Ai Cũng Nghĩ Hắn Yêu Nàng, Nhưng Hắn Chỉ Yêu Ta

Chương 4



12

Cuối cùng, Tạ Chinh mang theo người rời khỏi hoàng cung, bình an vô sự.

Cùng lúc đó, chuyện Ngũ công chúa năm xưa vốn không hề cướp đoạt hôn sự của muội mình cũng nhanh chóng lan truyền khắp kinh thành.

Thì ra, mọi người đã trách lầm Ngũ công chúa rồi!

“Không ngờ Cửu công chúa lại là người như vậy!”

“Người đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, ai ngờ Cửu công chúa ngoài mặt xinh đẹp mà tâm địa lại độc ác đến thế.”

“Vẫn là Ngũ công chúa tốt, hôm trước còn thấy nàng cùng tướng quân đi khu tị nạn giúp người ta xây dựng lại nhà cửa.”

“Ta cũng thấy! Ngũ công chúa thật xinh đẹp, kiểu đẹp rất khác lạ ấy.”

“Nàng và tướng quân đúng là xứng đôi. Không như Cửu phò mã, bỏ mặc cả Cửu công chúa mà chạy một mình!”

“Hắn chạy thì cũng thôi đi, thế mà còn không lập tức bẩm báo hoàng thượng rằng Cửu công chúa bị Tạ tướng quân bắt đi. Đợi thi xong mới nhớ ra, chậc chậc, Cửu công chúa gả cho thứ gì thế không biết.”

“Hồi trước còn ngưỡng mộ nàng ta, giờ chẳng chút ghen tị, gả chồng thì vẫn nên gả cho người như Tạ tướng quân vậy – dù không đẹp mấy nhưng đáng tin cậy.”

“Nói gì mà không đẹp, chỉ là trông hung dữ thôi, chứ rõ ràng là tuấn lắm đấy chứ!”

“Thôi đừng nói nữa, càng nói càng thấy hâm mộ Ngũ công chúa!”

Cửu công chúa vừa tỉnh lại đã cho Cửu phò mã một cái bạt tai, rồi lại đòi hòa ly.

Hình tượng mà hai người tốn công gây dựng bấy lâu tan tành chỉ sau một đêm, trở thành trò cười khắp nơi.

Phải đến khi tin Cửu phò mã đoạt được trạng nguyên lan ra, thanh danh hai người mới dần vãn hồi.

Dưới ánh hào quang “Trạng nguyên phu nhân”, Cửu công chúa tạm thời tha thứ cho hắn.

Cả hai lại bắt đầu tay trong tay ngọt ngào, và tiếp tục… tìm cách gây sự với ta và Tạ Chinh.

“Phò mã của ta chẳng qua vì đại cục mới đành bỏ lại ta, khác hẳn với ai đó thi không đỗ liền chơi trò hạ lưu. May mà phò mã của ta vượt qua được tất cả!”

Thế nhưng niềm vui chẳng kéo dài bao lâu, vì Tạ Chinh đã liên kết với các thí sinh bị hại, dâng tấu vạch tội Thừa tướng và Cửu phò mã.

13

Thì ra, họ không chỉ gài bẫy một mình Tạ Chinh, mà còn giở trò với tất cả những thí sinh có thực lực, tiêu diệt họ ngay từ trong trứng nước.

Không dừng ở đó, bài thi của nhiều thí sinh tài năng nhưng không có chỗ dựa bị đánh tráo, khiến họ rơi khỏi bảng vàng trong uất ức.

Chuyện kiểu này không phải mới xảy ra.

Năm xưa, Cửu phò mã vốn không đỗ tú tài, mà là lấy bài người khác đổi tên.

Thí sinh năm đó, vì tưởng mình thi trượt mà quay về quê chăn trâu trồng lúa, giờ biết rõ chân tướng, khóc đến đứt ruột đứt gan.

Những người như vậy còn không ít – cả đời bị hủy hoại chỉ vì một màn gian trá.

Sự việc vừa lộ ra, triều đình chấn động, long nhan nổi giận.

Cửu phò mã sợ đến run như cầy sấy, chưa cần tra hỏi, hắn đã rối trí như kẻ sắp chết.

Ai nhìn vào cũng thấy hắn có tật giật mình.

“Bệ hạ! Tướng quân xưa nay có hiềm khích với nhi thần, hắn đang vu cáo đó ạ!”

Thừa tướng vội vàng quỳ xuống, cầu xin.

“Phải đấy! Hắn đang vu oan! Xin bệ hạ làm chủ cho vi thần!” – Cửu phò mã cũng vội phụ họa.

Sự việc dây mơ rễ má, liên lụy nhiều người. Một số kẻ để bảo toàn thân mình, bắt đầu bôi nhọ Tạ Chinh, ném bùn lên tướng phủ.

Trong khi đó, các thí sinh bị hại và những vị quan liêm chính thì gào thét đòi công lý.

Triều đình rối như nồi canh, hai phe cãi nhau đến trời long đất lở.

Phía Thừa tướng rõ ràng yếu thế, đang trên bờ vực sụp đổ thì một nội thị hấp tấp chạy đến, thì thầm gì đó bên tai hoàng đế.

Sắc mặt hoàng đế đột nhiên thay đổi, liền lật mặt quay ngoắt:

“Lời Thừa tướng nói cũng có lý! Người đâu, đem đám dân đen và đám quan dám làm loạn ấy đánh hết vào thiên lao cho trẫm!”

Tướng phủ lập tức bị bao vây, nội bất xuất, ngoại bất nhập, ngược lại Thừa tướng phủ – chẳng chút tổn hao.

14

Hoàng đế bắt đầu ra tay ép Tạ Chinh nhận tội.

“Ngươi là thần tử của trẫm, hẳn phải biết san sẻ ưu lo cùng trẫm. Ngươi chỉ cần chịu chút oan uổng, trẫm sẽ đền bù ở chỗ khác.”

Triều đình con cháu không ít, nhưng hoàng tử thì chỉ có hai.

Một là Lục hoàng tử – mới được đón về cung, nhưng thể trạng yếu ớt.

Một là Thái tử – con trai Quý phi, hiện là người được chọn kế vị.

Thái tử có dính líu đến vụ gian lận trường thi, mà Thừa tướng đang nắm giữ bằng chứng. Nếu Thừa tướng sụp đổ, Thái tử cũng mất hết lòng dân.

Vậy nên Thừa tướng không thể ngã, mà người thích hợp nhất để chịu tội thay – chính là Tạ Chinh.

“Chẳng lẽ bệ hạ không thấy rõ đám sĩ tử đó sao? Họ dùi mài mười năm, khổ công thi cử, nay bị hại đến thân bại danh liệt. Nếu thần nhận tội, họ biết phải làm sao?”

“Trẫm mặc kệ bọn chúng! Trẫm chỉ biết Thái tử không thể có sơ suất!”

“Thần nhớ rõ, bệ hạ chẳng chỉ có một hoàng tử.”

“Tạ Chinh!” – Hoàng đế gầm lên, sát khí tỏa ra rợn người.

“Ngươi chẳng phải đã câu kết với cái tên tiện chủng kia rồi sao? Định làm lung lay căn cơ quốc gia à?”

“Thần tuyệt đối không có tâm đó.”

“Nói dối! Nó ở trong phủ nhà ngươi lớn lên, còn thân thiết mờ ám với muội ngươi, ngươi coi trẫm là kẻ ngu sao?!”

Giây phút ấy, hoàng đế thực sự động sát tâm. Cả điện người người sợ đến run rẩy.

Vậy mà Tạ Chinh vẫn đứng thẳng không cúi đầu, thản nhiên đáp:

“Nếu bệ hạ đã không còn tin thần, vậy xin cứ giết đi! Thần làm quan mà không thể vì dân nói lời công đạo, giữ cái mạng này cũng chẳng có nghĩa lý gì!”

“Ngươi cho là trẫm không dám giết ngươi sao?”

“Không cần bệ hạ động thủ, thần tự kết liễu là được.”

Dứt lời liền lao đầu vào tường, sắc mặt mọi người biến sắc.

Thái y lập tức được gọi vào thiên lao.

Một ngày sau, hoàng đế hạ hỏa phần nào, nhìn thấy Tạ Chinh đầu quấn vải trắng, bắt đầu lấy người thân ra uy hiếp.

Nhưng Tạ Chinh trở mặt như trở bàn tay, vừa thấy có ý đụng đến người nhà là dọa tự tử.

“Thần biết thân phận mình chỉ là võ phu đánh vài trận thắng, chẳng sánh được với bọn người quyền quý. Nếu vì thần mà người thân gặp nạn, vậy thì thần chết còn hơn!”

Hoàng đế tức đến suýt phun máu.

Không trấn được Tạ Chinh, hoàng đế chuyển mục tiêu sang ta.

15

Hắn triệu ta vào cung, ra vẻ ôn hòa bảo ta đi thuyết phục Tạ Chinh nhận tội.

Sau khi ta thẳng thừng cự tuyệt, hắn liền nở nụ cười lạnh lùng:

“Chỉ vì mấy ngày làm Tướng quân phu nhân, mà ngươi đã quên mất bản thân mình là thứ gì rồi sao?”

“Ngươi chẳng qua chỉ là một nghiệt chủng, chỉ cần trẫm phán một câu, ngươi sẽ lặng lẽ biến mất khỏi nhân gian, hoặc… trẫm có cả ngàn vạn cách khiến ngươi sống không bằng chết.”

Ta cũng bật cười, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt vị phụ hoàng “tốt đẹp” kia:

“Phụ hoàng nghĩ ta sẽ sợ sao?”

Hắn không dám động thủ, bởi vì Tạ Chinh sẽ liều chết vì ta.

Hắn đã cố gắng đến vậy, ta sao có thể trở thành kẻ kéo chân hắn?

Huống hồ — ta chưa bao giờ là kẻ hiền lành dễ bắt nạt.

Trước khi vào cung, ta đã âm thầm sai người kích động dân chúng, chuẩn bị biểu tình phản đối. Hắn muốn đè ép chúng ta, cũng chẳng thể đè được bao lâu.

Thấy ta không hề giống tin đồn – yếu đuối, dễ bắt nạt – đôi mắt hoàng đế tràn đầy hàn ý.

“Mấy năm qua, đúng là trẫm đã xem thường ngươi rồi.”

“Phụ hoàng quá khen.”

“Năm đó, trẫm nên giết ngươi ngay khi vừa chào đời!”

“Đáng tiếc…”

“Đáng tiếc năm ấy có tiện nhân đỡ lấy một cái, nếu không thì ngươi đã chết nát óc dưới đất rồi!”

Ta siết chặt nắm tay. Tim như bị bóp nghẹt.

“Ngươi còn chưa biết, đúng không? Khi ngươi sinh ra, chân vốn lành lặn. Là trẫm đập ngươi xuống đất, mẫu phi ngươi liều chết chắn dưới thân, nên ngươi mới chỉ què một chân!”

“Thực ra… chân ngươi hoàn toàn có thể chữa được. Mẫu phi ngươi đi khắp nơi gom góp bạc, lại một lần nữa bán thân!”

“Bạc của nàng… thật bẩn thỉu. Trẫm đoạt lấy hết, còn cố ý bố thí cho ăn mày, quyết không trả lại một xu.”

“Nàng quỳ dưới chân trẫm mà van xin, nhưng trẫm không động lòng! Ha ha… Nhưng nàng vẫn tiếp tục đi bán! Một lần bán, trẫm lại cướp!”

“Sau đó ngươi vì chân đau mà sốt cao suýt chết, nàng không cho trẫm đụng vào ngươi, lấy máu nuôi ngươi. Mạng của ngươi thật dai, sốt đến thế mà vẫn sống!”

Ta nghiến chặt răng, máu trong người như đang sôi lên.

“Trẫm vốn định cho qua chuyện mẫu phi ngươi làm loạn huyết mạch hoàng thất, nhưng ngươi đã muốn ăn đòn thì trẫm cũng chẳng cần nể mặt nữa! Người đâu! Truyền thái y — trẫm muốn nghiệm máu để chứng thực thân phận!”

16

Chẳng biết ai rỉ tai, mà Cửu công chúa lại chạy đến chế nhạo ta.

“Giang Đồng! Cuối cùng phụ hoàng cũng quyết định nghiệm máu rồi! Báo ứng của ngươi đến rồi đấy!”

Đôi mắt nàng ta sưng đỏ, xem ra mấy ngày nay chẳng được yên. Nhưng thấy ta gặp chuyện, trong mắt liền ánh lên sự hả hê khoái trá.

“Tiện chủng như ngươi, nếu không nhờ phụ hoàng nhân từ, thì sớm đã chẳng đủ tư cách đứng ngang hàng với ta rồi!”

Hừ — nhân từ?

Chỉ là hắn không muốn mang tiếng vong ân phụ nghĩa mà thôi.

Phải biết năm xưa, hắn sống được là nhờ vào mẫu phi ta.

Ấy thế mà khi nắm được quyền lực, việc đầu tiên hắn làm chính là bí mật xử tử mẫu phi ta.

Ra ngoài thì diễn vai si tình, đến nghiệt chủng cũng dung tha. Nhưng thực chất thì sao?

Thật là giả dối đến buồn nôn!

Giang Khả bóp cằm ta:

“Giờ phủ tướng quân sắp đổ rồi, thân phận tiện chủng của ngươi cũng giấu không nổi nữa. Ta ra tay trước một chút cũng không có gì sai chứ?”

“Nào, người đâu, ném ả xuống hồ cho ta!”

“Lần trước tên mãng phu kia dám ném ta xuống hồ, khiến ta ngâm ba tuần trà mà cảm phong hàn. Vậy ngươi cứ ngâm ở đó ba ngày ba đêm cho ta!”

“Các ngươi nhìn chặt vào! Không được để ả bò lên, cũng không được để ả chết đuối! Cứ thế cho ta!”

Đám thị vệ toan động thủ, ta liền bóp cổ Giang Khả, ấn nàng ta úp mặt xuống bàn.

“Đứng yên! Kẻ nào dám lại gần, ta bẻ cổ nàng ta ngay tại chỗ!”

Tức giận tích tụ từ buổi gặp hoàng đế chưa tan, giờ lại bị nàng khiêu khích, đúng lúc cần xả hết.

Nàng ta tưởng ta vẫn là Ngũ công chúa năm xưa bị người bắt nạt, để mặc nàng ta khinh khi sao?

Ta vỗ mặt nàng ta mấy cái, cười lạnh:

“Ai nói phủ tướng quân sụp rồi?”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.