Anh Chỉ Muốn Em Ở Lại

Anh Chỉ Muốn Em Ở Lại



8

Tôi ngồi chết lặng trên sofa suốt một đêm, sợ rằng Lục Yến Hồi sẽ đột ngột xuất hiện rồi đưa Lục Hưởng đi.

 Bài đăng kia cũng không còn cập nhật nữa. Mãi đến sáng, Trần Tuân bị ba mẹ đánh mắng một trận, khóc lóc rời đi.

 Lục Hưởng mở cửa bước ra.

 Cậu bé đeo balo, đi thẳng lướt qua tôi.

 Bộ dạng như sẽ không bao giờ để ý đến tôi nữa.

 Tôi hạ giọng: “Ừm… mẹ làm bữa sáng rồi, con có muốn ăn một chút rồi hẵng đi không?”

 Bước chân của Lục Hưởng khựng lại, nhớ đến tối qua sau khi chạy vào phòng, cậu bé đã nghe thấy mẹ bênh vực mình trước mặt Trần Tuân.

 Lục Hưởng vốn tính tình hiền lành, quyết định cho người mẹ làm sai thêm một cơ hội.

 Cậu quay đầu lại, không biểu cảm đặt balo xuống, ngồi vào bàn.

 Mắt sưng húp, trông như đã khóc rất lâu, trên mặt còn in vài vệt đỏ không tự nhiên.

 Lục Hưởng: “Ba vẫn chưa đến, con chỉ ngồi một lát thôi, không có nghĩa là tha thứ cho mẹ đâu.”

 Tôi gật đầu: “Mẹ hiểu.”

 Đẩy bữa sáng đến trước mặt cậu, tôi múc cho cậu một bát cháo yến mạch nhỏ.

 Lục Hưởng bĩu môi, trông có vẻ không hứng thú, giống như đang cố ép mình tỉnh táo: “Con chỉ hơi đói thôi, không phải muốn ăn đồ mẹ làm, cũng không phải tha thứ cho mẹ.”

 Tôi cảm thấy có gì đó không ổn, lấy khăn nóng lau mặt cho cậu: “Ừ, mẹ hiểu.”

 Vừa chạm vào đã thấy có gì đó sai sai, trán Lục Hưởng nóng đến đáng sợ.

 Ánh mắt mơ màng không phải vì khóc sưng mà là vì sốt đến buồn ngủ, còn tôi lại tưởng là do khóc.

 Phải lập tức đưa Lục Hưởng đến bệnh viện.

 Đường ở quê không dễ đi, hơn nữa tôi chỉ có một chiếc xe điện, đứa trẻ đang sốt sao có thể chịu gió?

 Tôi hoảng loạn đến mức đầu óc quay cuồng, vừa tìm thuốc vừa cầu mong Lục Yến Hồi mau chóng đến.

 Tôi thuận miệng hỏi: “Ba con khi nào đến đón con?”

 Lục Hưởng đột nhiên không vui, đặt mạnh bát đũa xuống bàn, gượng đứng dậy, cả người lảo đảo suýt ngã:

 “Thẩm Lẫm! Mẹ có ý gì vậy! Mẹ sốt ruột muốn đuổi con đi đến thế sao?”

 Lúc này Lục Hưởng trông như sắp khóc, đáng thương vô cùng.

 Chưa kịp để tôi giải thích, Lục Hưởng đã ngã về phía sau.

 Tôi lao tới đỡ lấy cậu bé sắp ngã, bế cậu chạy ra ngoài.

 Bởi vì tôi nghe thấy tiếng động cơ gầm lên bên ngoài.

 Lục Yến Hồi mặc một bộ vest được cắt may tinh tế.

 Khi tôi chạy ra, anh vẫn còn đang chỉnh lại tóc trước gương chiếu hậu.

 Lúc quay đầu lại, trên mặt còn mang theo nụ cười ôn hòa.

 Cho đến khi nhìn thấy Lục Hưởng đã bất tỉnh.

 Anh hoảng loạn, không còn quan tâm đến hình tượng nữa.

9

Tôi cũng không biết mình đã đến bệnh viện bằng cách nào.

 Bác sĩ theo thói quen hỏi tôi – một người mẹ – về tình trạng của Lục Hưởng.

 Tôi ấp úng không trả lời được.

 Ngược lại, Lục Yến Hồi trả lời rất thành thạo.

 Gần đây đã uống thuốc gì, có tiền sử dị ứng không, từng mắc bệnh nặng chưa, thói quen sinh hoạt thường ngày…

 Lục Yến Hồi nắm rõ như lòng bàn tay.

 Lúc này tôi mới biết, hóa ra khi còn nhỏ sức khỏe của Lục Hưởng rất yếu, cứ vài ngày lại sốt, thường xuyên vào bệnh viện.

 “Hôm em rời đi, có thể Lục Hưởng bị gió lạnh, sốt đến ba mươi chín độ.”

 Lục Yến Hồi nhìn khuôn mặt đang ngủ yên của Lục Hưởng, ánh mắt rất bình tĩnh, sau khi bận rộn mấy tiếng, Lục Hưởng cuối cùng cũng hạ sốt, rồi anh như rơi vào hồi ức: “Anh một mình bế Lục Hưởng đến bệnh viện, khoa nhi ở tầng bảy, người chờ thang máy quá đông, anh không đợi nổi, đành leo cầu thang lên.”

 “Đến phòng cấp cứu, y tá hỏi mẹ đứa trẻ đâu, anh nói em không có ở đây, đi xa rồi.”

 “Khi đó Lục Hưởng còn quá nhỏ, chỉ biết khóc, anh dỗ mãi không được, cuối cùng lại cũng khóc theo.”

 Anh cười một cái, nụ cười rất khó coi: “Một người đàn ông như anh, ngồi ở hành lang khoa nhi, khóc còn lớn hơn cả Lục Hưởng.”

 “Cũng từ sau đó, Lục Hưởng thường xuyên ốm.”

 Tôi nhắm mắt lại.

 Trước mắt chậm rãi hiện lên hình ảnh Lục Yến Hồi ôm đứa bé Lục Hưởng còn trong tã, luống cuống dỗ dành.

 Khi đó anh cũng chỉ mới hai mươi lăm tuổi.

 Sau khi bị mẹ của đứa trẻ nói những lời tuyệt tình rồi rời đi, một mình ôm đứa con đang bệnh, ngay cả một người giúp đỡ cũng không có.

 Mỗi câu anh nói, đều như từng nhát dao lăng trì tôi.

 Tôi nghe ra được, anh đang trách tôi.

 Tôi đã vắng mặt trong tuổi thơ của Lục Hưởng, thậm chí khi khó khăn lắm mới gặp lại, còn khiến cậu bé phải vào viện.

 Tôi là một người mẹ không đủ tư cách.

10

Lục Yến Hồi vẫn luôn ở bên giường chăm sóc, tôi không có chút cơ hội xen vào.

 Chỉ có thể chủ động nhận việc đi mua bữa tối.

 Không ngờ lại gặp người ngoài dự liệu.

 Lục Khải Sơn.

 Cha của Lục Yến Hồi.

 Ông trông tiều tụy hơn nhiều so với năm năm trước.

 Biểu cảm cũng không còn sắc bén như trước, ông lại đưa cho tôi một tấm séc.

 “Tch.”

 Tôi thật sự không hiểu, rốt cuộc ông già này có gì không vừa mắt tôi.

 Đến mức tôi vừa trở về đã vội muốn đuổi tôi đi sao?

 Biểu cảm của tôi chắc hẳn rất khó coi, còn rất đáng sợ.

 Ngay cả Lục lão gia đã trải qua bao sóng gió cũng giật mình, vội xua tay: “Không phải ý đó.”

 Ông thở dài: “Nói thật với cô, Yến Hồi đã năm năm không về nhà.”

 “Sau khi cô rời đi, nó làm loạn đòi đoạn tuyệt quan hệ với tôi. Tôi dùng cổ phần của tập đoàn Lục để giữ nó lại, vậy mà nó lại đồng ý ngay.”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.