Còn tôi rung động trước tài năng và sự dịu dàng của anh.
Mọi chuyện đến rất tự nhiên.
Anh đưa tôi về vùng quê để vẽ phong cảnh.
Vẽ chân dung cho tôi.
Gảy đàn guitar và hát những bản tình ca tiếng Pháp.
Anh tôn trọng tôi.
Ngưỡng mộ tôi.
Trân trọng tôi.
Ở bên anh, tôi cảm nhận được hạnh phúc và sự bình yên chưa từng có.
Lúc đó tôi mới hiểu.
Thì ra tình yêu đích thực là như vậy.
Là nuôi dưỡng.
Là nâng đỡ.
Là giúp cả hai trở thành phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình.
Chứ không phải như mối quan hệ giữa tôi và Từ An.
Chỉ có sự tiêu hao, gánh nặng và kéo nhau cùng chìm xuống vực sâu.
Đôi khi, Chu Tình sẽ đùa hỏi tôi:
“Văn Văn, cậu nói xem, nếu Từ An biết bây giờ cậu sống tốt đến thế, anh ta sẽ có biểu cảm gì?”
Tôi nghĩ một lúc rồi cười đáp:
“Tớ không biết.”
“Cũng không muốn biết.”
“Bởi vì anh ta có biểu cảm gì thì liên quan gì đến tớ chứ?”
Đúng vậy.
Cuộc đời anh ta là địa ngục của anh ta.
Cuộc đời tôi là thiên đường của tôi.
Chúng tôi từ lâu đã là người của hai thế giới khác nhau.
Nỗi đau của anh ta không làm hạnh phúc của tôi tăng thêm.
Mà hạnh phúc của tôi cũng không cần xây dựng trên sự đau khổ của anh ta.
Tôi chỉ đơn giản là lấy lại những gì vốn thuộc về mình.
Rồi sống cuộc đời mà lẽ ra tôi phải được sống.
Chỉ vậy thôi.
11
Tình cảm giữa tôi và Louis rất ổn định.
Một năm sau, anh ấy cầu hôn tôi.
Vào một đêm ngập tràn ánh trăng trên du thuyền dọc sông Seine.
Anh quỳ một gối xuống, lấy ra một chiếc nhẫn do chính tay mình thiết kế.
Chiếc nhẫn mang hình dáng một đóa hồng đang nở rộ.
Anh nói tôi là đóa hồng đẹp nhất trong cuộc đời anh.
Nhìn vào đôi mắt chân thành ấy, tôi mỉm cười trong nước mắt.
Tôi gật đầu đồng ý.
Đám cưới của chúng tôi được tổ chức trong khu vườn nhỏ của tôi.
Chỉ mời những người thân thiết nhất.
Hôm ấy, tôi mặc chiếc váy cưới trắng tinh, khoác tay Louis bước trên thảm cỏ phủ đầy cánh hoa.
Ánh nắng vừa đẹp.
Gió nhẹ vừa đủ.
Trên gương mặt mọi người đều là những nụ cười chúc phúc.
Nhìn Louis trước mặt mình, lòng tôi tràn ngập biết ơn.
Biết ơn số phận đã cho tôi gặp được một người tốt như anh sau tất cả những tổn thương đã trải qua.
Cuộc sống hôn nhân bình dị mà hạnh phúc.
Chúng tôi cùng điều hành studio.
Cùng đi du lịch, ngắm nhìn những cảnh đẹp khắp thế giới.
Cùng cuộn mình trên ghế sofa xem những bộ phim cũ.
Chúng tôi rất ít khi cãi nhau.
Cho dù có bất đồng quan điểm, cả hai cũng bình tĩnh ngồi lại trò chuyện.
Anh luôn thấu hiểu tôi.
Bao dung với tôi.
Đôi lúc tôi nghĩ, nếu ngày ấy tôi không rời bỏ Từ An thì cuộc sống hiện tại sẽ ra sao.
Có lẽ tôi vẫn là cô bảo mẫu miễn phí sống giữa khói dầu mỡ và những công việc chăm sóc không hồi kết.
Khuôn mặt ngày càng tiều tụy.
Tính tình ngày càng cáu gắt.
Đầy oán hận và tuyệt vọng với cuộc đời.
Chính quãng thời gian đau khổ ấy đã giúp tôi tái sinh.
Cũng chính quyết định dứt khoát năm đó đã mang đến cho tôi tất cả những gì hiện tại.
Vì thế, tôi không hận quá khứ.
Tôi chỉ biết ơn chính bản thân mình ngày ấy.
Biết ơn cô gái đã đủ dũng cảm để bước đi.
Một ngày nọ, tôi nhận được cuộc gọi từ người bạn chung từng giúp đỡ tôi trước đây.
Giọng cô ấy ở đầu dây bên kia có phần phức tạp.
“Văn Văn… tớ có chuyện muốn nói với cậu.”
“Văn Văn, mấy hôm trước… tớ gặp Từ An.”
Lòng tôi vẫn bình lặng như mặt hồ.
“Ừ.”
“Anh ta… bây giờ thật sự rất thảm.”
“Trông như già đi hai mươi tuổi, tóc đã bạc quá nửa rồi.”
“Đang làm phục vụ trong một quán ăn nhỏ, bê đồ ăn cho khách.”
“Hôm tớ nhìn thấy, anh ta đang bị khách mắng vì lên món quá chậm.”
“Anh ta chỉ cúi đầu chịu trận, không dám cãi lại một câu nào.”
Người bạn khẽ thở dài.
“Lúc đó tớ thật sự không dám nhận ra anh ta.”
“Ai mà ngờ được Từ An từng kiêu ngạo như vậy lại thành ra thế này.”
Tôi lặng lẽ nghe.
Không nói gì.
“Anh ta còn hỏi thăm tình hình của cậu.”
“Tớ không nói nhiều.”
“Chỉ bảo rằng cậu sống rất tốt.”
“Nghe xong, anh ta khóc.”
“Một người đàn ông trưởng thành đứng ngay bên đường khóc như một đứa trẻ.”
“Anh ta nói mình hối hận rồi.”
“Nói rằng chính anh ta có lỗi với cậu.”
“Chính tay anh ta đã phá hủy điều tốt đẹp nhất trong đời mình.”
Tôi cầm điện thoại, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trong khu vườn, Louis đang tỉa cành hoa.
Ánh nắng phủ lên người anh ấy một màu vàng ấm áp.
Tôi nhẹ nhàng nói với người bạn ở đầu dây bên kia:
“Mọi chuyện qua rồi.”
“Nói với anh ta đừng hối hận nữa, cũng đừng nhớ đến tớ.”
“Mỗi người hãy sống tốt cuộc đời của mình.”
Sau khi cúp máy, Louis vừa lúc bước vào nhà.
Trên tay anh là một bông hồng còn đọng những giọt sương vừa cắt từ vườn.
Anh đưa bông hoa cho tôi rồi mỉm cười hỏi:
“Em yêu, em đang nghĩ gì vậy?”
Tôi nhận lấy bông hoa, đưa lên ngửi.
Thơm thật.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh, nở nụ cười rạng rỡ.
“Em đang nghĩ… mình thật hạnh phúc.”
Đúng vậy.
Tôi rất hạnh phúc.
Sự hối hận của Từ An không còn liên quan đến tôi.
Nỗi đau của anh ta cũng không thể khiến lòng tôi gợn lên dù chỉ một chút sóng.
Anh ta giống như một nhân vật bi kịch trong bộ phim mà tôi từng xem.
Bộ phim đã kết thúc.
Đèn đã sáng.
Tôi bước ra khỏi rạp chiếu phim để đón lấy cuộc đời đầy nắng của riêng mình.
Còn anh ta sẽ mãi mãi bị đóng khung trên màn ảnh tối tăm và lạnh lẽo ấy.
Trở thành một bóng lưng xa xôi.
Mờ nhạt.
Không còn liên quan gì đến tôi nữa.
Đó chính là kết cục cuối cùng của chúng tôi.
12
Quy mô của studio ngày càng lớn.
Trong giới thiết kế ở Paris, chúng tôi đã bắt đầu có danh tiếng nhất định.
Tôi và Louis quyết định mở rộng hoạt động kinh doanh về Trung Quốc.
Chúng tôi mở chi nhánh đầu tiên tại Thượng Hải.
Vì công việc, tôi phải về nước công tác một thời gian.
Ban đầu Louis muốn đi cùng tôi.
Nhưng studio bên Paris không thể thiếu người nên anh đành ở lại.
Trước lúc tôi đi, anh ôm tôi vào lòng rồi thì thầm bên tai:
“Về sớm nhé, anh sẽ nhớ em.”
Tôi mỉm cười gật đầu.
“Được.”
Một lần nữa đặt chân lên mảnh đất quen thuộc này, tâm trạng tôi vô cùng bình thản.
Sự phồn hoa của Thượng Hải và nét lãng mạn của Paris là hai cảm giác hoàn toàn khác nhau.
Nhưng cả hai đều khiến tôi cảm nhận được sức sống và hy vọng.
Công việc ở chi nhánh diễn ra rất thuận lợi.
Tôi dẫn dắt đội ngũ trong nước nhanh chóng giành được vài dự án lớn.
Ngày nào cũng bận rộn nhưng đầy ý nghĩa.
Một buổi chiều cuối tuần, tranh thủ lúc rảnh rỗi, tôi ghé vào quán cà phê mà trước đây mình rất thích.
Tôi muốn thử xem hương vị cà phê ở đây có còn như ngày xưa không.
Ngồi bên cửa sổ, nhìn dòng xe cộ tấp nập ngoài đường.
Bỗng một bóng người vừa quen vừa lạ đi ngang qua khung kính.
Anh ta mặc bộ đồng phục bảo vệ đã bạc màu vì giặt quá nhiều.
Trên tay xách một hộp cơm.
Lưng còng xuống.
Bước chân nặng nề.
Là Từ An.
Anh ta còn già nua và tiều tụy hơn cả những gì người bạn từng kể.
Tôi gần như không dám tin đó là người đàn ông tôi đã quen suốt mười năm.
Năm tháng và gánh nặng cuộc sống đã khắc lên người anh ta những dấu vết không thể xóa nhòa.
Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của tôi, anh ta vô thức nhìn vào trong quán.
Ánh mắt chúng tôi chạm nhau giữa không trung.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy cả người anh ta khựng lại.
Trong mắt là sự kinh ngạc.
Khó tin.
Và cả… nỗi xấu hổ sâu sắc.
Theo bản năng, anh ta muốn tránh đi.
Nhưng tôi không quay mặt.
Chỉ bình thản nhìn anh ta.
Giống như đang nhìn một người xa lạ chưa từng quen biết.
Ánh mắt ấy khiến anh ta càng lúc càng bối rối.
Cuối cùng, anh ta cúi đầu đầy chật vật, bước nhanh hơn rồi gần như bỏ chạy.
Nhanh chóng biến mất giữa biển người.
Tôi thu hồi ánh nhìn, nâng tách cà phê lên nhấp một ngụm.
Hương vị vẫn giống như trong ký ức.
Nhưng tâm trạng khi uống cà phê lại hoàn toàn khác.
Ngày trước là vị đắng.
Còn bây giờ là vị thơm ngọt.
Tôi lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn cho Louis.
“Anh yêu, hôm nay em hình như gặp lại một người quen cũ.”
Louis nhanh chóng trả lời:
“Vậy sao? Có ảnh hưởng đến tâm trạng của em không?”
Nhìn dòng chữ đầy quan tâm ấy, tôi bật cười.
Tôi trả lời:
“Không.”
“Em chỉ càng chắc chắn rằng lựa chọn năm đó của mình đúng đắn đến mức nào.”
“Và cũng càng chắc chắn rằng hiện tại em yêu anh nhiều đến bao nhiêu.”
Đặt điện thoại xuống, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trời xanh trong.
Nắng vàng rực rỡ.
Tôi biết cuộc đời mình giống như một đóa hồng nở lại trên đống hoang tàn.
Ngày trước, nó bị nhốt trong một chiếc chậu nhỏ bé.
Bị xem thường.
Bị giẫm đạp.
Nhưng nó không hề héo úa.
Nó đã thoát khỏi xiềng xích, cắm sâu bộ rễ vào vùng đất rộng lớn hơn.
Hấp thụ ánh mặt trời và những cơn mưa.
Không ngừng vươn lên.
Và giờ đây, cuối cùng nó đã nở ra bông hoa đẹp nhất.
Kiêu hãnh.
Tự do.
Ngát hương.
Còn người từng sở hữu nó nhưng không biết trân trọng…
Chỉ có thể đứng từ xa nhìn theo.
Hối hận.
Thở dài.
Nhưng mãi mãi không còn cơ hội chạm tới nữa.
Hết.