BỔN CUNG SỐNG LẠI RỒI

Chương 4



7.

Nhìn hai nữ quỷ cứ liên tục cãi nhau, đánh nhau, rồi khóc lóc, lại quay lại cãi nhau, đánh nhau, khóc lóc… lặp đi lặp lại hàng chục lần, cuối cùng ta cũng cảm thấy buồn ngủ.

Ta cuộn mình trong lòng Thẩm Hoàng, đầu gục xuống, bắt đầu lim dim.

Thẩm Hoàng nhanh chóng nhận ra, cúi đầu nhìn ta, nhẹ giọng hỏi:“Buồn ngủ rồi sao?”

Ta mơ màng gật đầu.

“Vậy thì ngủ đi.”

Ngón tay ấm áp của hắn chạm nhẹ vào trán ta, dịu dàng vén những sợi tóc lòa xòa trước trán ra sau tai.“Ta sẽ ôm nàng ngủ.”

Ta không từ chối, rúc vào lòng hắn, cố tìm một tư thế thoải mái để ngủ.

Nhưng chưa kịp nhắm mắt được vài giây, tiếng lòng đầy ồn ào của hắn lại khiến ta giật mình tỉnh giấc:

[Ôi trời ơi, hai cái bản mặt này!Hai con quỷ này còn nhiều chuyện hơn cả ta!Hu hu, bầu không khí lãng mạn của ta bị phá tan rồi! Thật là mất hứng!]

Bản mặt nào? Chuyện nhiều gì cơ?

Tiếng lòng quá to khiến ta lập tức mất hết cơn buồn ngủ.Ta bực bội ngẩng đầu lên, định lườm hắn một cái rồi quay về phòng khách ngủ tiếp.

Nhưng ngay khi ta vừa nhìn lên, không phải Thẩm Hoàng mà là hai khuôn mặt kinh dị bất ngờ hiện ra gần sát ta.

Hai nữ quỷ không còn cãi nhau, cũng chẳng đánh nhau nữa, mà lại đứng đó với vẻ mặt “ăn dưa hóng chuyện,” chăm chú nhìn ta và Thẩm Hoàng.

Ta sững người, chưa kịp phản ứng gì, miệng đã buột ra một câu:“Ôi trời ơi!”

Thẩm Hoàng nghe xong thì cười phá lên.

[Ha ha, ta và Nhược Nhược quả nhiên là cặp đôi ăn ý nhất thiên hạ. Ngay cả phản ứng cũng giống hệt nhau!Nhược Nhược kinh ngạc buột miệng đáng yêu quá đi mất, thật muốn ôm nàng mà hôn điên cuồng!

Đáng tiếc lại có hai kẻ phá đám ở đây.Để ta giải quyết chúng ngay, rồi đưa Nhược Nhược về nhà, đè nàng xuống giường mà hôn ngấu nghiến!]

Còn muốn hôn nữa sao?

Ta giơ tay vỗ mạnh vào đùi hắn một cái, trừng mắt:“Rốt cuộc đây là chuyện gì?”

Thẩm Hoàng bế ta từ đùi mình đặt sang ghế bên cạnh, đứng dậy vỗ ngực, ra vẻ hào sảng:“Không sao, để ta giải quyết.”

Hai nữ quỷ đứng sững, ngơ ngác nhìn hắn, đồng thanh hỏi:“Ngươi định giải quyết thế nào?”

Thẩm Hoàng nở nụ cười gian tà, rút từ trong ngực áo ra cái pháp khí hình hồ lô mà hắn đã dùng để bắt ta lúc sáng. Hắn giơ miệng hồ lô về phía họ:“Giải quyết thế này đây.Vào đi.”

“Vút” một tiếng, hai nữ quỷ biến mất ngay trước mặt ta.

Chẳng bao lâu, ta đã nghe thấy tiếng gào thét của họ từ trong pháp khí vọng ra:“Đạo sĩ chó chết, thả chúng ta ra!”“Ngươi là đàn ông kiểu gì vậy? Chỉ biết bắt nạt hai nữ quỷ yếu đuối bọn ta!”“Có gan thì thả bọn ta ra đây, đánh tay đôi một trận!”“Ây dà, hắn không dám đâu. Đến cả người phụ nữ trong lòng còn không dám hôn, hắn chỉ là một kẻ hèn nhát!”“Cô em à, đàn ông thế này không đáng đâu. Mau chạy cho xa đi!”

Ta chỉ đang ngồi xem chuyện này, sao lại bị lôi vào thế này?!

Thẩm Hoàng không đáp lời họ, chỉ ung dung xách hồ lô lên, cúi đầu nhìn vào bên trong, giọng điệu thoải mái:“Đừng làm khó ta nữa, có cần thiết không? Hôm nay coi như ta đang cứu các ngươi.

Chúng ta làm một cuộc giao dịch, thế nào?Các ngươi buông bỏ chấp niệm, ta sẽ giúp các ngươi đi vào luân hồi.”

8.

Thẩm Hoàng không biết từ đâu lấy ra một cây búa sắt lớn, chỉ trong vài nhát đã đập nát bức tường phía sau tivi, vốn được khắc đầy hoa văn vàng.

Hắn cúi người, lục lọi giữa đống gạch vụn, nhặt lên hai mảnh đồ vật gì đó rồi bỏ vào túi áo. Xong xuôi, hắn tiện tay ném cây búa sang một bên, bước tới cửa, quay lại vẫy tay gọi ta:“Đi thôi, chúng ta về nhà.”

Ta chớp chớp mắt, ngập ngừng hỏi:“Vậy là xong rồi sao?”

Hắn nhướng mày, vẻ mặt đầy thản nhiên:“Chứ còn gì nữa?”

Ta đứng dậy, cảm thấy khó hiểu:“Không phải ngươi nói với khách hàng chuyện này rất phức tạp, cần tăng phí mới giải quyết được sao? Chỉ thế này mà cũng gọi là phức tạp?”

“Đâu có.”

Thẩm Hoàng thành thật lắc đầu:“Chẳng qua nếu không nói thế thì ta làm sao kiếm thêm tiền được?”

“Không kiếm thêm tiền, làm sao nuôi nổi thê tử?Không nuôi được thê tử, nàng bỏ đi thì phải làm sao?Nếu thê tử bỏ đi, thì ngàn năm qua của ta chẳng phải uổng phí sao?Ngàn năm đều uổng phí, chi bằng ta chết quách cho xong!Chết rồi thì ta trở thành một trượng phu thây ma anh tuấn, thế lại hợp với nàng – mỹ nhân thây ma kiều diễm này.”

Ta: “…”

Ngươi nghĩ nhiều quá rồi!Tên gian thương ngươi!

9.

Sau khi đưa ta về nhà, việc đầu tiên Thẩm Hoàng làm không phải nghỉ ngơi, mà là ra hậu viện, thả hai nữ quỷ kia ra.

Hắn đốt vài lá bùa, miệng đọc một đoạn chú ngữ mà ta hoàn toàn không hiểu, sau đó tiễn họ lên đường chuyển sinh.

Ta nhìn thấy hai đốt xương ngón tay đặt bên cạnh, chính là thứ mà hắn đã lấy ra từ đống gạch vụn.

“Còn tên đàn ông kia, ngươi định xử lý thế nào?”

Thẩm Hoàng lau sạch hồ lô, cất lại vào ngực áo, thản nhiên đáp:“Hắn à? Tất nhiên là giao cho pháp luật hiện hành xử lý.Ta không thể tự tay làm gì hắn, như vậy là phạm luật.”

Thực ra, hai nữ quỷ đó đều bị người chủ trước của căn nhà mà Lâm Quyên Quyên mua sát hại.

Một người là vị hôn thê đã mất tích của hắn, người kia là nhân tình mà hắn giấu giếm vị hôn thê để qua lại bên ngoài. Hai người phụ nữ đều không biết đến sự tồn tại của nhau, mỗi người đều tin rằng căn nhà đó sẽ trở thành tổ ấm của mình với người đàn ông mà họ yêu thương.

Cho đến một ngày, khi người nhân tình cùng chủ nhà đang ở trong phòng tình tứ, vị hôn thê bất ngờ ghé thăm và phát hiện mọi chuyện.

Ba người lao vào nhau trong cơn xung đột. Vị hôn thê vì quá kích động đã cầm dao trái cây lên, định đâm chết hắn. Nhưng vì sức lực quá yếu, cô bị hắn phản kháng và sát hại.

Người nhân tình còn sống sót, run rẩy muốn báo cảnh sát. Dù hắn cố thuyết phục thế nào, cô vẫn nhất quyết không đồng lõa với hắn để che giấu sự việc.

Cuối cùng, hắn ra tay tàn nhẫn, nhân lúc cô quay lưng lại đã dùng chiếc bình hoa đập mạnh vào sau đầu cô, giết chết cả hai.

Đây cũng là lý do mà một người trong số họ bị dao đâm vào ngực, còn người kia máu không ngừng chảy từ sau đầu.

Sau đó, hắn dùng một loại tà thuật mà không biết nghe ngóng từ đâu, phong ấn ngón tay của hai người phụ nữ vào trong bức tường, giữ linh hồn họ bị trói buộc mãi mãi trong căn nhà, để tránh bị họ tìm đến báo thù.

Quả thật, một kẻ đàn ông vô tình đến tột cùng.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.