CẮT ĐỨT MƯỜI NĂM-2

Chương 10



Chúng tôi cùng đi xem triển lãm tranh, nghe hòa nhạc, tổ chức dã ngoại ở ngoại ô.

Cuộc sống của tôi được lấp đầy bởi những điều tốt đẹp.

Cái tên Từ An gần như đã bị tôi lãng quên.

Cho đến một ngày, tôi nhận được một cuộc điện thoại ngoài dự liệu.

Là Từ Lệ gọi tới.

Giọng cô ta nghe vô cùng mệt mỏi và khàn đặc.

“Văn Văn, chúng ta có thể gặp nhau một lần được không?”

Tôi hơi ngạc nhiên.

“Chị đang ở Paris à?”

“Ừm, chị vừa xuống máy bay.”

Cô ta nói tên một quán cà phê nằm gần công ty tôi.

Tôi do dự một chút rồi vẫn đồng ý.

Tôi cũng muốn xem cô ta lại định bày trò gì.

Khi tôi đến quán cà phê, Từ Lệ đã có mặt từ trước.

Cô ta ngồi cạnh cửa sổ, nhìn ra ngoài thất thần.

Mới vài tháng không gặp mà trông cô ta như già đi cả chục tuổi.

Tóc đã bạc đi khá nhiều.

Những nếp nhăn nơi khóe mắt cũng hằn sâu hơn.

Trên người là chiếc áo khoác đã cũ bạc màu vì giặt quá nhiều lần.

Trông vô cùng sa sút.

Hoàn toàn khác với vẻ ngoài bóng bẩy của lần gặp trước.

Thấy tôi bước vào, cô ta cố nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.

“Cô đến rồi.”

Tôi gọi một ly cà phê rồi ngồi xuống đối diện.

“Tìm tôi có chuyện gì?”

Cô ta khuấy ly cà phê trước mặt, rất lâu sau mới lên tiếng.

“Chị đến để… cầu xin em buông tha cho Từ An.”

Giọng cô ta rất nhỏ, mang theo sự van nài.

Tôi nhìn cô ta, bỗng thấy hơi buồn cười.

“Buông tha anh ta?”

“Tôi đã không buông tha anh ta ở chỗ nào?”

“Tôi chỉ lấy lại những gì vốn thuộc về mình, như vậy có sai không?”

“Không sai.”

Cô ta lắc đầu.

“Chị biết là nhà chị có lỗi với em.”

“Nhưng Văn Văn à, Từ An thật sự sắp bị em ép đến đường cùng rồi.”

Sau đó, cô ta ngắt quãng kể cho tôi nghe những chuyện đã xảy ra trong mấy tháng qua.

Kể từ khi tôi rời đi, mọi gánh nặng trong nhà đều đổ dồn lên vai một mình Từ An.

Anh ta vừa phải đi làm, vừa phải chăm sóc hai người già liệt giường.

Ngày nào cũng quay cuồng đến mức đầu tắt mặt tối, cả thể xác lẫn tinh thần đều kiệt quệ.

Mức lương ít ỏi của anh ta hoàn toàn không đủ trang trải chi phí trong nhà.

Chẳng bao lâu đã tiêu sạch tiền tiết kiệm.

Anh ta bắt đầu vay mượn khắp nơi, từ họ hàng đến bạn bè, ai có thể vay đều đã vay cả rồi.

Nhưng số tiền đó, đối với hai người bệnh nặng, chỉ như muối bỏ bể.

Sau đó, vì thua kiện ở tòa, anh ta lại gánh thêm khoản nợ ba trăm bảy mươi nghìn tệ.

Đó trở thành cọng rơm cuối cùng đè gãy lưng con lạc đà.

Ban ngày anh ta phải đối phó với những cuộc gọi đòi nợ.

Ban đêm phải phục vụ mọi sinh hoạt của bố mẹ.

Công việc cũng bị cấp trên khiển trách vì thường xuyên xin nghỉ.

Không lâu trước đây, vì mắc một sai lầm nghiêm trọng, anh ta đã bị công ty sa thải.

Mất đi nguồn thu nhập duy nhất.

Anh ta hoàn toàn sụp đổ.

Bắt đầu nghiện rượu, ngày nào cũng uống đến say mềm.

Mỗi lần say lại về nhà chửi bới, thậm chí đánh mắng bố mẹ.

Nói rằng chính họ đã kéo anh ta xuống vực.

Cả gia đình bị anh ta làm cho hỗn loạn, không ngày nào được yên ổn.

Kể đến đây, nước mắt Từ Lệ rơi xuống.

“Bố mẹ chị bây giờ ngày nào cũng sống trong sợ hãi.”

“Họ hối hận rồi, thật sự hối hận rồi.”

“Họ nói trước đây không nên đối xử với em như vậy.”

“Nếu năm đó cả nhà đối xử với em tốt hơn một chút, có lẽ hôm nay đã không thành ra thế này.”

“Văn Văn, chị biết nhà chị sai rồi.”

“Em có thể nể tình mười năm qua mà giơ cao đánh khẽ được không?”

“Số tiền đó, bọn chị sẽ trả dần, được không?”

“Đừng ép nó nữa, nếu tiếp tục như vậy, nó thật sự sẽ phát điên mất.”

Tôi lặng lẽ nghe hết.

Trong lòng không có lấy một chút thương cảm.

Chỉ còn sự lạnh nhạt vô tận.

Người đáng thương, ắt có chỗ đáng hận.

Những gì họ đang phải chịu hôm nay đều là kết quả của những gì họ từng gieo xuống.

Liên quan gì đến tôi?

Tôi nâng tách cà phê lên, nhấp một ngụm.

Sau đó nhìn thẳng vào cô ta, nói rõ từng chữ:

“Thứ nhất, tôi không ép anh ta. Người ép anh ta là tòa án, là pháp luật.”

“Thứ hai, những chuyện chị vừa kể là chuyện nhà chị, tôi không có hứng thú nghe.”

“Thứ ba, và cũng là điều quan trọng nhất.”

“Từ Lệ, có phải chị nghĩ rằng chỉ cần kể khổ, rơi vài giọt nước mắt thì tôi sẽ mềm lòng, sẽ từ bỏ quyền lợi hợp pháp của mình?”

“Nếu chị thật sự nghĩ như vậy, thì chị quá không hiểu con người hiện tại của tôi rồi.”

“Tôi nói cho chị biết.”

“Ba trăm bảy mươi nghìn tệ đó, tôi sẽ không thiếu lấy một đồng.”

“Nếu anh ta không trả nổi, vậy thì cứ để anh ta vào tù đi.”

“Đó là cái giá anh ta đáng phải nhận.”

Gương mặt Từ Lệ lập tức trắng bệch.

Có lẽ cô ta không ngờ tôi lại lạnh lùng và không nể tình đến như vậy.

Cô ta nhìn tôi, ánh mắt đầy tuyệt vọng.

“Văn Văn, sao em lại trở nên nhẫn tâm như thế?”

Tôi bật cười.

“Không phải tôi nhẫn tâm.”

“Tôi chỉ học được cách bảo vệ chính mình.”

“Chính chị, chính nhà họ Từ đã dạy tôi điều đó.”

Nói xong, tôi đứng dậy, lấy vài tờ euro từ ví đặt lên bàn.

“Cốc cà phê này tôi mời.”

“Sau này đừng đến tìm tôi nữa.”

“Giữa chúng ta không còn gì để nói.”

Tôi xoay người rời đi, không ngoảnh lại nhìn cô ta thêm lần nào.

Bước ra khỏi quán cà phê, ánh nắng bên ngoài hơi chói mắt.