt hắn, đôi lúc ta mới dám thể hiện một phần con người thật của mình.

Huống hồ, hắn không chỉ giúp ta nói đỡ, mua đồ ăn ngon cho ta, còn chẳng tiếc tay cho ta bạc tiêu xài.

Khi ta ngỏ ý muốn mở một tiệm bán phấn son, hắn thậm chí không buồn chớp mắt, lập tức sai người hầu thân cận đưa ta đi chọn cửa tiệm.

Các loại trâm cài, vòng tay, trang sức đủ kiểu, tất nhiên cũng chưa bao giờ thiếu phần ta.

Chính vì hắn đối tốt với ta trước, nên ta mới luôn nghĩ cho hắn, sẵn sàng làm giúp những việc mà hắn muốn nhưng vì những lời đồn mà không dám ra mặt.

Ta cong môi cười, cố gắng thể hiện rõ sự chân thành để hắn hiểu rằng, ta thật sự không hề nói dối.

Quả nhiên, nhìn vẻ mặt của ta, giọng hắn bỗng thoáng ý vui:

“Ừm.”

Nhưng ngay sau đó, hắn nhướng mày, nửa đùa nửa thật:

“Có điều, những lời đồn về ta là đoạn tụ, phu nhân vẫn nên tự mình chứng thực thì hơn.”

Ta không mảy may nghi ngờ, liền vội vàng đáp:

“Ta biết, tất nhiên sẽ chứng thực. Thẩm đại nhân, ngài đừng nóng vội, ta sẽ nhanh chóng—”

Chưa kịp nói hết câu, môi hắn đã áp xuống.

Căn phòng lập tức tràn ngập bầu không khí ấm áp, mờ ảo.

Mãi đến khi trời đã chuyển canh giờ Dậu, hắn mới không đành lòng buông ta ra.

Ta quay lưng về phía hắn, trên người chỉ khoác tạm chiếc quan bào màu tím đậm của hắn.

Hắn đưa ngón tay thon dài nhẹ nhàng lướt qua bờ vai ta, giọng nói khàn khàn đầy ý vị:

“Nguyệt Nguyệt…”

Mặt ta nóng bừng, cố nhắm mắt lại để che giấu sự bối rối:

“Thừa tướng, ban ngày mà buông thả, thật là không phải phép!”

Ta lắp bắp thêm:

“Huống chi, lại ở nơi như… thư phòng…”

Hắn cười khẽ, điềm nhiên đáp:

“Thì sao? Phu nhân chẳng phải muốn biết sao? Giờ đã rõ rồi.”

Lời hắn như gió thoảng bên tai, khiến ta bất giác co rụt cổ lại, nhưng hắn vẫn không buông tha.

“Nguyệt Nguyệt, vi phu hoàn toàn bình thường.”

“…”

Cuối cùng, không chịu nổi nữa, ta đưa tay bịt chặt tai, hét lên:

“Biết rồi! Ngài im miệng đi!”

Hắn chỉ cười không nói gì thêm.

Kể từ hôm ấy, Thẩm Sơ Văn như biến thành một con người khác.

Hắn dường như chẳng rời ta nửa bước, ngày nào cũng quấn lấy ta, miệng cứ “Nguyệt Nguyệt, Nguyệt Nguyệt” gọi mãi không thôi.

Đến tận lúc trời tảng sáng, hắn mới chịu nghỉ ngơi một chút. Ta thì mệt đến mức chẳng thốt nên lời, còn hắn vẫn tràn đầy sức sống, thản nhiên đi lên triều.

Khi ta muốn tìm cách trốn tránh mà chẳng thoát nổi, đành bất lực túm lấy cổ áo hắn, hét lớn:

“Ai! Rốt cuộc là ai đã tung tin đồn hả?!”

Hắn chỉ mỉm cười, không đáp.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.