Cầu Vồng Sau Cơn Mưa

Cầu Vồng Sau Cơn Mưa



16

Sau khi Phong Lâm ngủ, tôi cầm điện thoại của anh, mở email kia ra, bắt đầu nhờ bạn bè điều tra.

Tôi xuống bãi đỗ xe lấy lại dữ liệu camera hành trình.

Trên đường về, tôi gọi cho Chu Tử Hàng.

Vừa kết nối, tôi không khách sáo, đi thẳng vào vấn đề.

“Hôm qua anh hẹn tôi ăn cơm, là do anh tự muốn hẹn sao?”

Bên kia “a” một tiếng: “Ừ… sao vậy?”

“Gần đây anh có quen ai mới không? Đặc biệt là người có nhắc đến tôi.”

Chu Tử Hàng suy nghĩ một chút: “Em nói vậy thì đúng là có một người.”

“Hôm bị va chạm, em đi trước rồi, anh định đến bệnh viện chụp phim, thì có một cô gái đến hỏi đường, nói là bạn của em, nên anh có nói chuyện vài câu. Lúc đầu anh định nhắn tin cho em, nhưng cô ta bảo không cần. Sau đó vào viện thì anh quên mất chuyện này.”

Bạn tôi cũng vừa gửi vị trí và địa chỉ IP tới.

Ôn Duyệt.

Quả nhiên không đoán sai.

“Được rồi, tôi biết rồi.”

“Vậy thì… cách liên lạc giữa chúng ta xóa hết đi.”

Chu Tử Hàng “chậc chậc” hai tiếng: “Sao, người nhà em lòng dạ nhỏ vậy à?”

Tôi cười: “Ừ, hay ghen lắm, nên tôi phải dỗ một chút.”

“Chúc anh thuận buồm xuôi gió.”

Cúp điện thoại, tôi đi tắm, cả người tỉnh táo lại, rồi tiếp tục xem tài liệu chuẩn bị cho cuộc họp tuần sau.

Khi Phong Lâm tỉnh dậy, đồ ăn giao tới cũng vừa lúc.

Tôi bày thức ăn lên bàn trà, bật TV, bắt đầu phát video.

“Tấm ảnh ôm đầu tiên là do hôm đó va chạm, tôi xuống xe, anh ta ôm quá bất ngờ, tôi phản ứng lại liền đẩy ra ngay!”

Tôi còn đặc biệt chỉ vào hình ảnh mình phản ứng rất nhanh trong video.

“Tấm ảnh ôm thứ hai là góc chụp lệch, anh ta giơ tay ra, nhưng tôi lập tức lùi lại! Tuyệt đối không có chuyện chạm vào người.”

Tôi lại tua lại đoạn video lúc mình lùi về sau.

“Còn chuyện ăn cơm thì đúng là có ăn. Nhưng tôi thấy không khí hơi kỳ lạ, nên từ lúc ngồi xuống đến lúc rời đi chưa quá nửa tiếng, tôi chỉ lo ăn, trả lời vài câu cho có lệ.”

“Giải thích xong rồi.”

Phong Lâm ngủ một giấc xong lại trở về dáng vẻ ôn hòa lịch thiệp như thường.

“Ừ, anh hiểu rồi. Nhưng anh vẫn có một vấn đề.”

Tôi liếc anh: “Nói đi.”

“Em đi ăn với anh ta, tại sao không nói với anh?”

Tôi theo bản năng đáp: “Tôi đâu có giấu anh.”

“Em hỏi anh khi nào về, chẳng phải là muốn xác nhận tối qua anh có ở nhà hay không?”

Tôi chớp mắt: “Tôi hỏi anh khi nào về là vì muốn biết thời gian anh có ở nhà, nếu anh về thì tôi đổi sang hôm khác, còn nếu anh không về thì tiện giải quyết luôn hôm qua.”

“Nếu tối qua anh về, em sẽ nói với anh là em đi ăn với anh ta sao?”

“Tại sao lại không nói?”

Nói đến đây, tôi lại nhớ đến sự hiểu lầm trước kia trong nhà về chuyện tôi và Chu Tử Hàng.

Thế là tôi kiên nhẫn kể lại quá trình yêu đương năm đó.

“Thật ra, nói là yêu đương thì không bằng nói là bạn đồng hành nơi đất khách. Nhận ra không hợp thì chia tay, lúc đó đã không còn thích nữa rồi.”

“Hồi đó tôi thích chơi, nên khi nói với gia đình thường lấy anh ta làm cái cớ, nhưng thực ra nhiều chuyện chẳng liên quan gì đến anh ta cả.”

Sắc mặt Phong Lâm cuối cùng cũng dịu lại.

Nhưng miệng của tổng tài thì đúng là cứng.

Anh nói: “Ừ, anh biết rồi. Ai cũng có quá khứ. Anh không để ý.”

Tôi sao có thể bỏ qua cơ hội trêu chọc này.

“Thật sự không để ý sao?”

Rồi bắt đầu bắt chước giọng anh lúc nói vào rạng sáng.

“Ôn Ôn, anh rất tốt với em mà.”

“Đừng rời khỏi anh, được không?”

Tôi chìm đắm trong màn diễn của mình, hoàn toàn không nhận ra ánh mắt anh đang dần trở nên nguy hiểm.

Phong Lâm còn thuận theo lời tôi.

“Vậy à? Nhớ rõ thế?”

Đợi đến khi tôi phản ứng lại thì đã bị anh đè xuống sofa.

Con người luôn phải trả giá cho những lời mình nói và việc mình làm.

Tôi bị lật qua lật lại.

Tôi lại bị lật qua lật lại.

Tôi tiếp tục bị lật qua lật lại.

Cuối cùng phải nói hết lời ngon ngọt mới xin được “tha”.

Anh bế tôi vào phòng tắm.

Tôi mắng anh chỉ biết vui cho mình, không quan tâm sống chết của tôi.

Phong Lâm giọng đầy ý cười: “Ai vừa nãy còn nói nhanh hơn chút nữa…”

Tôi vội vàng bịt miệng anh lại.

17

Giải quyết xong mâu thuẫn nội bộ, kẻ đầu sỏ như Ôn Duyệt sao có thể bỏ qua được.

Kết quả còn chưa kịp bắt đầu điều tra, bên Phong Lâm đã chuẩn bị xong toàn bộ tài liệu.

Tôi càng xem càng thấy lạnh sống lưng.

Cho đến khi đọc hết, tôi mới phát hiện lưng mình đã toát mồ hôi.

“Anh bắt đầu điều tra cô ta từ khi nào?”

“Cũng được một thời gian rồi.”

Phong Lâm thấy tôi im lặng, lại hỏi: “Em định xử lý thế nào?”

“Giao cho công ty.”

Phong Lâm nhướng mày.

Tôi cười: “Tôi hiểu ông ta, người mà cả đời ghét nhất chính là kẻ phản bội mình. Ôn Duyệt dù có ăn hoa hồng lớn đến đâu thì cũng chỉ là làm sai quy định thôi. Nhưng cô ta lại dám dùng công nghệ cốt lõi của công ty để đổi lấy tài nguyên…”

Đối với người đàn ông chỉ coi trọng lợi ích như Ôn tổng, đây là chuyện tuyệt đối không thể tha thứ.

Phong Lâm bóp nhẹ vành tai tôi: “Thứ cô ta bán đi chính là mạch sống của Ôn thị, tổn thất không quá lớn, nếu Phong thị tiếp tục rót vốn thêm một vòng thì giá cổ phiếu Ôn thị vẫn có thể ổn định.”

Tôi ngẩng đầu hôn nhẹ lên cằm anh.

“Nghe như lợi ích đều rơi vào tay tôi vậy.”

Phong Lâm cười: “Chẳng phải sao, đến anh cũng bị em ‘ăn sạch’ rồi…”

Tôi lại đưa tay bịt miệng anh: “Phong Lâm!”

Thứ hai, Phong Lâm đưa tôi đến công ty.

Vừa xuống xe, tôi đã nhìn thấy bóng dáng Ôn Duyệt.

Thế là cố ý kéo Phong Lâm lại, trao một nụ hôn tạm biệt ngay bên cửa kính xe.

Bước vào thang máy, sắc mặt Ôn Duyệt vẫn rất khó coi.

Ngược lại tâm trạng tôi khá tốt.

“Sao vậy? Thấy mấy tấm ảnh cô chụp không ly gián được chúng tôi nên tức lắm à?”

Ôn Duyệt quay đầu nhìn tôi, trong mắt tràn đầy kinh ngạc.

Tôi không có thời gian chơi trò diễn với cô ta nữa, thu lại giọng đùa cợt.

“Ôn Duyệt, tôi đã nói rồi, đừng chủ động khiêu khích tôi, càng đừng mơ tưởng đến thứ thuộc về tôi, như vậy mọi người còn có thể yên ổn.”

“Nhưng cô cứ nhất quyết chọc vào tôi, còn hết lần này đến lần khác làm những chuyện khiến người ta chán ghét.”

“Vậy thì…”

“Tôi đương nhiên phải trả lại cho cô một món quà.”

Nói xong, thang máy vừa tới tầng, tôi thu ánh nhìn lại, bước ra ngoài.

Trợ lý của chủ tịch đã đứng sẵn ở cửa thang máy, chào tôi xong, quay sang Ôn Duyệt.

“Ôn tiểu thư, Ôn tổng mời.”

Thông báo Ôn Duyệt từ chức vì vấn đề cá nhân, ngay trong ngày đã đến tay toàn bộ nhân viên.

Tôi tiện tay mang theo giấy đăng ký kết hôn, cùng trợ lý do Phong Lâm cử đến lên tầng cao nhất.

Tôi hoàn toàn không nhìn biểu cảm của người đang ngồi trên ghế, làm đúng quy trình hoàn tất thủ tục chuyển nhượng cổ phần.

Cuối cùng khi ra đến cửa.

Giọng nói phía sau gọi tôi lại.

“Tiểu Tuyết, tất cả của ba đều là của con.”

Tôi cười lạnh.

“Vậy sao? Nếu tôi không tranh, thì có phải là của tôi không?”

Ông ta lại nói: “Ba sẽ sắp xếp cho Ôn Duyệt ra nước ngoài.”

Tôi không trả lời thêm, mở cửa rời đi.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.