Ánh Trăng Không Thuộc Về Anh

Chương 2



5

Bất ngờ, anh cúi xuống hôn tôi – như thể dồn nén quá lâu, mãnh liệt và nóng bỏng.

“Ở đây có camera…” Tôi thở dốc nhắc nhở.

“Anh không còn là thầy em nữa.” Anh khàn giọng ngắt lời tôi.

Chiếc áo vest cao cấp bị ném xuống sàn phòng khách. Tôi bị anh ép sát vào tường, chưa kịp bật đèn.

Ánh trăng xuyên qua cửa sổ lớn, nhẹ nhàng chiếu lên bờ vai và tấm lưng săn chắc của anh.

Tôi chợt nhớ đến cuộc thi thiết kế từ thiện sáu năm trước – tôi đã thức trắng ba đêm để hoàn thành bài dự thi.

Bàn tay thon dài của anh khi đó khẽ vuốt lên thiết kế của tôi: “Cách cắt mặt đá mặt trăng này rất độc đáo.”

Tôi ngẩng đầu lén nhìn anh, bị ánh mắt dịu dàng ấy làm tim đập lệch nhịp, rồi cuống quýt cúi đầu, giấu đi vành tai đang đỏ bừng và thứ tình cảm đơn phương lặng lẽ ấy.

Khi ấy, tôi chưa từng dám nghĩ… một ngày nào đó, anh sẽ hôn tôi như thế này.

“Nhẹ một chút…” Tôi bấu lấy cà vạt anh, giọng khẽ run rẩy.

Nhưng anh như kẻ đã mất kiểm soát, điên cuồng và cuồng nhiệt đến đáng sợ.

Không biết bao lâu sau, anh cuối cùng cũng bế tôi lên giường.

Dưới ánh trăng, tôi nhìn thấy chiếc sơ mi của anh đã nhăn nhúm đến không nhận ra. Vẻ chỉn chu thường ngày chẳng còn sót lại chút nào.

Tôi chợt nhớ tới lời bạn thân đã nói:

“Cậu biết không, mấy năm nay các thương hiệu xa xỉ đều muốn mời anh ấy về. Biết bao cô gái mơ lấy được người như anh ấy…”

“Vậy mà anh ấy chẳng dính lấy một tin đồn. Người trong giới đều bảo – anh ta mắc chứng lãnh cảm.”

Ánh mắt tôi dừng lại trên chiếc khuy măng sét của anh.

Đó chính là thiết kế tôi từng mang đi thi – chiếc khuy được ban giám khảo mang đấu giá từ thiện sau giải, cuối cùng bị một người giấu tên mua lại với giá rất cao.

Thì ra… là anh.

Anh cũng nhìn theo ánh mắt tôi, nhẹ nhàng đưa tay vuốt lên chiếc khuy ấy.

Dưới ánh trăng dịu dàng, tôi bỗng thấy sống mũi cay cay.

Anh không nói gì, chỉ cúi đầu, khẽ hôn lên khóe mắt tôi.

6

Ngày thứ năm ở Paris.

“Nguyệt Nguyệt, bao giờ cậu về lại thành phố R?” – tin nhắn của Lộ Giang hiện lên.

“Tạm thời chưa về.”

“Tuần sau là sinh nhật 80 tuổi của cụ Cố, cậu nên đến chào một tiếng.”

“Giúp tớ gửi lời chúc mừng sinh nhật đến chú Cố. Tiếc là không thể có mặt.”

“Nhưng những năm qua cụ đối xử với cậu không tệ, lần này…”

“Quà tớ sẽ nhờ người mang đến.”

Trong phòng riêng, Lộ Giang nhìn dòng tin nhắn trên màn hình rồi đưa điện thoại cho Cố Cảnh Thâm:

“Hay là cậu gọi cho cô ấy một cuộc đi?”

Cố Cảnh Thâm gõ nhẹ ngón tay lên bàn, ánh mắt u ám chưa từng thấy. Rượu sâm panh trong ly lay động nhẹ.

“Tuỳ cô ấy.” Giọng anh lạnh buốt như băng.

“Haizz…” Lộ Giang thở dài. “Gần đây hội đồng quản trị cứ gây áp lực, bên nhà họ Lâm cũng…”

“Tôi biết.” Cố Cảnh Thâm dụi tắt điếu thuốc, bật cười khẽ mà đầy chua chát:

“Nếu không cưới Lâm Nhược Tâm, thì vị trí này sẽ vào tay thằng con hoang kia.”

Lộ Giang hoảng hốt: “Tổng giám đốc Cố, đừng gọi thế… người khác nghe được lại đồn thổi không hay.”

7

“Dù sao thì… nó cũng là em trai cậu.”

Tuy là con riêng của mẹ kế.

“Cứ để người khác nói gì thì nói. Tôi sợ chắc?”

“Vậy còn Tần Nguyệt thì sao…”

“Lộ Giang.” Cố Cảnh Thâm ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lẽo như băng, “Cố thị là của tôi, Tần Nguyệt cũng là của tôi.”

Ngón tay anh vô thức siết lại, khớp tay trắng bệch.

“Cậu tưởng cô ấy rời xa được tôi à?” Anh bật cười khẽ, đầy mỉa mai, “Năm năm rồi, cô ấy đã quen sống dựa vào tôi. Không có nguồn lực của Cố thị, cô ta đến trợ lý cũng không làm nổi.”

“Nhưng lần này cô ấy nhìn có vẻ rất quyết tâm…”

“Tần Nguyệt luôn như vậy.” Cố Cảnh Thâm khẽ vuốt ngón tay cái bên trái – nơi từng có một chiếc nhẫn do chính cô thiết kế, “Bên ngoài thì bướng bỉnh, nhưng thật ra không chịu nổi bị lạnh nhạt.”

Tay anh khẽ chạm vào túi trong áo vest, sờ lên chiếc nhẫn ấy mà không để ai nhận ra.

“Còn tiểu thư Lâm…”

“Lấy cô ta thì sao?” Cố Cảnh Thâm nhấc ly rượu, giọng thản nhiên, “Tần Nguyệt rồi sẽ hiểu chuyện thôi. Đợi tôi củng cố được vị trí, sẽ bù đắp cho cô ấy thứ xứng đáng hơn.”

Lộ Giang thoáng chần chừ.

Nhưng Cố Cảnh Thâm đã đứng dậy: “Nhớ kỹ, không ai được phép tìm cô ấy.”

“Nếu cô ấy muốn chơi trò biến mất, thì cứ để cô ấy chơi. Tôi muốn xem, cô ấy có thể trốn được bao lâu.”

8

Trời Paris vừa dứt cơn mưa đêm, trong ánh sáng vàng dịu của mái vòm nhà hàng ba sao Michelin L’Abeille, Tiêu Chỉ Hàn ngồi đối diện tôi.

Anh dùng dao nĩa một cách tao nhã, từ tốn gắp từng miếng cần tây trong đĩa salad ra ngoài.

Tôi bất chợt nhớ đến bữa ăn năm đó thời đại học.

Đó là lần duy nhất chúng tôi ăn cùng nhau ở căng tin trường. Tôi quên mang thẻ ăn, tình cờ gặp anh.

Hôm ấy, anh cũng ngồi đối diện tôi, y hệt bây giờ.

Lúc ấy, cả khoa đều đang đồn ầm lên chuyện anh và cô giáo Đường Yên đang hẹn hò.

Cô Đường là sinh viên xuất sắc của Học viện Nghệ thuật Hoàng gia Brussels, mới 25 tuổi đã giành được giải thiết kế trang sức quốc tế.

Suốt bữa ăn hôm đó, tôi chẳng nói một lời nào, chỉ cảm thấy mối tình thầm lặng của mình thật nực cười.

Chỉ có anh vẫn kiên nhẫn trò chuyện, tỉ mỉ nhận xét bài thiết kế gần nhất của tôi.

Tôi gật gù cho có lệ, phản ứng hời hợt.

Sau đó, Cố Cảnh Thâm bước vào đời tôi như một cơn lốc, cuốn phăng mọi cảm xúc đơn phương ấy đi.

“Đang nghĩ gì thế?” Giọng Tiêu Chỉ Hàn kéo tôi về thực tại.

Tôi ngước lên, cười khẽ: “Đang nghĩ, thì ra thầy cũng không ăn cần tây?”

Anh khẽ lắc đầu, mỉm cười: “Lần trước chúng ta ăn cùng nhau, em đã gắp hết cần tây ra ngoài.”

Tôi sửng sốt.

“Thầy vẫn nhớ à?”

Anh trầm ngâm một chút rồi đáp: “Tôi còn nhớ nhiều chuyện khác.”

“Ví dụ?”

“Ví dụ… em thích dùng đá mặt trăng, vì nói nó giống như làn nước mùa thu.”

Anh cúi đầu, cẩn thận gạt hết cần tây sang một bên.

“Ví dụ nữa, khi em thiết kế, hay có thói quen cắn đuôi bút chì.”

Tay tôi đang cắt bít tết thì khựng lại.

Đó đều là những thói quen thời sinh viên.

Về sau, khi vào Cố thị, tôi đã bỏ dùng đá mặt trăng – vì Cố Cảnh Thâm bảo nó quá lạnh, không hợp thị hiếu thương mại.

Tôi cũng sửa luôn thói quen cắn bút – vì anh cho là không thanh lịch.

“Em nghe nói cô giáo Đường giờ đang ở London mở triển lãm?” Tôi cầm ly rượu, giả vờ hỏi bâng quơ.

Tiêu Chỉ Hàn dừng động tác một chút: “Cô ấy kết hôn rồi. Lấy một nhà kinh doanh trang sức người Bỉ.”

“Anh và cô ấy…?”

“Chúng tôi chỉ là bạn.” Anh ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt trong vắt, rõ ràng.

Tôi cúi đầu, nhấp một ngụm rượu, không biết nên nói gì tiếp.

Ánh đèn rọi xuống chiếc khuy tay áo bằng đá mặt trăng của anh, sắc ngọc dịu dàng ấy giống hệt ánh mắt anh nhìn tôi trong hồi ức.

“Em nghe nói… ở Paris, có rất nhiều người theo đuổi thầy…” Tôi nghiêng đầu, phá vỡ khoảng lặng.

“Không có đâu.” Anh nhìn tôi, giọng nhẹ như gió, “Công việc nhiều, chẳng còn thời gian cho những chuyện đó.”

“Muốn qua xem studio của tôi không?” Anh bất ngờ hỏi, “Ngay phố bên kia thôi.”

Mưa vừa tạnh, bầu không khí Paris vẫn vương chút ẩm ướt dịu mát.

Thang máy im lặng, chỉ còn tiếng hơi thở xen lẫn mùi rượu vang nhè nhẹ trong không gian.

Tôi nhìn nghiêng gương mặt anh, nhớ đến một buổi chiều sáu năm trước.

Ngón tay thon dài của anh từng chỉ vào bản thiết kế của tôi, nói: “Ý tưởng này táo bạo đấy.”

Gương mặt ấy ngày ấy và hiện tại dường như hoàn toàn chồng khít lên nhau.

Không biết ma xui quỷ khiến thế nào, tôi nhón chân… hôn anh.

Anh hơi khựng lại, rồi lập tức ôm siết lấy tôi.

Chúng tôi lảo đảo bước vào phòng làm việc, đến đèn cũng chưa kịp bật.

Nụ hôn của anh vừa dịu dàng, vừa mang theo sự chiếm hữu mãnh liệt.

Tôi bị vây chặt giữa người anh và bức tường, từng chiếc cúc áo lần lượt được tháo mở, mỗi cái chạm khiến toàn thân tôi run lên.

Chiếc vest cao cấp trượt xuống thảm, anh vòng tay qua eo tôi, ép tôi vào khung cửa sổ sát đất.

Tấm kính lạnh buốt khiến tôi co người lại. Anh lập tức xoay tôi lại, ôm vào lòng.

“Lạnh à?” Anh cúi đầu cắn nhẹ tai tôi.

Tôi lắc đầu, rồi chủ động vòng tay qua cổ anh.

Anh khẽ cười, nụ hôn rơi xuống hõm cổ tôi. Chiếc áo sơ mi mở một nửa, để lộ phần cơ thể săn chắc không tì vết.

Bàn tay anh lướt nhẹ sau lưng tôi, như đang vuốt ve một báu vật hiếm có.

9

Trong cơn mơ hồ, tôi như trở lại mùa thu năm 21 tuổi.

Nắng len qua cửa kính phòng thiết kế, anh đang bình luận bài tập của sinh viên.

Tôi len lén nhìn anh, nhìn hàng mi rợp bóng trên má, nhìn nụ cười mơ hồ nơi khóe môi anh.

Khi ấy, tôi đã yêu anh một cách ngây ngô như thế.

Yêu sự cau mày của anh, yêu ánh mắt nghiêm túc, yêu cả mùi hương lạnh mát luôn vương trên áo anh.

“Tần Nguyệt…” Anh khàn giọng gọi tên tôi.

Mọi lý trí đều bị nhấn chìm trong cơn triều của dục vọng.

Tôi ngửa đầu đón nhận nụ hôn ấy, hương rượu đỏ nồng đậm quấn lấy tôi.

Từng cái chạm của anh như đốt cháy da thịt, khiến tôi run rẩy.

“Đau không?” Anh đột ngột dừng lại, ánh mắt là thứ dịu dàng khiến người ta tan chảy.

Tôi lắc đầu, ngón tay lướt qua đường viền nơi cằm anh.

Anh lập tức siết chặt lấy tay tôi, cúi đầu hôn lên lòng bàn tay – đầy thành kính.

Dưới ánh trăng, chúng tôi quấn quýt lấy nhau. Dù mất kiểm soát, anh vẫn cẩn thận che chắn, không để tôi đụng vào thứ gì sắc nhọn.

Không biết bao lâu sau, anh mới buông tôi ra.

Tôi kiệt sức nằm trong vòng tay anh, được anh bế vào phòng tắm, nhẹ nhàng lau rửa cho tôi.

“Bật đèn không?” Anh khẽ hỏi.

“Ừm.” Tôi dựa vào ngực anh, đầu óc vẫn còn mơ màng.

Khi ánh đèn bật sáng, tôi thấy bên cạnh bàn làm việc là một tủ trưng bày bằng kính – trong đó xếp ngay ngắn… những bản thiết kế của tôi.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.