“Không sao đâu mẹ.” “Điện thoại con sắp hết pin rồi.” “Lát nữa con gọi lại cho mẹ nhé.” Ngay trước khi cảm xúc hoàn toàn sụp đổ, tôi vội vàng cúp máy. Tôi biết. Mẹ chắc chắn sẽ không tin. Tôi phải giải quyết hết đống chuyện rắc rối này trước khi bà tới đây. Tuyệt đối không thể để bố mẹ đến rồi lại chịu thiệt. Trần Tuấn vẫn đứng trước mặt tôi. Không nói gì. Chỉ dùng ánh mắt van nài nhìn tôi. “Vợ à, thôi bỏ qua đi.” “Em xem, chuyện đã ầm ĩ đến mức bố mẹ em cũng phải lo lắng rồi.” “Hay là em xin lỗi ba anh một câu đi…” “Ba anh vốn là người như vậy, rất coi trọng thể diện.” “Em là phận con cháu mà đánh ông ấy, mắng ông ấy như thế, em bảo ông ấy còn mặt mũi nào nữa?” “Hay thế này nhé, em hạ giọng một chút, thành khẩn xin lỗi ba anh.” “Rồi anh sẽ gọi điện cho mẹ em. Chỉ cần nghe thấy giọng anh, chắc chắn bà sẽ yên tâm.” Tôi từ từ ngẩng đầu lên. Ánh mắt khóa chặt vào Trần Tuấn. Rồi bật cười lạnh. “Trần Tuấn à, Trần Tuấn.” “Sống với nhau bao nhiêu năm như vậy mà anh vẫn chẳng hiểu tôi chút nào.” “Tôi đúng là mềm yếu.” “Nhưng đến con thỏ bị dồn vào đường cùng còn biết cắn người.” “Hôm nay, tôi tuyệt đối sẽ không cúi đầu.” “Tôi nói cho anh biết.” “Cái gia đình này, tôi không cần nữa.” “Người chồng như anh, tôi cũng không cần nữa.” “Ngoài con trai ra.” “Tôi không cần bất cứ thứ gì nữa.” Trần Tuấn còn chưa kịp lên tiếng thì lão già đứng nghe lén ngoài cửa lại bắt đầu gây chuyện. Ông ta đẩy mạnh cửa phòng tôi. Chỉ thẳng vào mặt tôi. “Con khốn này vẫn chưa chịu ngoan ngoãn à?” “Xem ra vẫn chưa bị dạy dỗ đủ.” “A Mẫn, lấy cây cán lăn bột cho ba.” “Hôm nay để xem ba xử lý nó thế nào.” Tôi không chờ ông ta lấy được cây cán lăn bột. Nhanh tay chộp lấy cây lau nhà bên cạnh. Vung mạnh một cái vào cái miệng đầy nước bọt của ông ta. “Đồ già khốn!” “Lại đây!” “Ai sợ ai?” “Hôm nay tôi muốn xem rốt cuộc là ai dạy dỗ ai!” Trần Mẫn hét lên thất thanh. “Lưu Quyên!” “Vừa rồi tôi nói với cô thế nào?” “Cô vẫn không chịu tỉnh ngộ, còn dám động thủ nữa.” “Giờ dù ba có đánh chết cô tôi cũng không khuyên nữa.” “Tự cô muốn tìm đường chết thôi!” Mắt tôi đỏ ngầu. Nhìn thấy lão già giơ nắm đấm lao về phía mình. Tôi không hề nương tay. Vung cây lau nhà đánh mạnh vào đầu gối ông ta. Ông ta đau đớn kêu lên. Hai chân mềm nhũn. Quỳ sụp xuống trước mặt tôi. Lần này lão già như bị xúc phạm đến cực điểm. Ông ta gào thét ầm ĩ. “Trần Mẫn! Trần Tuấn!” “Hai đứa cứ đứng nhìn tao bị bắt nạt như vậy sao?” Trần Mẫn đẩy Trần Tuấn một cái. Cuối cùng… Trần Tuấn vẫn ra tay với tôi. “Lưu Quyên, em quá đáng lắm rồi.” “Anh đã cho em cơ hội.” “Chính em không biết trân trọng.” Nói xong. Anh ta giơ tay về phía mặt tôi. Trong khoảnh khắc đó. Trong đầu tôi hỗn loạn vô cùng. Trần Tuấn quả nhiên vẫn là người nhà họ Trần. Cuối cùng vẫn đứng về phía nhà họ Trần. Tôi không ngu đến mức đứng yên cho anh ta đánh. Tôi vung cây lau nhà thẳng vào chỗ hiểm của anh ta. Trần Tuấn lập tức ôm lấy hạ thân. Mồ hôi lạnh túa ra. Miệng vẫn không ngừng rên rỉ. “Lưu Quyên…” “Em… em quá độc ác rồi.” “Em đánh vào đó, lỡ xảy ra chuyện thì sao?” Đúng vậy. Tôi chính là muốn xảy ra chuyện. Nên mới cố tình đánh vào đó. Trần Mẫn hét lên một tiếng. Chạy vào nhà vệ sinh xách ra một chậu nước lạnh. Hất thẳng về phía tôi. Nhưng tôi phản ứng rất nhanh. Đạp mạnh vào chiếc chậu. Nước lập tức đổi hướng. Không lệch một giọt nào. Tất cả đổ hết lên người Trần Mẫn. Thật thú vị. Có lẽ tôi đã hoàn toàn phát điên rồi. Tôi giống như được tiếp thêm sức mạnh. Một mình đối đầu ba người. Mà vẫn không hề rơi vào thế yếu. Nhưng dù sao tôi cũng chỉ có một người. Nửa tiếng sau. Tôi dần kiệt sức. Trần Mẫn nhìn thấy cơ hội. Chị ta lao vọt tới bên cạnh tôi. Chộp lấy cây cán lăn bột. Rồi giơ cao lên, chuẩn bị giáng thẳng xuống đầu tôi. Tôi nhìn thấy cây cán lăn bột đang giơ cao. Cũng nhìn thấy gương mặt méo mó dữ tợn của Trần Mẫn. Nhưng tôi đã không còn sức nữa. Đến tránh né tôi cũng không làm nổi. Tôi nhắm mắt lại. Siết chặt chiếc điện thoại trong tay rồi ném thẳng về phía Trần Mẫn. Nhưng điện thoại còn chưa kịp rời tay. Một cảnh sát đã đứng phía sau tôi từ lúc nào. Anh ấy giữ lấy cổ tay tôi. Nghiêm túc nói: “Bình tĩnh.” Trong khoảnh khắc đó. Toàn bộ sức lực trong người tôi như bị rút cạn. Không còn cơn giận chống đỡ. Tôi cuối cùng cũng không đứng vững nổi nữa. Con trai vội vàng đỡ tôi ngồi xuống ghế sofa. Tôi nhìn thằng bé. Lập tức hiểu ra.