1
Giản Sanh chấp nhận lời mời kết bạn của tôi đúng tám giờ sáng, cũng là giờ anh ta bắt đầu làm việc.
Giản Sanh là người rất đúng giờ, mấy lần hẹn hò ít ỏi giữa hai chúng tôi, anh ta đều xuất hiện đúng từng phút. Từng có lúc, tôi cũng từng say mê sự kỷ luật và nghiêm túc ấy.
Rèm cửa dày nặng che kín ánh mặt trời ngoài kia.
Màn hình điện thoại vừa sáng lên, đôi mắt đã thức trắng cả đêm bị ánh sáng kích thích, nước mắt sinh lý lập tức trào ra vài giọt, dính nhớp khó chịu.
Là tin nhắn của Giản Sanh, chỉ vỏn vẹn mấy chữ: “Nhớ kỹ bài học chưa?”
Nếu là trước kia, nhất định tôi sẽ gặng hỏi cho ra nhẽ. Nhưng giờ thì khác, tôi chỉ muốn ngủ.
Vuốt sang trái xóa đoạn hội thoại với anh ta. Mười năm rồi, đây là lần đầu tiên tôi không muốn trả lời.
Xóa xong, tôi nhắn tin cho Giản Sắt Sắt: “Tối nay đến tìm tớ, mình đi 857. Đêm qua chưa chợp mắt, giờ ngủ bù, đừng làm phiền tớ.”
“Tiện thể xin nghỉ hộ tớ với anh cậu… mà thôi, nghỉ luôn giúp tớ nhé.”
Giản Sắt Sắt là em gái ruột cùng cha cùng mẹ của Giản Sanh, cũng là bạn thân từ nhỏ của tôi.
Cô ấy chẳng ưa nổi anh trai mình, cũng không hiểu nổi tại sao đứa ngỗ nghịch như tôi lại ngoan ngoãn như một con mèo cụt móng khi đứng trước anh ta.
Thật ra cũng không khó hiểu lắm. Mười năm trước, cậu thiếu niên ấy đạp cửa xông vào nhà, rồi kéo tôi ra khỏi căn phòng âm u đó, đưa tôi đến nơi có ánh sáng. Từ khoảnh khắc ấy, anh ta tựa như thần minh trong lòng tôi.
Nghĩ kỹ lại, anh ta chẳng sai, chỉ là không yêu tôi thôi. Còn tôi bây giờ, cũng đã không yêu anh ta nữa rồi.
2
Gửi xong tin nhắn, tôi tắt máy, trùm chăn kín đầu ngủ mê mệt như chế//t đi sống lại.
Giấc ngủ kéo dài đến tận chiều, mãi đến khi chuông cửa vang lên mới bị đánh thức.
Tôi tưởng là Giản Sắt Sắt, tôi mơ màng lê đôi dép lết ra mở cửa.
Kết quả, ngay khoảnh khắc cánh cửa bật mở, ánh mắt tôi lại chạm phải Giản Sanh trong bộ vest thẳng thớm.
Anh ta đứng ngay dưới ánh sáng, lông mày rậm hơi nhíu, dáng người thẳng tắp. Trong phút chốc, bóng dáng ấy hòa vào hình ảnh của buổi trưa mười năm trước. Ngay cả câu nói thiếu kiên nhẫn “Trông ra cái thể thống gì” cũng giống hệt.
Tôi cúi đầu liếc bộ đồ ngủ nhàu nhĩ chẳng khác gì cái giẻ lau, lại đưa tay vò mái tóc rối bù như tổ quạ, quả thật chẳng ra sao cả.
Nhưng mà, như thế thì sao chứ? Đã không yêu nữa rồi, tôi còn bận tâm gì đến hình tượng?
Tôi khoanh tay nghiêng người tựa vào khung cửa, uể oải hỏi anh ta: “Sao anh lại tới đây?”
Nói xong tôi còn không kiêng nể gì mà ngáp một cái rõ to.
Giản Sanh mắc bệnh sạch sẽ, chắc không chịu nổi bộ dạng lôi thôi nhếch nhác của tôi, sắc mặt tối sầm lại, quay mặt sang bên không thèm nhìn.
“Sao em không đi làm? Còn tắt máy nữa.” Giọng anh ta khàn khàn, mang theo cơn giận bị đè nén.
Tôi nhướng mày, đáp lại đầy lý lẽ: “Không muốn làm nữa.”
“Hồi đó em cứ nằng nặc đòi công việc này, bây giờ lại nói không làm là không làm! Thức Vi, em tùy hứng quá đấy!”
Tùy hứng?
Đúng vậy, tôi luôn luôn tùy hứng, chỉ là trước đây từng giấu hết những chiếc gai nhọn của mình trước mặt anh ta mà thôi.
Tôi cong môi, cười nhạt chẳng bận tâm: “Giản tổng mới quen tôi ngày đầu à? Tôi vốn là loại con gái chẳng nên thân mà, đúng không?”
3
Tôi và Giản Sanh cãi nhau một trận rồi chia tay không mấy vui vẻ.
Về lại phòng, tôi chẳng còn buồn ngủ, chỉ nằm nhìn trần nhà ngẩn ngơ, đầu óc toàn là ký ức giữa tôi và anh ta.
Năm mười lăm tuổi, tôi cứ đi theo sau anh ta, nhưng anh ta lạnh lùng trừng mắt, bực dọc hỏi tôi có thể đừng bám theo nữa không.
Năm mười sáu tuổi, tôi mất nửa tháng học làm bánh ngọt, gói ghém thật đẹp mang đến trước mặt Giản Sanh. Anh ta chỉ liếc một cái rồi quay đầu vứt thẳng vào thùng rác, anh ta còn nói mình không thích đồ ngọt.
Năm mười bảy tuổi, có bạn học cười nhạo tôi: “Mày giống con chó của Giản Sanh thật đấy.” Đúng lúc tôi và anh ta cùng đi ngang, tôi tức giận định lên tiếng phản bác thì bị anh ta chặn lại rồi bảo: “Không cần thiết.”
Năm mười tám tuổi… Sau năm đó, anh ta rất ít khi để ý đến tôi. Dù tôi có tỏ tình bao nhiêu lần, anh ta vẫn luôn giữ thái độ như thế: Không chấp nhận, cũng không từ chối.
Nói thế nào nhỉ, giống như đang thả câu vậy.
Tiếng chuông cửa lại vang lên.
Lần này là Giản Sắt Sắt. Cô ấy mặc váy dài đỏ rực và trang điểm đậm trông chẳng khác gì một yêu tinh diễm lệ.
Vừa bước vào nhà, cô ấy đã đá bay đôi giày cao gót, cúi người sờ trán tôi, lẩm bẩm: “Không sốt mà?”
Tôi gạt tay cô ấy ra, quay người bước vào phòng thay đồ. Chọn lấy một chiếc đầm ngắn lưng trần màu đen, thay xong liền ngồi trước bàn trang điểm bắt đầu make-up.
Giản Sắt Sắt theo sau, líu lo không ngừng: “Cậu và anh tớ xảy ra chuyện gì vậy?”
“Hôm nay tớ đến công ty lấy tài liệu giúp ba, vừa khéo gặp anh ấy. Mặt đen như vừa ăn phải thứ gì đó tởm lợm.”
“Cãi nhau à? Không phải cậu luôn coi lời anh ấy là thánh chỉ sao!”
“Chẳng có gì, chỉ là tớ không còn thích anh ấy nữa.” Tôi cắt ngang, lôi cây uốn tóc đưa cho cô ấy: “Giúp tớ làm kiểu sóng to quyến rũ, phong tình vào nhé.”
Trước đây mấy năm, tôi luôn ăn mặc theo sở thích của Giản Sanh: Tóc dài đen thẳng thuần khiết, váy công chúa nhẹ nhàng như tiên.
Giản Sắt Sắt không ít lần trêu tôi giống kiểu gái ngoan ngây thơ chẳng biết gì, mà còn chẳng thấy phiền khi đánh nhau hay uống rượu phải mặc mấy thứ đó bất tiện biết bao.
Thật ra đúng là rất bất tiện. Rõ ràng là dân chơi mà cứ cố đóng giả tiểu thư dịu dàng.
Tôi vừa dứt lời, Giản Sắt Sắt kích động quá mức, lỡ tay ném luôn cây uốn tóc đi.
“Má ơi, cậu tỉnh ngộ rồi à! Tớ từng nghi ngờ là không biết có phải anh tớ hạ cổ cậu không đó!”
Tôi không đáp lại, tiếp tục vẽ eyeliner, kéo đuôi mắt thành một đường cong gợi cảm.
Vẽ xong, tôi nhìn vào gương chỉnh lại vài nét, đến khi hài lòng mới quay đầu cười với cô: “Liếm không nổi nữa rồi.”
Giản Sanh không hạ cổ tôi, anh ta chỉ giỏi lạnh nhạt, giỏi thao túng tâm lý. Bất kể tôi làm gì cũng không vừa mắt anh ta thì anh nói, tôi chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là đủ.
Anh ta dùng hành động để nói với tôi: Hồ Thức Vi, em phải ngoan, chỉ khi ngoan mới xứng đáng được anh ta để tâm.
Ngày xưa, tôi khao khát tình yêu của anh ta, nên anh ta bảo làm gì, tôi liền làm nấy. Nhưng bây giờ, tôi không muốn chiều theo nữa.
4
Trước đây mỗi lần cãi nhau với Lão Hồ, tôi thường kéo Giản Sắt Sắt ra quán bar trút giận.
Giữa nền nhạc điện tử sôi động, chúng tôi tha hồ lắc lư cuồng nhiệt. Ở nơi đó, dù khóc hay cười to cũng không bị ai dòm ngó kỳ lạ.
Tôi và Giản Sắt Sắt phối hợp rất ăn ý, che chắn cho nhau, cũng giấu được Giản Sanh.
Cho đến một lần, tôi đập vỡ đầu một tên lưu manh định giở trò với cô gái bằng chai rượu.
Chuyện cũng không nghiêm trọng lắm, dù sao Lão Hồ cũng không thiếu tiền. Chỉ là không biết ai đã mách lẻo chuyện này đến tai Giản Sanh.
Sau đó, anh ta giận tôi suốt một tháng, không nói một lời.
Từ lần đó, tôi không đến quán bar nữa.
Thấy không, ngày xưa tôi đã hèn mọn đến mức đó.
Tôi và Giản Sắt Sắt lái xe đến quán quen thuộc năm xưa. Vừa bước vào không gian ồn ào ấy, lại có cảm giác như đã cách mấy đời.
Xuân Thành xa xôi, không phải đất của những thế lực giàu có nhất, nhưng cũng chẳng thiếu gia tộc quyền thế. Nhà họ Hồ và họ Giản đều là cái tên nổi bật.
Trùng hợp thay, cả hai nhà đều sinh được một cô tiểu thư xinh đẹp nhưng học hành chẳng ra sao trong cùng một năm – chính là tôi và Giản Sắt Sắt.
Chúng tôi chọn một góc ghế lô có tầm nhìn tốt.
Vừa ngồi xuống, một chàng trai mặc đồng phục phục vụ bước đến, lễ phép đưa bảng gọi đồ.
Giản Sắt Sắt liếc nhìn, nhướn mày cười: “Ồ, bây giờ nhân viên phục vụ ở quán bar chất lượng cao vậy sao?”
Nghe thế tôi ngẩng đầu nhìn, trước mắt là gương mặt vô cùng tinh xảo. Chỉ là còn quá non nớt, má vẫn phúng phính mỡ trẻ con.
Tôi cũng bật cười: “Thuê lao động trẻ vị thành niên là phạm pháp đó.”
Cậu trai bị tôi chọc đỏ cả tai, gương mặt ngượng ngùng: “Em, em đủ tuổi rồi…”
Đúng là kiểu dễ bị trêu, mà cũng đáng yêu thật.
5
Chắc là hôm nay ra cửa không xem hoàng lịch.
Hai mươi phút sau, người vốn chưa từng bước chân vào chốn ồn ào thị phi như Giản Sanh lại xuất hiện trong quán bar.
Bên cạnh còn có ông chủ quán đi cùng tiếp đón, phía sau là hai vệ sĩ mặc đồ đen.
Mười phút sau đó, quán bar bị yêu cầu giải tán.
Dưới ánh mắt giận dữ của anh trai, Giản Sắt Sắt rụt vai trốn ra phía sau tôi, thành công chuyển hướng luồng sát khí sang phía tôi.
Khuôn mặt tuấn tú ấy dưới ánh đèn chập chờn hiện lên đầy u ám.
Trước ngày hôm nay, nếu thấy vẻ mặt này của Giản Sanh, tôi nhất định sẽ cúi đầu nịnh nọt, cố gắng làm anh ta vui.
Nhưng bây giờ, chỉ cần nghĩ đến những chuyện tôi từng làm để lấy lòng anh ta, tôi cảm thấy bản thân mình thật ngu xuẩn.
Phủi lọn tóc xoăn dính trên mặt, tôi kéo tay Giản Sắt Sắt định rời đi, nhưng vừa đi ngang qua người anh ta thì bị anh ta túm lấy cánh tay.
“Hồ Thức Vi.” Anh ta gọi tên tôi từng chữ một, giọng trầm và chậm rãi, rõ ràng đang kìm nén lửa giận.
Tôi hít sâu một hơi, trên mặt nở nụ cười lịch sự vừa phải, quay đầu nhìn anh ta rồi khách sáo hỏi: “Tổng giám đốc Giản, có chuyện gì sao?”
Giản Sanh có vẻ vẫn chưa quen với thái độ thay đổi đột ngột của tôi, đôi mày kiếm cau chặt lại, chính giữa hằn thành một nếp nhăn hình chữ xuyên sâu hoắm.
“Em bị làm sao vậy?” Anh ta hỏi ngược lại.
Tôi ngửa mặt đảo mắt, chẳng buồn đôi co, vung tay hất khỏi sự kiềm chế của anh ta rồi kéo Giản Sắt Sắt đi thẳng ra ngoài, mà không thèm ngoảnh đầu lại.
6
Rời khỏi quán bar, tôi cũng mất hứng chơi bời.
Gọi xe thuê tài xế, đưa tôi và Giản Sắt Sắt về nhà mỗi người. Cô ấy về với mẹ, còn tôi về ngủ tiếp.
Đừng hỏi tại sao không phải “ai về nhà nấy, ai tìm mẹ nấy”. Vì tôi không có mẹ.
Mẹ tôi đã nhảy lầu tự tử trong một đêm mưa mười năm trước, ngay trước mặt tôi mà không chút do dự.
Hồi đó tôi cũng định nhảy theo, nhưng vừa lao tới cửa sổ thì bị Lão Hồ túm lại. Đúng lúc ấy, một tia sét lớn xé ngang bầu trời, tôi nằm sấp bên khung cửa mẹ vừa nhảy xuống, có thể thấy rõ vệt máu loang lổ dưới đất.
Từ đó, tôi rất sợ những ngày mưa dông.
Tưởng đâu có thể ngủ một giấc đến sáng, ai ngờ vừa tảng sáng đã bị chuông điện thoại réo liên tục làm tỉnh giấc.
Tôi với lấy chiếc điện thoại bị vứt sang một bên nhìn thử, là trợ lý của Giản Sanh gọi.
Do dự một lúc, tôi vẫn bấm nhận cuộc gọi. Dù sao cũng không cần vì Giản Sanh mà đoạn tuyệt hết với người khác.
Trợ lý của Giản Sanh họ Cố, hơn ba mươi tuổi, là người cực kỳ gọn gàng, quy củ. Đến gọi điện cũng mang đậm phong cách công việc.
“Thư ký Hồ, cô đã trễ mười lăm phút rồi.”
Lối nói chuyện khuôn mẫu.
Cái chức thư ký này, là tôi bám lấy Giản Sanh mãi mới có được.
Nói là thư ký, thực ra chỉ như một bình hoa trang trí, công việc thường ngày chẳng qua là pha cà phê cho Giản Sanh hoặc đặt đồ ăn đêm mỗi khi anh ta tăng ca.
Ngay cả việc theo anh ta đi xã giao, đưa tài liệu, mấy việc liên quan chút xíu đến thư ký thật sự, tôi cũng chưa từng được làm. Nên giờ nghỉ việc, đến cả bàn giao cũng chẳng cần.
Làm thư ký cho Giản Sanh suốt hai năm, tôi chưa bao giờ được anh ta công nhận.
Anh ta đi dự tiệc, bạn gái bên cạnh thay hết lần này đến lần khác nhưng chưa từng có tôi.
“Xin lỗi anh Cố.” Tôi đáp lại lịch sự: “Tôi đã nói với tổng giám đốc Giản rồi, tôi nghỉ việc.”
Vừa dứt lời, đầu dây bên kia vang lên một tiếng “choang” giòn tan, là âm thanh ly vỡ.
Tôi đoán chắc là cái cốc đôi tôi mua ở Disneyland mang về, đặt trên bàn làm việc của Giản Sanh nhưng anh ta chưa từng dùng đến.
Vỡ thì vỡ, giờ tôi cũng chẳng bận tâm nữa rồi.