Cảnh Du nhướng mày:
“Thành thân? Hay lắm! Là cô nương nhà ai vậy?”
Nói tới đây, ánh mắt huynh ấy liếc qua ta đang đứng bên cửa, mỉm cười nhìn cả hai người bọn họ, lại quay lại nhìn vẻ mặt vui mừng đến mức mất phong độ của Cố Lăng Phong.
“…Khoan đã, ngươi nói ngươi muốn cưới… muội ta ư?!”
Ca ca phản ứng lại, lập tức xông tới giằng co trêu chọc với chàng.
Nhưng huynh ấy cũng chẳng thực sự phản đối, dù sao chuyện hôn sự này vốn là do huynh ấy âm thầm tác thành.
Ai bảo huynh ta từ đầu đã không vừa mắt tên thư sinh có vẻ ngoài yếu đuối bạc nhược kia – Thẩm Mặc Hành.
Đời trước cũng vậy, huynh ấy từng phán thẳng một câu:
“Nếu huynh đệ ta năm đó còn sống, thì gã kia chẳng đáng xách giày cho hắn.”
Về sau hay tin Cố Lăng Phong tử trận nơi sa trường, huynh ấy trầm lặng hẳn đi.
Cuối cùng, chính tay huynh ấy cõng ta lên kiệu hoa, trên đường không ngừng thì thầm căn dặn:
“Ta thấy Thẩm Mặc Hành thật chẳng đáng tin, nhưng đã trót đáp ứng người, cũng thôi. Nếu sau này sống không vui, thì cứ trở về, huynh sẽ đón.”
Ta bật cười, bảo:
“Nữ tử đâu thể cứ ở mãi nhà mẹ đẻ, người ngoài nhìn vào còn không biết sẽ nói ra nói vào thế nào. Dù huynh không chê, phụ thân và phu nhân cũng chẳng đời nào chịu để yên.”
Huynh ấy lại ngang nhiên tuyên bố:
“Nếu họ không chịu, ta lập môn hộ riêng là được!”
Dường như sợ ta lưỡng lự, huynh nghiêm túc từng chữ từng lời:
“Muội muội, huynh không còn mẫu thân nữa… không thể lại mất muội được đâu.”
“Cho nên nếu muội gả đi mà chịu uất ức, không vui vẻ gì, nhất định phải nói với ca ca. Dù có phải đâm thủng trời, ca cũng sẽ đưa muội trở về.”
Huynh ấy đã làm được.
Kiếp trước, huynh nổi giận xông tới ngay tang lễ hợp táng của Thẩm Mặc Hành và A Sở, làm loạn một trận.
Thậm chí còn đích thân dạy dỗ tên con trai bất hiếu của ta một trận ra trò.
Ngay trong ngày hôm đó, huynh đã đưa ta về lại tướng phủ.
Từ đó về sau, mặc ngoài đời lời ra tiếng vào thế nào, huynh cũng coi như không nghe thấy.
Tất cả chi phí ăn mặc, thuốc thang, đều chỉ có hơn chứ không bao giờ kém.
Về già, ta sống rất yên ổn và an nhàn.
Tẩu tẩu là người tính tình thẳng thắn hào sảng, lúc trà dư tửu hậu còn mắng chửi một trận cả Thẩm Mặc Hành lẫn đứa con bất nghĩa kia,
rồi nói:
“Dù gì cũng chỉ là một đứa con trai, ta sinh con trai không thiếu, sau này bảo chúng nó hiếu kính với muội là được.”
Vốn đã thân thiết từ nhỏ, cho nên đến khi ta trút hơi thở cuối cùng, ca ca và tẩu tẩu đều rơi không ít lệ.
Ta lại chỉ mỉm cười, nói rằng:
“Nếu có kiếp sau, muội vẫn muốn làm muội muội của hai người.”
Ông trời thương xót, lời nói hóa thành thật.
Mở mắt ra lần nữa, ta lại quay về những ngày xuân trong khuê phòng.
Lại là một đám cưới linh đình.
Ca ca vẫn là người cõng ta lên kiệu hoa.
Ta từng ngỡ, kiếp trước huynh nói ra câu đó là vì không ưa Thẩm Mặc Hành.
Thế nhưng kiếp này, người ta gả cho là huynh đệ tốt nhất của huynh ấy, vậy mà ca ca vẫn lặp lại câu cũ:
“Nếu muội gả đi mà bị ức hiếp, sống không vui vẻ, thì nhất định phải nói với ca.
Dù có đâm thủng trời, ca cũng sẽ đưa muội về nhà.”
Đến lúc ấy ta mới hiểu:
Trong mắt huynh, chỉ cần chưa tận mắt thấy muội sống an yên trọn đời, thì cho dù muội có lấy hoàng đế, huynh vẫn không yên lòng.
Trong lòng vừa chua xót vừa ấm áp, ta kìm lại giọt nước mắt đang trực trào, mỉm cười đáp:
“Được.”
“Muội nghe lời ca ca hết.”
18.
Lễ cưới lần này được tổ chức vô cùng linh đình, gần như mọi thứ có thể phô trương, chàng đều mang ra dùng cả.
Chỉ sợ người đời không biết, người mà tiểu thư nhà họ Kỷ – Kỷ Thục Vân gả cho, chính là chàng – Tứ hoàng tử của Đại Nguyên.
Đám người thuộc phe Nhị hoàng tử sắc mặt đều khó lường, còn phụ thân ta thì cả khuôn mặt đều đông cứng lại.
Nhưng ông vẫn lựa chọn đứng đối lập với ta và ca ca.
Khi hạ quyết tâm ấy, ông nói thế này:
“Huynh muội các con còn nhỏ, làm cha tất nhiên phải tính toán cho tương lai bọn chúng. Nhưng dù gì, các con cũng là cốt nhục của ta. Nếu một ngày nào đó, hai con gặp họa, ta sẽ đi cầu xin Nhị điện hạ giơ cao đánh khẽ.”
Ý tứ rất rõ ràng – ông đã đặt cược tất cả vào việc Nhị hoàng tử sẽ lên ngôi.
Ngay cả Thẩm Mặc Hành cũng cho rằng ta quá cố chấp:
“Nàng sống lại một đời, rõ ràng biết Nhị điện hạ sẽ đăng cơ, vì sao vẫn ngu xuẩn như vậy?! Thục Vân, cho dù nàng hận ta, cũng không nên tự hủy tương lai, để chuyện chung thân đại sự trở nên cẩu thả như thế.”
Ta nghe xong chỉ thấy buồn cười:
“Không nói đến chuyện ta và chàng sớm đã chẳng còn gì để ràng buộc, dù ta thật sự hối hận, thì thánh chỉ đã ban, ngày thành hôn đã định, chàng nói những lời này còn có ích gì?”
Không ngờ hắn lại lập tức thốt lên:
“Rất có ích!”
Ta sững người trong thoáng chốc.
Hắn lại lộ ra vẻ vui mừng:
“A Sở từng nói, chỉ cần ta vui, nàng nguyện làm thiếp. Thục Vân, kiếp trước kiếp này, ta đều có thể cưới nàng làm chính thê.”
“Kiếp trước chúng ta sống rất tốt, chưa từng rời bỏ nhau. Kiếp này cũng nên như vậy.”
“Ta không phụ A Sở, cũng sẽ không phụ nàng.”
“Chỉ cần nàng đồng ý, chỉ cần nàng gật đầu, ta nhất định có cách—”
Lời còn chưa dứt, đã bị ta sai người lôi ra ngoài đánh cho một trận nhừ tử.
Giữa chính đường, ta ngồi ngay ngắn ở vị trí chủ tọa, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười lạnh lẽo:
“Ở đâu chui ra thứ điên rồ thế này? Ăn nói hồ đồ, lừa đảo dọa người!”
“Tự tiện xông vào nhà người ta, còn dám bước chân vào nơi ở của nữ quyến. Để lại cho hắn một cái mạng, còn lại thì đánh thật mạnh cho ta!”
“Người thả hắn vào cũng mang ra xử lý chung!”
Nói là thế, nhưng người thật sự thả hắn vào thì khỏi cần đoán.
Một tên tiểu tư nhận tiền chỉ là con cờ thí, kẻ không cam lòng từ bỏ, chẳng phải là phụ thân ta hay sao?
Nếu không, lúc ta quẳng người đến trước mặt, sắc mặt ông ấy lại tái xanh như tàu lá làm gì?
Chuyện này quả thực gây chấn động một phen, khắp phố phường đều bàn tán, rằng vị tân khoa trạng nguyên ấy nhân phẩm có vấn đề, cả gan xông vào khuê phòng, bị đánh đến nằm liệt giường không dậy nổi.
Nếu không phải lúc ấy cha ta ra mặt giải thích rằng ta không biết trong nhà có khách, chỉ vì hoảng hốt nên mới sai người đánh nhầm, thì chẳng biết ngoài kia lời đồn sẽ biến thành cái dạng gì.
Dù sao thì, con tim bé bỏng của A Sở cũng tức đến sôi máu.
Nàng ta vừa khóc vừa la:
“Tất cả là do ngươi! Bây giờ công tử nằm liệt giường không dậy nổi, đại phu nói còn bị chấn thương nội tạng, không biết sau này có để lại hậu chứng không! Ngươi đúng là đàn bà độc ác! Ngươi không xứng với tình cảm của công tử chút nào!”
“Ngươi có biết không, chính vì công tử từ hôn với ngươi, mà chủ mẫu nhà họ Thẩm nắm được nhược điểm, dâng lời gièm pha với lão gia, khiến ông ấy thất vọng thấu trời không?!”
“May mà công tử tài hoa hơn người, được Nhị điện hạ ưu ái, những ngày vừa mới khởi sắc chút ít, bây giờ lại bị ngươi phá sạch!”
“Ngươi làm bao nhiêu chuyện thất đức như vậy, chẳng lẽ không sợ bị trời đánh à, hả?!”
Từng câu từng chữ đều xé họng tru tréo, chẳng buồn nể mặt ta là đại tiểu thư gì sất. Vì công tử nhà nàng ta, nàng sẵn sàng liều cả mạng.
Nàng ta chẳng còn để tâm đến mặt mũi gì nữa.
Cái gì mà người trong lòng của Thẩm Mặc Hành chứ? Nhìn kỹ đi, đúng hơn là mẹ ruột thì có.
Cứ như thể trên đời này chỉ có mỗi “nhi tử” nhà nàng ta là bảo vật vô giá. Nếu là chàng từ hôn, thì ấy là do nữ tử không xứng; còn nếu bị từ hôn, thì đám nữ tử kia tất nhiên là mắt mù tâm tối.
Ta nhàn nhã nhấp một ngụm trà, tai nghe nàng ta thao thao bất tuyệt, cuối cùng mới ngước mắt lên, thong dong mở miệng:
“Đã thảm đến vậy, thì ngươi nên kể cho ta nghe sớm một chút mới phải.”
A Sở vừa nghe, lập tức hừ lạnh một tiếng:
“Biết hối hận rồi chứ gì? Giờ quay lại nhận sai vẫn còn kịp! Công tử thích ngươi, lại là người hiền lành rộng lượng, chắc chắn sẽ tha thứ. Nhưng ta nói trước—nếu sau này ngươi còn dám bắt nạt công tử, ta tuyệt đối không để yên!”
Nàng ta đợi ta cúi đầu nhận lỗi, mong ta lo sợ mà mềm giọng xuống.
Ai dè ta chỉ thoải mái thở dài một hơi, cười như gió xuân thoảng qua:
“Ngươi càng kể nhiều, ta càng thấy vui. Nếu hắn cứ thảm mãi, mà ngươi cứ đều đều tới kể, thì ta sẽ thấy sướng mãi.”
A Sở: “……”
Nàng ta chết lặng mất một giây, sau đó như hóa thân thành mụ chanh chua, vung tay múa chân định nhào tới.
Cái kiểu làm loạn này, nàng ta xài đến phát nhàm rồi.
Trước kia, mỗi khi Thẩm Mặc Hành thiếu giấy mực hay đồ ăn, nàng ta lại chạy đến làm loạn với mẫu thân của Thẩm gia.
Về sau, hễ nàng ta thấy thứ gì vừa mắt, liền học được một chiêu cực kỳ hữu dụng:
“Dù sao các người cũng là nhà quyền quý, mấy thứ này chẳng đáng là bao, cho ta một ít thì có sao đâu?!”
Người trong những gia đình như vậy thường trọng thể diện, sợ bị người ngoài dòm ngó rồi chê cười, nên phần nhiều sẽ chọn mắt nhắm mắt mở, coi như xui xẻo mà nhường cho nàng ta.
Lâu ngày được lợi, nàng ta càng lấn tới, làm loạn cũng càng thuận tay.
Chỉ tiếc một điều—nàng ta không hề biết…
Trước kia, những thứ nàng đòi vốn chẳng đáng gì, người ta thấy chẳng đáng để so đo nên mới nhường.
Nhưng ta thì khác.
Ta là loại người tính toán đến từng li từng tí, ghét nhất là bị người khác chiếm lợi.
So với việc bị đàm tiếu đôi ba câu, ta càng sợ bị thua thiệt.
Ngón tay ta khẽ nhấc, ung dung ra lệnh:
“Người đâu—lôi nàng ta ra ngoài, đánh một trận cho ta!”