7
Gần đây, Lâm Khê tham gia một chương trình thực tế tên là “Đến nhà tôi chơi”, đoàn làm phim sẽ đến nhà cô ta livestream cuộc sống hằng ngày.
Trong buổi phát sóng, ngôi nhà của Lâm Khê trông vô cùng xa hoa, chỉ một chiếc bình hoa ở góc nhà cũng có giá hàng chục triệu tệ.
Từ khóa “Công chúa nhỏ Lâm Khê” nhanh chóng leo lên top tìm kiếm, cư dân mạng thi nhau bày tỏ sự ghen tỵ.
“Trời ơi, nhà Lâm Khê giàu khủng khiếp! Vị trí này, trang trí kiểu này, không có tài sản khủng thì sao mua nổi căn nhà này?”
“Vừa giàu vừa đẹp, tính cách lại còn tuyệt vời, sao trên đời lại có người hoàn hảo vậy chứ?”
“Lạy trời, kiếp sau cho con được sống cuộc đời như thế này đi!”
Tôi thì chẳng hứng thú gì với chương trình của Lâm Khê, chỉ là cảm thấy căn nhà đó nhìn quen quen.
Nhìn kỹ lại, chẳng phải là nhà của tôi sao?
Căn nhà này là quà sinh nhật mẹ tặng tôi khi tôi vừa trưởng thành.
Dù trong nhà có sẵn người giúp việc và tài xế, nhưng tôi gần như chẳng mấy khi về ở.
Nhìn kỹ hơn nữa, bộ đồ Lâm Khê mặc cũng là của tôi.
Do lâu rồi không về, bộ đồ đó cũng đã là mẫu ba năm trước rồi.
Bình luận trên livestream cũng có người phát hiện điểm này, hỏi tại sao một “công chúa nhỏ” lại mặc đồ lỗi mốt.
Lâm Khê mặt không đỏ, tim không loạn đáp rằng, đồ vẫn còn tốt, vứt đi thì tiếc.
Thế là fan và người xem lại thi nhau khen cô ta tiết kiệm.
Ngay sau đó, Tiểu Lưu cầm hồ sơ của Lâm Khê tới: “Tiểu thư, đã điều tra ra thân phận của Lâm Khê rồi, cô ta là con gái của người giúp việc nhà mình.”
Tôi phẩy tay ra hiệu đã hiểu, bảo Tiểu Lưu lấy hồ sơ khác ra, cậu ấy lập tức đưa tôi một tập tài liệu.
Thì ra Lâm Khê vẫn luôn sống trong căn nhà đó, cô ta tự gắn mác mình là con nhà giàu, làm quen với một ông chủ họ Lâm, được nhận làm con nuôi rồi bước chân vào giới giải trí.
Chính là “đại gia bất động sản họ Lâm” mà Giang Hoài từng nhắc đến!
Tuy gọi là con nuôi, nhưng cách hành xử lại đầy mờ ám, trông chẳng khác gì tiểu tam được nuôi bao.
Khi bị tôi lật tẩy thân phận, Lâm Khê lập tức chửi rủa tôi, còn đe dọa nếu tôi dám tung ra, cô ta sẽ bảo cha nuôi bán tôi sang khu Tam Giác Vàng.
Tôi chẳng thèm để tâm tới mấy lời đe dọa đó.
Thế nhưng cô ta tưởng tôi im lặng là sợ hãi.
Giới giải trí tôi đã chơi đủ rồi, ba tôi bắt đầu sắp xếp để tôi vào làm việc trong công ty.
Cuối năm họp hành nhiều, tôi cũng không có thời gian phí phạm vào Lâm Khê.
Rất nhanh sau đó, trong giới tổ chức một buổi dạ tiệc từ thiện, thực chất là dịp để các ông lớn làm quen nhau, chuẩn bị cho làm ăn năm sau.
Tôi không định đi, nhưng ba mẹ đều bận việc, nên đành đại diện gia đình tham dự.
Vừa đến cổng, đã thấy Giang Hoài bước xuống từ xe sang, thấy tôi liền nhướn mày hỏi:
“Kiều Hạ? Cô đến đây làm gì? Nơi thế này không phải chỗ cô vào được đâu.”
Tôi thấy buồn cười, hỏi lại: “Ồ, thế chỗ này là dành cho kiểu người nào?”
“Dĩ nhiên là những diễn viên trẻ vừa có giải thưởng vừa có tiền như tôi. Còn cô? Không tiền, không danh tiếng, vào cũng chẳng ai thèm để ý.”
Tôi nhẹ nhàng nghiêng người nhường lối, làm động tác mời.
Giang Hoài lắc đầu, bảo hắn đang chờ người, lát nữa mới vào.
Chờ ai chứ, tưởng tôi không biết hắn định bám vé mời của Lâm Khê sao?
Tôi bước vào hội trường, Giang Hoài khoanh tay đứng chờ tôi bị bảo vệ chặn lại.
Không ngờ bảo vệ thấy tôi liền lập tức cung kính mở cửa mời vào, tôi từ tốn bước vào trong.
Giang Hoài tưởng không cần vé, vội vàng theo sau định vào cùng.
Ai ngờ bị bảo vệ đưa tay chặn lại, yêu cầu trình vé mời.
Giang Hoài tất nhiên là không có, liền hỏi ngược lại sao tôi được vào.
Bảo vệ nhún vai: “Cô ấy là ai, còn anh là ai? Anh cũng xứng để so với cô ấy sao?”
Giang Hoài tức giận gào lên, mắng bảo vệ không biết điều, dọa sẽ khiến hắn phải trả giá.
Tôi vừa vào hội trường lập tức trở thành tâm điểm, mọi người vây quanh chào hỏi, ai cũng muốn kết thân với tôi để mở rộng đường làm ăn.
Tôi vừa xã giao xong một vòng, Lâm Khê mới khoác tay “cha nuôi” Lâm Hoa bước vào, Giang Hoài như kẻ hầu lẽo đẽo theo sau.
Lâm Khê thấy tôi, buông tay Lâm Hoa ra bước đến.
“Buổi tiệc năm nay nghèo nàn thật đấy, mèo chó gì cũng vào được. Chị à, rốt cuộc là chị leo lên giường ai mà có thể vào được hội trường thế này?”
Giang Hoài khinh bỉ tiếp lời: “Ai mà thèm thích cô ta chứ, vừa già vừa nhạt nhẽo, không chừng là nhờ ông bảo vệ mở cửa cho vào.”
“Chị đúng là vì muốn trèo cao mà chẳng thèm chọn cách nữa rồi.”
Bốp!
Tôi không chần chừ mà tát thẳng một cái.
Lâm Khê ôm mặt nhìn tôi sững sờ không tin nổi.
“Cô dám đánh tôi? Mẹ kiếp, cô nghĩ cô là ai mà dám động tay với tôi, chờ đấy, tôi sẽ gọi cha nuôi đến xử cô!”
Nói rồi, cô ta giận dữ bỏ đi.
Giang Hoài hừ lạnh: “Lần này cô ch chắc rồi, cha Lâm vừa có tiền vừa có thế, muốn bóp ch cô dễ như bóp một con kiến.”
Hắn tưởng Lâm Khê là con ruột của Lâm Hoa, đang dốc toàn lực lấy lòng, mong có ngày được chống lưng.
Lâm Khê khoác tay Lâm Hoa, hùng hổ bước tới, trông như muốn đuổi tôi thẳng sang biên giới.
Thế nhưng khoảnh khắc Lâm Hoa nhìn thấy tôi, ông ta lập tức đẩy Lâm Khê ra, vội vã chạy về phía tôi.
8
“Kiều tiểu thư? Ngưỡng mộ đã lâu, cuối cùng hôm nay cũng được gặp mặt.”
Lâm Hoa nở nụ cười nịnh nọt, đưa tay ra định bắt tay tôi.
Tôi không thèm để ý, cứ bình thản nhấm nháp ly rượu trong tay.
Ông ta cũng không thấy ngại, thu tay về rồi tiếp tục nói:
“Cô Kiều và con gái tôi quen nhau à? Tôi thấy hai người nói chuyện hợp quá.”
Tôi đặt ly rượu xuống, đáp: “Không thân lắm, nhưng con gái ông chắc phải cảm ơn tôi đấy. Cái tát của tôi cũng vừa hay, còn giúp cô ta tô chút má hồng, nhìn đẹp hơn rồi.”
“Haha, tát hay lắm, tát rất tốt. Nếu cô Kiều không ngại, tát thêm vài cái nữa cũng chẳng sao.”
Sắc mặt Lâm Khê lập tức biến đổi, Giang Hoài cũng nhìn tôi đầy nghi ngờ.
“Ba! Cái con tiện nhân này dám đánh con, sao ba còn không ra mặt, đòi lại công bằng cho con gái mình?”
Nét mặt tươi cười của Lâm Hoa chợt sầm lại, ông ta giơ tay tát thẳng vào mặt Lâm Khê.
“Câm miệng! Con nói chuyện với Kiều tiểu thư kiểu gì vậy? Cô ấy đánh con là con may đấy, nói thêm câu nữa tao tiễn mày sang Miến Điện ngay!”
Giang Hoài lập tức ôm lấy Lâm Khê, giận dữ mắng:
“Ông Lâm, ông vì cái loại người này mà đánh con gái ruột sao? Ông cũng tàn nhẫn quá rồi đấy!”
Lâm Hoa ngơ ngác nhìn tôi, tôi chỉ khẽ lắc đầu.
Đến lúc này, Giang Hoài vẫn còn tin Lâm Khê là con gái ruột của Lâm Hoa, còn tôi chỉ là đứa dựa hơi, nhờ lên giường mới được vào hội trường.
Lâm Hoa không phải dạng vừa, hiểu ngay ra vấn đề.
“Đừng nói là con nuôi, dù có là con gái ruột, hôm nay dám bất kính với Kiều tiểu thư, tôi cũng không tha.”
Giang Hoài sửng sốt nhìn Lâm Khê, không dám tin hỏi: “Em không phải nói mình là thiên kim nhà Lâm thị sao? Anh mới chia tay Kiều Hạ vì em đấy. Rốt cuộc em lừa anh à? Em vốn không phải con nhà giàu?”
“Giang Hoài, nghe em giải thích. Em không lừa anh, nhà em thật sự có tiền mà.”
Hai người cãi vã làm nhiều khách mời chú ý, bàn tán xôn xao.
Tôi thì thong thả ngồi xem kịch vui, còn Giang Hoài đột nhiên quay sang chỉ tôi mà chửi:
“Kiều Hạ, cô cười cái gì! Cô tưởng ngủ với mấy lão già là vinh dự lắm à? Nói cho cô biết, đợi tôi leo lên được Lưu Khải, tôi sẽ khiến cô không sống nổi trong giới!”
Lưu Khải?
Là Lưu Khải mà tôi nghĩ tới sao?
Quản lý cấp cao công ty tôi, cấp dưới của tôi.
Đúng lúc đó, Lưu Khải bước vào, tay cầm tập tài liệu, đi nhanh về phía tôi.
“Giám đốc Lưu, hân hạnh, hân hạnh!”
Giang Hoài như chó đói vồ mồi, lao đến bắt tay Lưu Khải, tìm cách nịnh bợ.
Lưu Khải thoáng bối rối nhưng vẫn lịch sự dừng lại.
“Anh là ai?”
“Em là Tiểu Giang đây, anh Lưu. Hôm trước còn tặng anh vé xem phim em đóng mà.”
Lưu Khải cố nhớ, nhưng chẳng nhớ ra được gì, chỉ nói một câu xin lỗi rồi định rút tay lại.
Nhưng Giang Hoài bám chặt không buông như cao dán.
Tôi nhẹ nhàng lên tiếng: “Giám đốc Lưu, tôi ở đây.”
Lưu Khải như bắt được cọc cứu mạng, lập tức bước nhanh tới chỗ tôi.
Giang Hoài nhìn tôi đầy căm hận, đi theo sau.
Chưa kịp để Lưu Khải nói gì, hắn đã lên tiếng:
“Kiều Hạ, cô đúng là không biết xấu hổ. Đã leo được lên giường một ông sếp rồi, giờ còn định bám cả anh Lưu à, tham quá nhỉ!”
Rồi hắn hạ giọng, thì thầm với Lưu Khải:
“Anh Lưu, anh không biết đâu, cô ta trong giới nổi tiếng lắm. Người bao nuôi phía sau cô ta không ít đâu, ít nhất cũng bảy tám tên. Anh nên tránh xa cô ta thì hơn.”
Lưu Khải tức giận quát: “Câm miệng! Anh biết cô ấy là ai không mà dám nói như vậy?”
“Chẳng phải là diễn viên hạng bét thôi sao? Có bối cảnh gì mà ghê gớm?”
Lâm Hoa thở dài, nói: “Đây chính là người thừa kế của Tập đoàn Hoàn Á! Kiều Hạ, Kiều tiểu thư đấy!”
“Không thể nào! Mấy người chắc là diễn viên Kiều Hạ thuê về lừa tôi chứ gì. Cô ta nghèo rớt, trả nổi các người bao nhiêu?”