3
Tôi ngồi trong phòng khách sạn từ trời tối đến hừng sáng.
Người phụ nữ kia tiếp tục gửi tới rất nhiều ảnh chụp và đoạn chat đã được chụp màn hình.
Có vài mốc thời gian thật sự khiến người ta rùng mình.
Từ lúc mang thai đến giờ, tôi chỉ từng để Lục Kỳ Niên đi cùng mình khám thai đúng một lần.
Tôi thương hắn vất vả làm việc, không muốn mình trở thành gánh nặng, cũng không muốn tỏ ra yếu đuối.
Tôi thật lòng muốn cùng hắn sống một cuộc đời tốt đẹp.
Nhưng hóa ra tất cả chỉ là tự tôi đa tình mà thôi.
Ngày 15 tháng 3, lần đầu tiên tôi đi khám thai. Sau khi ra khỏi bệnh viện, hắn vội vã rời đi, nói là khách hàng gọi gấp.
Tôi không nghi ngờ gì. Trời đầu xuân rất lạnh, hắn để tôi lái xe về, còn bản thân thì dầm mưa. Những giọt mưa xuân lạnh giá nhỏ từng sợi vào cổ áo trống trơn của hắn.
Tôi theo phản xạ cởi khăn quàng trên cổ mình, choàng lên cổ hắn.
“Lục Kỳ Niên, lúc nào anh cũng sĩ diện, chẳng quan tâm tới thời tiết gì cả.” Tôi trách yêu hắn.
Dường như hắn chẳng để tâm đến lời tôi, chỉ vội vàng đưa tôi lên xe.
Sau đó sải bước chạy ra đường đón taxi rời đi.
Tôi ngồi trong ghế lái, nhìn bóng dáng hắn khuất dần trong màn mưa. Xưa nay Lục Kỳ Niên luôn điềm tĩnh, đó là lần đầu tiên tôi thấy hắn luống cuống như vậy.
Tôi chỉ nghĩ hắn sợ muộn việc, lo ảnh hưởng đến công ty. Tôi ngốc nghếch cho rằng hắn vất vả như thế là vì tôi và đứa con trong bụng.
Trong lòng tôi tràn ngập nỗi không nỡ và hạnh phúc ngọt ngào. Tôi cúi đầu nhìn cái bụng vẫn còn phẳng lì, tưởng tượng sau này khi con chào đời, Lục Kỳ Niên sẽ là người bố như thế nào, gia đình ba người chúng tôi sẽ có cuộc sống hạnh phúc ra sao.
Làm sao tôi ngờ được, hắn lại vội vàng rời đi để đến bên một người phụ nữ khác?
Từ sau khi có thai, tôi cực kỳ nhạy cảm với mùi tanh. Lục Kỳ Niên lại rất thích ăn cháo hải sản, hôm đó tôi nhẫn nhịn nấu cho hắn một nồi cháo mà hắn thích.
Tôi chờ hắn về, cháo nguội rồi hâm lại, hâm rồi lại nguội.
Kết quả chỉ nhận được một câu nhắn: “Vợ à, em nghỉ sớm đi, bên này hơi rắc rối, chắc mai anh mới về được.”
Giờ thì tôi đã biết, nhờ những tin nhắn của người phụ nữ kia, hôm ấy hắn gấp gáp như vậy chỉ vì muốn đi mừng sinh nhật cô ta. Thảo nào đến tận hôm sau mới trả lời tôi.
Trong ảnh, người đàn ông vốn chẳng ăn cay lại cố gắng chiều chuộng cô gái trẻ, gọi một bàn toàn món cay.
Sau đó hắn trở về nhà, ấm ức than với tôi là đau dạ dày.
Hắn còn nói gì với tôi nhỉ? Hắn nói vì tiếp khách mà phải ăn đến đau bụng, tôi lo lắng cuống quýt tìm thuốc cho hắn, còn trách khách hàng không biết điều.
Thật châm biếm.
Tôi bị hắn dắt mũi như một con ngốc.
Trong tin nhắn, cô ta còn gửi cho tôi đoạn video quay lại đêm hôm đó.
Giọng cô ta yếu ớt vang lên qua ghi âm: “Em xin lỗi chị, em biết hôm đó là ngày chị đi khám thai. Em đã muốn dừng lại từ lâu rồi, em thừa nhận mình không phải người tốt, nhưng giờ em tìm chị… chỉ là không muốn tiếp tục làm điều xấu nữa.”
Tay tôi run đến mức suýt không cầm nổi điện thoại.
Trong video, Lục Kỳ Niên ôm bó hoa lớn, trên bàn là đủ loại quà tặng, ánh mắt lấp lánh khi chúc mừng sinh nhật cô gái trẻ.
Cuối video, trong thùng rác dưới gầm bàn là cái khăn choàng caro màu kaki bị vứt bừa bãi.
Tôi nhận ra ngay đó là cái khăn mà buổi trưa hôm đó tôi đã tháo ra từ cổ mình và quàng lên cổ hắn.
Cái khăn ấy cũng như trái tim tôi, bị hắn tiện tay ném vào thùng rác.
Màn hình điện thoại nhòe đi vì nước mắt, lau mãi cũng không sạch.
Tôi đưa tay sờ lên mặt, nước mắt đã thấm đẫm từ lâu.
Khóc cũng chẳng ích gì.
Tôi bước vào nhà vệ sinh, hết lần này đến lần khác dùng nước lạnh rửa mặt ép mình phải bình tĩnh.
4
Rửa mặt xong, tin nhắn trong WeChat vẫn không ngừng gửi đến, tôi vô cảm lướt xem từng cái một.
Ngày 3 tháng 4, lần khám thai thứ hai. Tôi sợ ảnh hưởng đến công việc của hắn nên tự mình đi một mình. Phòng phụ khoa đầy những thai phụ được người thân đi cùng, chỉ có tôi đơn độc giữa đó, trong lòng đầy bất an. Tôi rất sợ nghe phải tin xấu, không có người phụ nữ nào lại không mong được ở bên cạnh ai đó trong khoảnh khắc như thế này.
Nhưng tôi tự an ủi mình: Lục Kỳ Niên cũng đang cố gắng vì mái nhà chung của chúng tôi, tôi nên thấu hiểu cho hắn.
Thế nhưng hiện thực lại tát tôi một cú thật đau, khiến tôi nhìn thấu sự nực cười và thê thảm của một người phụ nữ yêu đơn phương.
Khi tôi đi khám thai một mình, hắn lại đang ở căn hộ thuê của một người phụ nữ khác, cùng cô ta mây mưa, nấu cơm cho cô ta, sửa báo cáo công việc giúp cô ta.
Cô gái trẻ kia khoe khoang trên vòng bạn bè: “Lúc nào cũng gây phiền toái cho anh, phải làm sao đây, có hơi hơi áy náy một chút! Đều tại anh chiều em đến mức chẳng biết làm gì cả.”
Hắn bình luận: “Ngốc à, em cứ thế này hoài, anh làm sao yên tâm được.”
Cô ta đáp lại: “Vậy thì em đành tiếp tục như vậy thôi, anh yên tâm rồi, em biết phải làm sao bây giờ?”
Xem từng dòng, tôi chỉ cảm thấy tim mình như đang nhỏ máu.
Trớ trêu hơn là, khi ấy tôi còn tự vấn: Có phải vì công việc quá áp lực nên hắn mới thường xuyên không ở nhà?
Sợ hắn làm việc đến kiệt sức, lúc hiếm hoi hắn ngủ lại nhà, tôi từng thương xót nhìn quầng thâm dưới mắt hắn, đưa tay xoa xoa huyệt thái dương cho hắn, trêu chọc: “Bạn học Lục, chẳng lẽ anh cũng mắc chứng lo âu tiền sản dành cho các ông bố tương lai rồi à? Nhà mình cũng chưa đến nỗi khó khăn vậy đâu nhé.”
Hắn ngẩng đầu ngạc nhiên nhìn tôi.
Tôi nghiêng người tới gần, hôn nhẹ lên má hắn, tiện đà ngồi xuống bên cạnh, nắm lấy một bàn tay hắn, mười ngón đan xen rồi dịu dàng nói: “Lục Kỳ Niên, chúng ta là vợ chồng mà! Em sẽ không để gánh nặng cơm áo đè hết lên vai anh đâu. Đợi con chào đời lớn thêm một chút, em cũng có thể đi làm, anh đừng khiến bản thân mệt mỏi quá.”
Hắn ngẩn người nhưng không nói gì. Nhìn dáng vẻ mơ màng của hắn, tôi không nhịn được đưa tay xoa má hắn, làm ra vẻ tức giận nói: “Sao? Không ngờ đúng không! Hừ! Em nói rồi, anh cũng không được nhòm ngó cái quỹ riêng của em đâu đấy!”
Hắn ngẩng đầu lên, bốn mắt giao nhau, ánh mắt hắn dịu dàng đến mức khiến người ta bối rối. Tôi cúi đầu, khẽ nói: “Nhưng mà, nếu thật sự gặp khó khăn, thì cũng có thể lấy một ít thôi.”
Bây giờ nhớ lại, lúc hắn nhìn tôi và nghe tôi nói những lời ấy, trong đầu hắn đang nghĩ gì?
Có bao giờ thoáng chốc nào cảm thấy xót xa cho người vợ đang mang thai này không?
Hay là đang ngạc nhiên vì diễn xuất của mình giỏi đến mức có thể lừa gạt một người phụ nữ đến tận cùng như vậy, hoặc cười nhạo tôi tự mình đa tình, suy nghĩ nên dùng lời gì để đuổi tôi đi để còn kịp đến với cô gái trẻ kia, đưa cô ta đi ăn gì, chơi gì?
Hoặc đang tính toán làm thế nào để lên kế hoạch cho cô ta, giới thiệu thêm khách hàng cho cô ta, tìm người giúp cô ta được tuyển thẳng vào công ty tốt hơn?
Hay là đầu óc hắn lúc ấy chỉ đầy ắp khao khát với cơ thể trẻ trung mềm mại của cô ta, còn tất cả những hành động kia chỉ là thủ đoạn lấy lòng, giống hệt như mười năm trước hắn từng dùng với tôi?
Tôi lướt từng dòng trò chuyện.
Đến cuối cùng, tôi thậm chí bắt đầu thấy ghét chính mình.
Tại sao lại vì một người như vậy mà đánh đổi cả tuổi xuân?
Tại sao phải đợi đến khi sự việc bị phanh phui mới nhìn ra?
Tại sao lại dám tin tưởng người đàn ông này đến mức trao trọn cả thân tâm?
Sự ghét bỏ cuối cùng đã biến thành nỗi hận.
Tôi hận sự thất tín của hắn, hận sự phản bội của hắn, hận hắn đã đùa bỡn tôi, lừa gạt tôi, hận hắn đã giẫm nát lòng tự trọng, cảm xúc và tình yêu của tôi đến mức chẳng còn gì nguyên vẹn.
Hắn khiến tôi cảm thấy mình là một người phụ nữ thảm hại, ngu ngốc, đáng khinh, dốc cạn tâm can ra nhưng lại bị đối xử như thế này.
5
Tôi ở lì trong phòng khách sạn suốt ba ngày liền, ngủ đến trời đất quay cuồng, đến mức về sau ngay cả khi đứa bé trong bụng đạp tôi, tôi cũng gần như không cảm nhận được gì nữa.
Tôi chỉ cảm thấy mệt mỏi, rất mệt, ép bản thân phải vực dậy tinh thần, nhưng ngay cả bước ra khỏi căn phòng này cũng chẳng còn chút sức lực nào.
Cho đến một buổi sáng, một tia nắng len qua khe rèm rọi vào mặt tôi.
Tôi ngồi dậy, kéo hẳn rèm cửa ra.
Trời hôm đó rất đẹp, vì đêm qua trời mưa lớn, trong không khí vẫn còn vương mùi mưa và đất, ngoài phố xe cộ tấp nập, người đi kẻ lại.
Cuộc sống vẫn phải tiếp diễn, làm người sống một đời, có chuyện có thể trốn tránh, có chuyện không thể.
Tôi chống người ngồi dậy, chuẩn bị bước ra khỏi căn phòng này.
Đúng lúc đó, tôi nhận được cuộc gọi video từ cô bạn thân Trần Hòa. Theo phản xạ tôi liền tắt video, tôi không muốn để cô ấy thấy bộ dạng tiều tụy của mình bây giờ.
Nhưng ở đầu bên kia, giọng nói lo lắng vang lên qua tin nhắn thoại: “Gia Ý, cậu sao rồi? Tối qua mình mơ thấy cậu đang khóc, cậu không sao chứ? Sao lại không nhận video của mình?”
Nước mắt không thể kìm được nữa, những ngày qua không rơi giọt nào, giờ phút này lại tuôn như mưa.
Sau đó Hòa Hòa lập tức đặt vé máy bay sớm nhất, đến chiều đã có mặt bên tôi.
Cô ấy nói: chuyện lớn thế này, không thể để một mình cậu đối mặt.
Đột nhiên cảm thấy, dường như cuộc đời cũng không phải lúc nào cũng tàn nhẫn như thế.
Giữa chừng, cô ấy cầm lấy điện thoại của tôi, sợ trong lúc tâm trạng không ổn tôi sẽ làm chuyện dại dột.
Hòa Hòa đang học tiến sĩ chuyên ngành y dược, cô ấy liên hệ bạn bè trong ngành, giới thiệu cho tôi một bác sĩ đáng tin, rồi hai đứa nhanh chóng đến bệnh viện kiểm tra tổng thể.
Trong lúc chờ kết quả, tôi có chút hoảng sợ. Tại sao lại để cảm xúc chi phối đến mức quên mất cả chuyện quan trọng như vậy?
May mắn thay, cơ thể tôi không có vấn đề gì cả.