Ngoại truyện về Thẩm Dục: Đừng để đến lúc hoa tàn mới bẻ cành
Ta đã cứu một đứa trẻ, một cô bé xinh xắn, bị bọn buôn người bắt, định bán vào thanh lâu.
Ta mang nàng về, cho nàng mặc y phục sạch sẽ, dạy nàng cung cách lễ nghi, chỉ trong nửa năm đã biến nàng thành một Bảo Châu mới.
Hoàng huynh khi nhìn thấy nàng lần đầu, đã không kìm được mà rơi lệ, xúc động nói: “Bảo Châu của trẫm đã trở về rồi.”
Khi bọn họ không thấy, ta thoáng nở một nụ cười.
Đại kế của ta lại tiến thêm một bước.
Ta thường xuyên vào cung, cô bé lớn lên từng ngày, được nuôi dưỡng như một công chúa, ngày càng xinh đẹp rực rỡ mà chẳng hề hay biết.
Nàng gọi ta là “Hoàng thúc,” nhưng thực ra ta chỉ lớn hơn nàng sáu tuổi.
Kế hoạch từng bước đâm chồi, khi nhìn thấy gương mặt ấy, ta lại nảy ra những ý định mới mẻ.
Ta mê hoặc nàng, dụ dỗ nàng, khiến nàng sa vào lưới tình của ta.
Thật là một cô gái ngây ngốc, ta nói gì nàng cũng tin.
Ta bảo rằng ta thích nàng, không lấy ai ngoài nàng, nàng thực sự tin đó là sự thật.
Nhưng diễn quá lâu, cuối cùng cũng khó che giấu.
Nếu không phải hôm đó ta gặp Lý Gia Mẫn – một gương mặt giống hệt nàng – có lẽ ta đã quên rằng tất cả mọi chuyện đều do chính tay ta sắp đặt.
Đám cháy đó là do ta sai người phóng hỏa, tai nạn đó cũng là ta bày ra, chỉ là ta không ngờ, người bị vướng vào lại là chị gái, chứ không phải em gái.
Ta quyết định thuận theo dòng chảy, lợi dụng vị thế hiện tại của nhà họ Lý để đại kế của ta thành công.
Những năm qua, ta đã chịu đựng quá nhiều, mười năm âm thầm nhẫn nhịn, chỉ để chờ một ngày này.
Nhưng khi nghe tin hoàng huynh ban hôn nàng cho Lục Giang Lâm, ta không thể nào bình tĩnh thêm nữa.
Ta vốn nghĩ đó chỉ là một chuyện không đáng bận tâm, nhưng ý nghĩ nàng sẽ gả cho kẻ khác khiến ta cảm thấy khó chịu vô cùng.
Không thể được, Cẩm Phượng chỉ có thể là của ta.
Ta đã giấu kín tham vọng và dục vọng của mình, nhưng khoảnh khắc ấy, ta không thể kiềm chế, đẩy nhanh mọi thứ tiến về phía trước.
Thế nhưng, dẫu ta có làm gì, hôn sự ấy vẫn không thể thay đổi. Sau bao đắn đo, ta quyết định hẹn gặp nàng.
Ta biết, nàng sẽ không từ chối, vì nàng yêu ta, nàng không thể từ chối ta.
Nàng nói: “Thẩm Dục, ta sắp thành thân rồi.”
Nghe nàng nói những lời ấy, trái tim ta như bị dao đâm, nhưng ta đáp: “Được thôi.”
Ta không còn nhớ rõ chuyện gì xảy ra sau đó, chỉ biết rằng khi ta hôn nàng, sự kháng cự của nàng đã thổi bùng lên ngọn lửa phẫn nộ trong lòng ta.
Hình ảnh nàng cùng Lục Giang Lâm chọn vòng tay vẫn như in trong trí nhớ, lần đầu tiên trong đời, ta cảm nhận được sự ghen tuông.
Nàng là của ta, chỉ có thể yêu ta, cả tâm hồn và thể xác đều phải thuộc về ta.
Ta ép nàng nằm dưới thân mình, cơn giận dữ cùng ham muốn thiêu rụi mọi lý trí.
Ngày nàng thành thân, ta không đến. Ta nghĩ, một khi lên ngôi, ta nhất định sẽ cho nàng trở thành tân nương đẹp nhất thế gian.
Sắp rồi, chỉ cần đợi thêm chút nữa.
Nhưng ta không thể đợi được nữa, khi thấy nàng và Lục Giang Lâm càng lúc càng sâu đậm, lòng ta chẳng thể nào yên ổn.
Cẩm Phượng của ta quá ngây ngô, sao nàng có thể chống lại lời đường mật của Lục Giang Lâm?
Ta hẹn gặp nàng lần nữa, và lần này, ta bỏ vào chén trà của nàng một chút tình độc.
Nhưng tình độc chỉ hiệu quả đôi chút. Khi nghe tin nàng mang thai, cơn ghen tuông và nỗi tức giận bùng lên trong ta như ngọn lửa thiêu đốt lý trí.
Nàng lại có thai với Lục Giang Lâm! Không thể nào!
Ta dùng Gia Mẫn làm thế thân, nàng đã giúp ta đoạt quyền, giúp ta lên ngôi thuận lợi, và ta đã phong nàng làm hoàng hậu.
Sau khi phủ Hầu bị tịch biên, ta đưa nàng trở về cung.
Những gì nợ nàng, sau này ta sẽ bù đắp gấp bội.
Chỉ là ta không ngờ, Lục Giang Lâm lại cứng cỏi đến vậy, đến chết vẫn không chịu hạ dấu tay. Nhưng không sao, người chết rồi sẽ không nói được nữa.
Ta mới là người chiến thắng cuối cùng.
Đứa con của họ cuối cùng cũng chết trong bụng nàng, và nàng mang bệnh từ đó. Tình độc mà ta gieo giờ đây đã phát huy tác dụng, trong mắt và trái tim nàng giờ chỉ còn mình ta.
Những điều không đáng nhớ, vốn dĩ không nên nhớ.
Nàng hóa điên, mỗi ngày đều ôm chiếc trâm bạc, vừa khóc vừa cười, lúc thì gọi ta là hoàng thúc, lúc lại gọi tên ta là Thẩm Dục. Nàng vẫn nhớ ta, nhưng lại không cho ta đến gần.
Nàng lúc tỉnh lúc mê, trí óc mơ hồ tự vẽ nên những ký ức không có thật, nửa đêm lại ngồi trước ánh nến mà rơi lệ.
Bệnh tình của nàng ngày càng nặng, không màng đến lời ta nói.
Lần đầu tiên, ta cảm thấy rằng ngai vị này chẳng mang lại chút niềm vui nào.
Ta bắt nàng phải nhìn ta hết lần này đến lần khác, ta nói ta là Thẩm Dục, là người mà nàng yêu nhất. Nhưng nàng chỉ nhìn ta bằng ánh mắt ngây ngốc rồi nói: “Ngươi nói dối, người ta yêu nhất là phu quân của ta.”
“Ta chính là phu quân của nàng, Cẩm Phượng.”
“Ngươi lừa ta, phu quân của ta là Lục Giang Lâm!”
Ta gần như khẩn cầu: “Cẩm Phượng, nhìn ta đi, nhìn ta một lần thôi được không?”
Hóa ra yêu một người không yêu mình lại đau đớn đến thế này.
Nhưng không sao, ta có thể chờ, chờ nàng yêu ta thêm một lần nữa, và thêm một lần nữa.
Chỉ là, ta có thể đợi, còn nàng thì không thể nữa rồi.
Nàng ra đi vào một ngày đầu đông, khi trận tuyết đầu tiên còn chưa kịp rơi.
Khi ta đến nơi, nàng đã lìa trần, ngay cả cơ hội gặp mặt lần cuối ta cũng không có.
Ta nghĩ rằng mình sẽ đau khổ lắm, nhưng lại cảm thấy trống rỗng . Ta chỉ đứng lặng nhìn bức tường thành trống trải đến vô tận, trong lòng ngập tràn một sự hoang lạnh.
Cung điện mà nàng từng sống, ta hạ lệnh phong kín, và từ ngày nàng mất, ta cũng chưa từng bước chân vào đó thêm một lần nào nữa.
Hậu cung ngày một nhiều mỹ nhân, nhưng chẳng ai là nàng, như vậy thì còn có nghĩa lý gì?
Ngai vị này ngồi mãi mà không yên, đêm nào ta cũng trằn trọc không ngủ được. Cuối cùng, ta đổ bệnh nặng.
Trong giấc mơ, nàng lại xuất hiện. Nàng cùng Lục Giang Lâm sống bên nhau, như những cặp phu thê bình thường khác. Giấc mơ đó đã trở thành mong ước duy nhất trong lòng ta. Nếu có thể quay lại, ta sẽ từ bỏ mọi quyền lực mà không chút do dự, chỉ cần nàng ở bên ta.
Nhưng tiếc thay, đời không có “nếu.” Ngay cả trong mơ, nàng cũng đã hoàn toàn lãng quên ta.
Ta không sợ nàng không yêu ta, dù nàng có căm ghét ta, ít nhất trong lòng nàng vẫn còn hình bóng của ta.
Nhưng nàng đã quên ta, quên hoàn toàn ký ức về ta.
Ngoại truyện về Lý Gia Mẫn: Nỗi lòng ngàn thu
Lá ngân hạnh trong sân đã ngả màu vàng úa, ta đứng dưới gốc cây, đưa tay đón lấy một chiếc lá khô lả tả rơi xuống.
Năm thứ hai sau khi tỷ tỷ qua đời, hậu cung ngày càng đông mỹ nhân, nhưng trong lòng hoàng thượng dường như chẳng còn ai.
Ta đã bỏ ra biết bao tâm huyết để đạt được ngôi vị này, nhưng giờ đây nó lại chẳng còn chút ý nghĩa nào.
Thẩm Dục ngày càng trở nên đa nghi, luôn lo sợ ngoại thích đoạt quyền, không ngừng đề phòng ta, cả trong tối lẫn ngoài sáng.
Thật ra điều đó sẽ không bao giờ xảy ra. Cha mẹ ta đã già, họ đã sớm không còn quan tâm đến quyền lực. Nhưng trong mắt đế vương đầy toan tính, mọi mối đe dọa đều cần phải bị tiêu diệt.
Cha ta bệnh nặng, còn ta với tư cách là hoàng hậu, ngay cả khóc cũng không dám, sợ rằng sẽ làm mất thể diện.
Bỗng nhiên, ta cảm thấy hối hận. Hối hận vì đã gả cho hắn, hối hận vì lao vào ngọn lửa này để rồi bị thiêu đốt đến tàn tạ.
Những đêm dài lặng lẽ, người đàn ông bên cạnh ta lại thì thào gọi tên tỷ tỷ ruột của chính ta. Cảm giác đó… có ai thấu hiểu?
Tỷ tỷ luôn nghĩ mình là cái bóng của ta, nhưng nực cười thay, người bị nhầm lẫn lại chính là ta.
Trước đây, ta nghĩ mình hoàn toàn tình nguyện.
Ta vốn không phải người hay mơ. Nhưng vào đầu thu, năm thứ ba sau khi tỷ qua đời, ta lại có một giấc mơ.
Trong mơ, hoa nở rực rỡ, mọi thứ đều tốt đẹp.
Ta mơ thấy khu vườn nhà họ Lý, nơi chúng ta khi còn nhỏ, cùng nhau nô đùa.
Khi tỉnh dậy, lòng ta trống trải đến khó tả.
Ta nhớ đến ngã rẽ năm nào, cuộc đời ta và tỷ vốn dĩ sẽ song hành cùng nhau, nhưng sau trận hỏa hoạn ấy, chúng ta đã đi trên hai con đường khác biệt.
Mãi về sau ta mới biết trận hỏa hoạn ấy là do Thẩm Dục dàn dựng. Từ khi tỷ qua đời, hắn thường xuyên gặp ác mộng. Trong một đêm nọ, hắn bật khóc nức nở, và trái tim ta – vốn đã chai sạn – chợt trở nên băng giá.
Không còn đường quay lại nữa.
Thì ra, những gì tỷ muốn nói chính là điều này. Thì ra, từ đầu đến cuối, mục tiêu của Thẩm Dục vẫn là ta.
Nhưng tỷ đã cứu ta, tỷ khôn ngoan tráo đổi thân phận hai chúng ta, một mình đánh lạc hướng bọn chúng.
Tỷ bảo ta gọi cha mẹ đến cứu tỷ, nhưng không hiểu sao ta lại lạc lối, và buột miệng nói dối rằng tỷ đã chết, rằng tỷ đã bị thiêu trong trận hỏa hoạn.
Mẹ ta vì quá đau lòng mà mắc bệnh tim, khóc đến mù cả mắt.
Ta không còn can đảm nói ra sự thật nữa.
Trong yến tiệc năm đó, ta thấy điện hạ Cẩm Phượng, một gương mặt giống ta đến kỳ lạ. Dù nàng che mạng, ta vẫn không thể nào quên được đôi mắt ấy.
Đó chính là tỷ tỷ. Ta chặn tỷ trong hoa viên, nhưng lại không biết phải nói gì.
Tỷ vẫn dịu dàng như ngày nào, còn ta càng lúc càng căm ghét chính mình vì những điều đã giấu kín.
Cũng từ lúc ấy, Thẩm Dục bắt đầu tiếp cận ta. Ta từng nghĩ đó là tình cảm hai chiều, mãi về sau mới nhận ra, mọi thứ chỉ là sự cám dỗ có chủ ý.
Ta và tỷ tỷ, cả hai đều đã lạc lối trong sự dịu dàng của hắn.
Nhưng tỷ tỷ may mắn hơn, tỷ đã gặp được một người thật lòng yêu thương mình. Ta từng thấy Lục Giang Lâm, chàng đối xử với tỷ rất tốt, thật lòng tốt.
Thế nhưng đôi lứa yêu nhau, mấy ai được trọn vẹn.
Khi phủ họ Lục bị tịch biên, ta đã quỳ trước mặt Thẩm Dục, van xin hắn cho Lục Giang Lâm và tỷ một con đường sống.
Cuộc đời họ đã quá nhiều đau khổ, quá nhiều rồi.
Nhưng Thẩm Dục quá tàn nhẫn, hắn không chịu để lại đường lui cho chính mình, cuối cùng vẫn phớt lờ mọi lời khuyên mà đi theo ý mình.
Lục Giang Lâm chết rồi, tỷ tỷ cũng chết vì khó sinh. Ta đã khóc, và nói với bà mụ rằng: “Giữ lấy đứa bé.”
Ta nghĩ rằng tỷ chắc chắn muốn giữ lại cốt nhục của Lục Giang Lâm, đó là đứa con của họ, và ta sẽ chăm sóc đứa bé như chính con ruột của mình.
Nhưng ta không ngờ rằng, tỷ đã sống sót, còn đứa trẻ thì không.
Tỷ oán hận ta, tỷ nói rằng ta chỉ muốn tỷ chết.
Không phải vậy, không phải thế đâu. Ta muốn giải thích, nhưng chẳng biết nói gì, nước mắt lúc này chỉ còn vô dụng và thừa thãi.
Tỷ tỷ đã hóa điên, mỗi ngày đều ôm chặt chiếc trâm bạc, vừa cười vừa khóc, rồi cuối cùng, tỷ cũng rời khỏi trần thế. Chiếc vòng tay ngọc bích được đặt lên ngực tỷ, đó là thứ quý giá nhất với tỷ.
Dù là khi điên loạn hay khi mất đi, lòng tỷ vẫn tràn đầy tình yêu với Lục Giang Lâm.
Cuối cùng, họ cũng có thể đoàn tụ…
Ta nhìn Thẩm Dục say mèm mà cười chua xót.
Thì ra ngay từ đầu, mọi thứ đã chẳng còn nguyên vẹn. Nhưng vì cố chấp, ta vẫn mong cầu một câu trả lời.
Thế nhưng, câu trả lời đó đã ở trong lòng từ lâu rồi, chỉ là ta không dám đối diện mà thôi.
Ngoại truyện về Cẩm Phượng: Cùng người bạc đầu trong giấc mộng
Ta mơ thấy một giấc mộng, trong đó cảnh sắc thanh bình, Lục Giang Lâm nắm tay ta, cùng nhau bước đi trên con đường dài vô tận.
Mọi thứ như bị bao phủ bởi lớp sương mờ, khiến người ta không thể nhìn rõ.
Khuôn mặt của Lục Giang Lâm dần nhạt nhòa trong làn sương, cơ thể chàng cũng dần dần trở nên trong suốt. Ta hoảng sợ, nắm chặt tay chàng, miệng không ngừng gọi “Phu quân”, nhưng chàng vẫn cứ thế mà tan biến ngay trước mắt ta.
“Phu quân——” Ta giật mình tỉnh giấc, nhìn quanh thấy căn phòng xa lạ.
Mồ hôi ướt đẫm trán, bên cạnh chẳng có ai.
Trời vừa tờ mờ sáng, tiếng gà gáy vọng tới kéo ta trở về thực tại.
Thì ra, chỉ là một giấc mộng.
Ta vỗ nhẹ lên ngực, cố gắng trấn tĩnh, rồi bước xuống giường, ra ngoài đi dạo.
Từ khi thành thân với Lục Giang Lâm, mỗi sáng chàng đều dậy sớm nấu cháo, xong xuôi chàng mới vào phòng gọi ta dậy.
Trong sân, chàng đang mình trần tập kiếm, đôi vai rộng vững chãi, tay vung lên xuống mạnh mẽ.
Chàng học võ từ nhỏ, dù đã làm chồng, làm cha, chàng vẫn giữ thói quen ấy. Đầu xuân năm nay, Ninh nhi đã đến tuổi đi học.
Ta cầm chiếc khăn nhúng nước, nhẹ nhàng vắt khô rồi bước tới, từng chút lau đi mồ hôi trên mặt chàng.
“Vất vả cho nàng rồi.” Chàng nhắm mắt lại, hưởng thụ khoảnh khắc này.
Ta ngập ngừng rồi cất tiếng: “Phu quân, thiếp vừa mơ thấy một giấc mộng.”
Chàng từ từ mở mắt, mỉm cười: “Nàng mộng thấy gì?”
“Giấc mộng thật kỳ lạ, như thể đã xảy ra rồi vậy.” Ta cẩn thận tìm lời, nói với chút do dự: “Trong mơ, chàng bị vu oan phản quốc, rồi bị chém đầu.”
Chàng khẽ cười, vỗ nhẹ lên má ta, dịu dàng nói: “Có lẽ ban ngày nàng nghĩ ngợi nhiều quá, đêm mới gặp ác mộng. Ta đã bảo nàng đừng bận tâm, có gì cứ để ta lo. Nàng lại chẳng chịu nghe.”
“Ninh nhi để ta lo liệu với tiên sinh, nàng đừng nghĩ nhiều.”
Lời chàng nói làm lòng ta ấm áp. Nhưng giấc mộng đó, sao lại chân thực đến vậy, như thể nó đã từng xảy ra.
“Mộng thì chỉ là mộng, đừng bận lòng.” Chàng khẽ vuốt mũi ta, cười nhẹ: “Đói chưa, đi ăn thôi.”
Ta lắc đầu, nói muốn xem Ninh nhi đã dậy chưa. Chàng liền chặn đường, bất ngờ hôn lên má ta rồi bế bổng ta lên.
“Từ khi có Ninh nhi, nàng chẳng còn để tâm đến ta nữa.”
Ta nghĩ thầm, chàng thậm chí còn ghen với con, nhưng mặt ta lại bất giác ửng đỏ.
Tám năm bên nhau, chàng vẫn như ngày đầu.
Chiếc vòng ngọc bích trên tay đã ngả màu, đó là tín vật chàng tặng ta khi thành thân. Từ ngày đeo vào, ta chưa từng tháo ra, giống như chàng, đã bước vào tim ta, là ở lại mãi mãi.
Nhìn kìa, Ninh nhi vẫn ngủ say.
Ngoại truyện Lục Giang Lâm
1.
Ta đứng trong ngôi nhà nhỏ ngoài cung, chờ đợi rất lâu, cuối cùng cũng thấy thân hình phủ khăn trắng được đưa vào.
Sơ Vân đứng cạnh ta, trao cho ta một bức thư, đôi mắt hoe đỏ, nàng nói: “Điện hạ đã chịu đựng quá nhiều khổ cực trong những năm qua.”
Lá thư là của Lý Gia Mẫn.
Ta mở phong thư, bên trong chỉ vỏn vẹn vài dòng, nhắn nhủ ta hãy chăm sóc thật tốt cho A Ninh.
Ta bế A Ninh đặt lên giường, khẽ vuốt gọn những sợi tóc rối trên trán.
Nơi này không có nhiều tiện nghi, nhưng thanh bình và tĩnh lặng, không ai quấy rầy.
Nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của A Ninh, những cảm xúc hỗn độn dâng tràn trong lồng ngực, nỗi sợ hãi khiến đôi chân ta gần như không còn vững.
Con đường ta đã chọn, một bước đi sai thôi cũng có thể mất tất cả.
Nhưng may mắn thay, ta đã thắng.
Ta thở phào, rồi quay sang hỏi Sơ Vân có muốn ở lại không.
Sơ Vân lắc đầu, đặt vào tay ta một gói đồ bọc trong khăn vải, rồi bảo rằng nàng phải trở về cung.
Ta biết, nàng cần ở lại để giữ gìn những ký ức đã qua, để tưởng nhớ những linh hồn đã khuất, và cả Lý Gia Mẫn của hiện tại.
Khi Sơ Vân đi rồi, ta mở gói vải ra, bên trong là nửa cây trâm ta từng tặng A Ninh, trên thân trâm và đầu trâm vẫn còn lưu lại sắc đỏ thẫm.
Từ hôm đó, mỗi ngày ta đều gọi tên nàng.
A Ninh, A Ninh, ta thích gọi nàng như vậy. Nàng không phải là Cẩm Phượng, nàng là A Ninh của ta.
Là A Ninh tốt đẹp nhất.
Nhưng tại sao, nàng mãi vẫn chưa tỉnh lại?
2.
Thực ra, ngay từ đầu, ta đã nhìn thấy rõ dã tâm của Thẩm Dục, nhưng khi đó, ta chẳng hề bận tâm.
Ai làm vua thì với ta cũng như nhau cả.
Mẫu thân ta qua đời khi ta mới bảy tuổi, còn phụ thân thì nghiêm khắc, chỉ cần ta sai sót là lập tức trừng phạt.
Khi đó, ta không hiểu làm trưởng tử của Vĩnh An Hầu phủ thực sự có nghĩa gì.
Ta cũng không biết rằng, đằng sau việc phụ thân không tái giá, là biết bao lời gièm pha, đàm tiếu.
Lúc ấy, ta chỉ thấy sợ và hận.
Ta sợ sự nghiêm khắc của người, hận sự thờ ơ của người.
Có lần, người dẫn ta đi ngắm hoa đăng, lần đầu tiên ta thấy ánh mắt người đầy dịu dàng và nhớ thương. Người bảo ta, đây là nơi người gặp mẫu thân ta lần đầu, ngay tại gánh hàng mặt nạ này.
Hôm ấy, phố phường tấp nập, ta ôm chặt chiếc hộp đựng di vật của mẫu thân, rồi không may bị lạc cha giữa dòng người.
Đến khi đám đông dần tản đi, phố xá thưa thớt, ta vẫn chỉ có một mình.
Ta ngồi bên bờ sông, nhìn dòng nước phản chiếu ánh sáng lấp lánh của hoa đăng, trong lòng dâng lên nỗi niềm khó tả, rồi cứ thế bật khóc.
Khoảnh khắc ấy, ta quên đi sự nghiêm khắc của cha, trong lòng chỉ còn lại những ký ức tốt đẹp.
Ta không biết mình đã khóc bao lâu, cho đến khi có một giọng nói vang lên bên cạnh.
“Cậu cũng bị lạc sao?”
Ta vội lau nước mắt, ngượng ngùng ngẩng đầu lên.
Đứng trước ta là một cô bé nhỏ nhắn, váy vàng nhạt, tóc buộc hai búi, đôi mắt đen láy long lanh, những dải lụa buộc tóc khẽ lay động trong gió.
Nàng thật đáng yêu, khiến ta ngừng khóc, nhưng những tiếng nấc vẫn chưa dứt.
Nàng khúc khích cười, hỏi ta có đói không, rồi đưa cho ta một miếng bánh nướng còn dở: “Ta chỉ còn miếng này thôi.”
Nàng lại hỏi: “Cậu còn nhớ nhà mình ở đâu không?”
Ta chỉ lắc đầu, lòng đầy hụt hẫng.
Nàng định nói thêm gì đó, nhưng bất chợt nhảy cẫng lên vui mừng. Ta nhìn theo hướng mắt nàng, thấy người nhà của nàng đã đến tìm.
Cùng lúc đó, gia nhân của phủ cũng tìm thấy ta, gã vỗ ngực, thở phào nhẹ nhõm: “Cuối cùng cũng tìm được cậu.”
Ta chẳng bận tâm đến lời gia nhân nói, ánh mắt chỉ dõi theo bóng dáng nhỏ nhắn của cô bé kia. Thế rồi, màn rèm xe ngựa buông xuống, chắn mất tầm nhìn. Ta muốn bước tới gọi nàng, nhưng lại không đủ can đảm.
Thế nhưng, ta đã ghi khắc hình bóng ấy vào lòng.
3.
Lần gặp lại nàng là hai năm sau.
Dù khuôn mặt nàng lấm lem bụi đất, nhưng đôi mắt đen láy ấy, dù có cách bao năm, ta cũng không thể nào quên.
Như có một sức mạnh vô hình thúc đẩy, ta bước tới gần, định lên tiếng hỏi han, thì bỗng bị một người cản lại.
Đó là một kẻ ăn mày, hắn nở nụ cười e dè, đưa tay kéo nàng rời đi.
Sau này, ta vẫn thường tự hỏi, nếu ngày đó ta ngăn cản, liệu mọi chuyện có đổi khác? Liệu A Ninh của ta có được bình yên mà không phải chịu bao nhiêu khổ đau?
Nhưng ta vẫn đứng đó, chỉ biết lặng nhìn kẻ ăn mày kéo nàng đi xa.
4.
Ta dần trưởng thành, còn ký ức về cô bé ấy cũng dần nhạt phai.
Trong buổi yến tiệc Trung thu của hoàng cung, nàng xuất hiện với tư cách công chúa, mang phong hiệu Cẩm Phượng.
Những ký ức tưởng chừng đã quên chợt ùa về. Nhưng khi ấy, ta chẳng có suy nghĩ gì nhiều, chỉ thoáng nhìn nàng rồi quay đi.
Ta không ngờ số phận lại trói buộc chúng ta vào nhau. Hoàng thượng đã hạ chiếu chỉ, tứ hôn nàng cho ta.
Ta luôn biết nàng yêu Thẩm Dục, chỉ cần để tâm một chút là có thể nhận ra.
Khi chọn vòng tay, ta ngắm nhìn khuôn mặt nghiêng nghiêng của nàng, bỗng nhiên cảm thấy, cưới nàng có lẽ cũng không tệ.
Nàng dịu dàng, dung nhan lại xinh đẹp, huống hồ, nàng còn có ân tình với ta.
Đến đêm tân hôn, khi ta vén tấm khăn trùm đỏ, lần đầu tiên trong đời, ta hiểu thế nào là rung động.
Khoảnh khắc ấy, lòng không khỏi xao xuyến.
Càng bên nàng, ta càng yêu nàng hơn.
Nhưng ta không chạm vào nàng. Ta muốn đợi, đợi đến khi nàng yêu ta, khi nàng thật sự muốn.
Và ta đã đợi, đợi đến ngày nghe tin nàng mang thai, ngay khoảnh khắc ấy, ta liền hiểu ra tất cả.
Là con của Thẩm Dục.
Lòng ta rối như tơ vò, không biết là yêu nhiều hơn hay hận nhiều hơn.
Cảm giác như nghẹn ở cổ, lần đầu tiên trong đời, ta căm ghét bản thân vì không thể bảo vệ nàng, và cũng lần đầu tiên, ta ghen tị với một người đến mức ấy.
Nàng rơi lệ, van xin ta hãy bỏ nàng.
Nàng thật ngốc, nàng nào có lỗi gì?
Người sai lầm, vốn là Thẩm Dục.
A Ninh sức khỏe yếu, nàng không thể bỏ đứa trẻ. Vì vậy, ta chấp nhận, dù lòng thật sự đau đớn.
Thật ra, ta cũng chẳng phải người tốt. Khi nghe nàng mang thai, ta cũng từng nghĩ đứa trẻ này không nên tồn tại.
Những lúc một mình, ta lại nghĩ, nếu như đứa bé là con của chúng ta thì tốt biết bao.
Nhưng cuối cùng, nhờ đứa trẻ này, nàng đã mở lòng và đón nhận ta.
A Ninh của ta, cuối cùng cũng đã yêu ta.
Cùng lúc đó, bệnh tình của hoàng thượng ngày một nặng thêm.
Dã tâm của Thẩm Dục, mọi người đều đã biết rõ.
Ta hiểu rằng mình không thể bảo vệ nàng.
Ta chỉ là một thương nhân, trong mắt hoàng quyền, ta chỉ là một kẻ nhỏ nhoi.
Nhưng thương nhân có điều gì? Chúng ta có tiền, rất nhiều tiền.
Vì vậy, ngay từ đầu, ta đã chuẩn bị sẵn con đường lùi.
Nhưng con đường ấy đầy rẫy hiểm nguy, một bước đi sai lầm là mất mạng.
Khi phủ Hầu bị tịch biên, nàng rúc vào lòng ta, sợ hãi nói rằng nàng rất sợ. Ta vuốt nhẹ đầu nàng, khẽ nói: “Đừng sợ, đã có phu quân ở đây rồi.”
Nhưng ta vẫn chỉ biết lặng nhìn nàng bị đưa đi xa.
Ta chẳng thể làm gì để thay đổi sự hưng suy của Hầu phủ. Đêm trước khi phủ bị tịch biên, ta trao cho cha thuốc giả chết, nhưng người chỉ lắc đầu, ánh mắt dừng lại nơi bài vị của mẹ, nói khẽ: “Mẹ con ở đây, ta muốn ở lại cạnh bà ấy, không đi đâu cả.”
Kẻ gác ngục trong tử lao là tử sĩ ta đã sắp xếp từ trước, vì ta từng có ơn với gia đình hắn, nên vào ngày hành hình, ta và hắn đã tráo đổi thân phận.
Chỉ cần một sai sót nhỏ thôi, ta sẽ không thể toàn mạng.
Nhưng may thay, mọi chuyện đều diễn ra suôn sẻ.
5.
Khi nhận được thư của Lý Gia Mẫn, tảng đá đè nặng trong lòng ta bấy lâu cuối cùng cũng rơi xuống.
Loại thuốc mê thần trí tích tụ từng chút một, cho đến một ngày bùng phát, và Sơ Vân đã tranh thủ cơ hội đó trộn thuốc giả chết vào thuốc sắc sẵn cho nàng.
Như vậy, tất cả sẽ diễn ra trong thầm lặng, không ai phát giác. Huống chi, chỉ cần Lý Gia Mẫn ở đó, thái y khi chẩn mạch cũng tuyệt đối không thể phát hiện được gì…
6.
Khi những cành liễu ngoài sân bắt đầu nảy lộc, sau bao ngày hôn mê, A Ninh cuối cùng cũng tỉnh lại.
Nàng mở mắt, nhìn ta đầy ngơ ngác, rồi khẽ hỏi: “Ngươi là ai?”
Ta sững người, rồi chậm rãi ôm nàng vào lòng. Nỗi đau mất mát và niềm vui được tìm lại hóa thành dòng lệ, cứ thế mà tuôn rơi.
“Ta là phu quân của nàng, A Ninh.”