16.
Về đến nhà, ta đem toàn bộ sự việc kể lại cho Chu thẩm.
Chu thẩm không hề kinh ngạc như ta tưởng, mà chỉ lộ ra vẻ mặt bừng tỉnh ngộ.
“Hóa ra là như vậy.”
“Là như thế nào?” Ta nghi hoặc hỏi lại.
“Thật ra, khi tên thái giám kia đến đón con vào cung làm bạn đọc, ta đã phần nào đoán được chuyện gì đó. Chính vì vậy ta mới lấy những thứ mà cô nương họ Trịnh để lại ra ánh sáng, mới có thể khiến con không phải vào cung.
“Lúc đó ta chỉ nghĩ, tường thành thâm sâu, người nhà bình dân như chúng ta không thể trêu vào. Sợ con phải chịu uất ức trong cung, thế nên mới nghĩ ra biện pháp ấy. Nhưng xem ra, duyên phận vẫn là không tránh được.”
Chu thẩm vỗ nhẹ lên tay ta, dặn dò ta cứ từ từ suy nghĩ.
Dù sao thì Đường Dần Chi đã ra trận, ta vẫn còn rất nhiều thời gian.
Nhưng chúng ta không ngờ rằng, trận chiến này kéo dài tận năm năm trời.
Lâu đến mức quán hoành thánh của ta đã trở thành một tửu lâu vững chắc giữa kinh thành.
Trong thời gian ấy, không ít lần gặp phải khó khăn, nhưng nhờ cả nhà đồng lòng, cuối cùng cũng vượt qua được.
Lần nguy cấp nhất, bị các tửu lâu khác chèn ép đến mức suýt phải rời khỏi kinh thành, toàn bộ vốn liếng bị vét sạch.
May mắn thay, Hứa nương tử đã ra tay giúp đỡ, cho ta vay một khoản tiền, giúp ta gầy dựng lại từ đầu.
“Nếu thành công, ta lấy ba phần lợi nhuận. Nếu thất bại, coi như ta nhìn nhầm người.”
“Hứa nương tử, ta dám đánh cược!”
Ta nhận lấy số tiền của bà, bắt đầu lại từ con số không.
Ta biết mình không đơn độc, Chu thẩm, cha, tiểu muội đều sẽ giúp đỡ ta.
Cuối cùng, ta lại một lần nữa đứng vững ở kinh thành.
Hôm khai trương tửu lâu, Hoàng hậu bất ngờ ghé thăm.
Bà cải trang vi hành, không hề để lộ thân phận.
“Nguyên Nguyên, con đúng là khiến ta nhìn bằng con mắt khác.”
Hoàng hậu trông còn uy nghiêm hơn trước, ta biết, những năm tháng qua, bà đã phải sống không hề dễ dàng trong hậu cung.
Năm đó, vụ phế hậu chấn động khắp nơi, Hoàng đế định lập Quý phi làm Hoàng hậu. Không bao lâu sau, ta liền nhặt được bà bên bờ sông.
Sau khi Hoàng hậu trở về cung, chỉ trong vòng hai tháng đã cắt sạch vây cánh của Quý phi. Nhưng Quý phi không phải người dễ đối phó, thế nên mới giằng co suốt nhiều năm trời.
Mãi đến gần đây, Hoàng đế băng hà.
Hoàng hậu đưa Quý phi và con trai bà ta ra phong địa.
Đừng nhìn vẻ ngoài phồn hoa của kinh thành, cuộc sống bên trong cũng chẳng dễ dàng gì.
Chỉ nghe thôi đã thấy rùng mình, tim đập thình thịch.
Vậy nên khi Hoàng hậu hỏi ta có đang đợi Đường Dần Chi hay không, ta chỉ im lặng.
Ta sợ.
Ta sợ tình sâu duyên cạn, sợ phu thê xa cách, sợ cung cấm u ám.
Ta càng sợ bản thân trở thành một cái vỏ rỗng, một Thái phi hay Hoàng hậu sống nhờ vào hào quang của phu quân.
Đó không phải cuộc sống mà ta mong muốn.
Hoàng hậu không bắt ta phải trả lời ngay, dù sao thì cuộc chiến vẫn còn tiếp diễn.
Sau đó, ngay cả tiểu muội cũng đã thành thân.
Muội ấy lấy con trai một gia đình địa chủ, hai người đều thích ăn, tròn trịa, phúc hậu, suốt ngày dắt nhau đi ăn khắp kinh thành.
Trước khi xuất giá, Chu thẩm không khỏi than thở:
“Mới mười sáu tuổi, lấy chồng sớm thế để làm gì chứ.”
Nhưng dù ngoài miệng càm ràm, bà vẫn lén lút khóc hết mấy lần.
May mà muội ấy gả không xa, cách vài hôm lại về nhà.
Ta đem phần lợi nhuận từ tửu lâu lấy ra làm của hồi môn cho muội ấy.
Chu thẩm từ chối không nhận.
” Chu thẩm, đây là sính lễ của tiểu muội. Mẹ ruột con mất sớm, thẩm đã coi con như con gái ruột. Từng ấy năm nay, con đều ghi nhớ ơn dưỡng dục của người, giờ hãy để con hiếu kính người lần này đi.”
Vốn dĩ ta định đưa cho Chu thẩm, nhưng biết tính bà nhất định không nhận, nên mới đưa cho tiểu muội làm của hồi môn.
Cha đứng bên cạnh, nói với muội ấy:
“Là tỷ tỷ con cho, cứ nhận đi.”
Muội ấy như nâng vật báu, trịnh trọng cất đi.
Rồi sau đó, muội ấy sinh con.
Còn ta, đã trở thành một “lão cô nương”.
Người đến cầu thân trước đây từng xếp hàng dài, giờ thì chẳng còn ai nhắc đến nữa.
Chu thẩm thấy vậy cũng sốt ruột, nhưng không biết phải mở lời thế nào.
Người về nhà trước lại là tiểu đệ.
Nó đã thay đổi rất nhiều, lớn hơn, cao hơn, rắn rỏi hơn, mặc trên mình bộ giáp bạc, trông đã có dáng dấp của một vị tướng quân.
Chu thẩm ôm lấy nó, khóc đến mức suýt ngất, liên tục đấm vào ngực nó.
“Thằng nhóc thối này, năm đó bỏ đi không nói một lời, có biết ta sống thế nào trong từng ấy năm không hả?”
Tiểu đệ ôm Chu thẩm, dỗ dành hồi lâu mới khiến bà ngừng khóc.
Đây là ngày đoàn viên mà Chu thẩm và cha đã mong chờ suốt bao năm.
17.
Muội phu từ bên ngoài trở về, mang theo không ít lễ vật. Hắn tiện miệng nhắc một câu:
“Không biết nhà ai đang cầu thân, mà sính lễ xếp đầy cả một con phố.”
Cả phòng đột nhiên im lặng, tất cả ánh mắt đều dồn về phía ta.
“Cha, Chu thẩm, con ra ngoài một lát.”
“Tỷ, bên ngoài đang đông người lắm, hay là đợi lát nữa hẵng đi.” Muội phu còn định nói thêm, nhưng tiểu muội nhanh chóng nhét một miếng bánh vào miệng hắn:
“Không có mắt nhìn gì cả, ăn cũng không chặn nổi miệng huynh sao?”
Giữa đám đông tấp nập, ta chỉ nhìn thoáng qua đã thấy được hắn.
Bước chân như mọc rễ trên mặt đất, ta đứng lặng tại chỗ, không thể di chuyển.
Hắn đi về phía ta, câu đầu tiên chính là:
“Nguyên Nguyên, ta trở về cưới nàng đây.”
Từng ấy năm trôi qua, ta đã chứng kiến quá nhiều chuyện, tình yêu đối với ta đã không còn quan trọng như thuở ban đầu, dù ta biết rõ, mình vẫn yêu hắn như ngày trước.
Nhưng giờ đây, hắn không còn là Đường Tam Lang nữa, mà là Thái tử của Đại Chiêu – Đường Dần Chi, thậm chí chẳng bao lâu sau sẽ trở thành Hoàng đế.
Cưới Tam ca, ta không sợ hắn.
Nhưng cưới Đường Dần Chi, ta sợ.
Sau khi nghe những do dự của ta, Đường Dần Chi nghiêm túc cam kết:
“Nguyên Nguyên, ta biết nàng lo lắng điều gì, nhưng ta không cho rằng đó là vấn đề giữa ta và nàng.
“Nàng lương thiện, dũng cảm, kiên cường, vị trí Hoàng hậu này, nàng hoàn toàn xứng đáng. Nhưng đối với nàng, nó cũng chỉ là một danh phận hư ảo mà thôi.
“Dù sau khi thành thân, nàng muốn làm gì cũng được, những chuyện trong cung nếu nàng không muốn quản, có thể giao cho nữ quan. Nàng vẫn là nàng, chuyện buôn bán của nàng cũng không hề xung đột với việc thành thân với ta.
“Nàng gả cho ta, không phải vì nương tựa ta, mà là ta nương tựa nàng, là ta cầu xin mà có được.”
Tình cảm của ta dâng trào, suýt chút nữa không kiềm chế nổi, nhưng lý trí vẫn nhắc ta phải kìm nén.
Ta đáp: “Tam ca, hãy để ta suy nghĩ thêm một chút.”
Hoàng hậu từng nói, khi Đường Dần Chi trở về, hắn sẽ lập tức đăng cơ, vì Hoàng đế sẽ “chủ động” nhường ngôi.
Nhưng dù đại lễ lên ngôi đã cận kề, hắn vẫn dành thời gian đến tìm ta.
Chu thẩm nhìn ra khúc mắc giữa chúng ta, bèn khuyên ta tiến thêm một bước.
“Ta đã gặp bao nhiêu đứa trẻ, chẳng lẽ lại không nhìn ra? Tam Lang thật lòng với con, cả nhà chúng ta đều thấy rõ tấm chân tình của nó.
“Thái tử thì sao? Hoàng đế thì sao? Có gì ghê gớm đâu? Nguyên Nguyên nhà chúng ta cũng là tự mình vươn lên từ hai bàn tay trắng!
“Giờ đây ai nhìn thấy con mà chẳng phải gọi một tiếng ‘chủ quán Từ gia’, đừng nói là làm Hoàng phi hay Quý phi, làm Hoàng hậu cũng là xứng đáng!”
Ta đỏ bừng mặt: ” Chu thẩm, người nói quá rồi đó.”
Làm gì có ai tâng bốc con gái nhà mình như vậy, chẳng khác nào bà mối khoe hàng.
Nhưng Chu thẩm lại rất nghiêm túc: “Không hề quá chút nào, Nguyên Nguyên của ta chính là cô nương tốt nhất!”
“Hoàng đế, Hoàng hậu cũng là phu thê với nhau thôi, chỉ cần hai đứa một lòng một dạ, nhất định sẽ sống yên ổn, thuận hòa mỹ mãn.”
“Lùi một vạn bước mà nói, nếu chẳng may không thể bên nhau lâu dài, thì con vẫn có thể tự sống tốt, phía sau còn có chúng ta làm chỗ dựa!”
Những lời của Chu thẩm khiến ta thêm vững tin, cuối cùng cũng hạ quyết tâm:
“Ta không lùi.”
“Một bước cũng không lùi.”
“Chúng ta nhất định sẽ sống thật hạnh phúc.”
Chắc chắn là vậy.
Đường Dần Chi vẫn đang đợi ta ở bờ sông.
Chờ đợi câu trả lời của ta.
Ba ngày sau, đại lễ sắc phong Hoàng hậu được tổ chức ngay sau lễ đăng cơ. Đến lúc ấy ta mới biết, hắn đã chuẩn bị tất cả từ lâu rồi.
Hắn nắm lấy tay ta, chậm rãi bước lên bậc thềm cao ngất.
“Nguyên Nguyên, nàng gả cho ta, là phúc phận lớn nhất trong đời ta.
“Ta nhất định sẽ trân trọng nàng, nâng niu nàng, yêu thương nàng, cả đời không xa rời, không hối hận, không làm nàng tổn thương.”
Lời thề của Đường Dần Chi, không chỉ nói một lần, mà cả đời hắn đã thực hiện trọn vẹn.
Sau khi thành thân, ta chưa từng phải lùi bước, mà chỉ ngày càng vững vàng tiến về phía trước.
Cuộc sống ngày một tốt đẹp hơn.
18.
《Kinh Bình Đế Thư Cảo》
Năm Kinh Bình nguyên niên, Hoàng thượng lập nữ tử họ Từ làm Hoàng hậu.
Năm Kinh Bình thứ sáu, Hoàng thượng nhường ngôi cho Thái tử, cùng Hoàng hậu quy ẩn, phu thê hòa thuận nhiều năm, không tranh không đấu.
Hoàng hậu sinh hạ hai hoàng tử, một công chúa:
Trưởng tử nối dõi ngai vàng,
Thứ tử phò tá triều đình,
Công chúa tinh thông luật pháp, danh chấn thương giới khắp thiên hạ.
[ TOÀN VĂN HOÀN]
Mỗi lượt theo dõi, thích, hay bình luận của bạn chính là nguồn động lực to lớn để team Cỏ tiếp tục ra truyện hay mỗi ngày! Cảm ơn bạn thật nhiều vì đã đồng hành cùng Ngọn Cỏ Dưới Trăng!