35
“Không ổn! Chạy mau!”
Cố Tử Thần kéo tay ta, lôi ta chạy thẳng.
Ta ngoái đầu nhìn nương mình, thấy ta bị người khác kéo đi, bà hình như nổi giận, bất ngờ bay lên, lao thẳng về phía bọn ta!
Ta biết mục tiêu của bà là Cố Tử Thần.
Nhưng Cố Tử Thần không biết!
Lúc nguy cấp, hắn lại lấy thân mình đè lên ta, muốn dùng thân che chắn cho ta.
Ta hét lên:
“Đừng qua đây!!”
Nương ta chẳng có vẻ gì là nghe hiểu, há miệng ngậm lấy Cố Tử Thần từ trên người ta, ném vèo một cái ra xa!
Cố Tử Thần lập tức ngất xỉu.
Xong rồi xong rồi…
“Nương ơi, người tỉnh lại đi, đây là nhân gian đấy, người đừng quậy nữa!”
Nghe đến hai chữ “nhân gian”, ánh mắt nương ta hình như tỉnh táo hẳn lên.
Ta tranh thủ tiếp lời:
“Cái người Trương lang mà người thích ấy, không chừng cũng đang nhìn đó!”
Nương ta giật mình, cái đầu rồng to tướng bắt đầu nhìn quanh tìm kiếm.
“Đừng tìm nữa, mau trốn đi mới là đúng!”
Con rồng khổng lồ đó bỗng dưng như mất hết kỹ năng bay, lồm cồm lết từng chút một xuống lại hộ thành hà, rồi từ đó… chẳng ngoi lên nữa.
36
Trong y quán nhà họ Cố, A Phi đang khám cho Cố Tử Thần.
May là chỉ bị thương nhẹ, uống mấy thang thuốc, nghỉ ngơi nhiều một chút là ổn.
Ta nằm bò bên giường Cố Tử Thần, lòng đầy khó hiểu.
Hắn yếu đuối như vậy, chẳng lẽ thật sự không phải Đế Quân sao?
Nhưng… ngoài việc không có tiên khí, hắn với Đế Quân chẳng khác gì nhau cả.
Mà… chuyện đó có quan trọng đâu.
Hắn là ai cũng được, miễn là hắn vui vẻ.
“Cô rồng… chạy mau…”
Cố Tử Thần vẫn còn hôn mê, miệng thỉnh thoảng lại lẩm bẩm vài câu mơ hồ.
Lúc thì bảo ta cẩn thận, lúc thì bảo ta chạy mau.
Ta nhìn gương mặt tái nhợt của hắn, trong lòng thấy xấu hổ không để đâu cho hết.
Tất cả đều là do ta liên lụy.
Hắn không trách ta thì thôi, vậy mà còn luôn miệng nghĩ đến ta.
Thật đúng là một người tốt.
37
Ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng cãi vã.
Ta nghiêng tai nghe thử, thì ra là tiểu thư nhà tri phủ tới.
A Phi đang cố gắng ngăn cản một cách uyển chuyển.
“Tiểu thư, Cố đại phu hiện tại không tiện tiếp khách, mong tiểu thư thông cảm.”
“A Phi yên tâm, tiểu thư nhà ta đến là để quan tâm Cố công tử, sẽ không làm phiền đến việc nghỉ ngơi đâu.”
“Ấy ấy, đừng, đừng vào…”
Giọng A Phi đột ngột cắt ngang —
cánh cửa bị đẩy ra cái rầm.
“Cố công tử——”
Áo hồng váy hồng, mặt hồng đào, má phấn môi son —
đúng là một cô nương xinh đẹp.
Ta đang ngồi cạnh giường, nhìn vị tiểu thư “hay ốm” này, còn chưa kịp chào hỏi gì, thì nha hoàn bên cạnh cô ta đã gào lên:
“Ngươi chính là nữ nhân khiến rồng ngã xuống phải không?!
Cố công tử vì cứu ngươi mới bị thương đấy đúng không?!”
Ta gật gật đầu.
Ừm, đúng là thế thật.
Ta đang trong trạng thái áy náy tột độ.
Tiểu thư áo hồng vừa nghe xong, khuôn mặt nhỏ nhắn như sắp khóc đến nơi, thân hình còn lảo đảo như đứng không vững.
“Ngươi đừng tưởng bở.
Ngươi cho rằng Cố công tử cứu ngươi là thích ngươi, là sẽ cưới ngươi sao?
Đúng là si tâm vọng tưởng!”
Cái… gì vậy?
Sao phải thích ta?
Sao lại phải cưới ta?
“Ta đâu có bảo hắn thích ta, cũng chẳng bảo hắn cưới ta.”
“Ngươi thật sự… không muốn gả cho Cố công tử?”
Thật ra thời gian qua, ta ngày nào cũng bám lấy Cố Tử Thần, đầu óc toàn nghĩ đến hắn.
Nhưng mà… đúng là ta chưa từng nghĩ đến chuyện này.
Thế là ta thành thật lắc đầu.
“Cố đại phu tỉnh rồi!”
A Phi hô lên đầy vui mừng.
Ta lập tức quay lại.
“Ủa? Cố đại phu, sao mặt ngài đen thui vậy?”
Vừa nãy… không phải còn tái nhợt lắm sao?
38
“A Phi, tiễn khách.”
Một câu dứt khoát của Cố Tử Thần, A Phi nghe như nhận được thánh chỉ, không chút lưu tình đuổi hết bọn ta ra ngoài.
Tiểu thư áo hồng lập tức rơi nước mắt, che mặt bỏ đi.
Nha hoàn của nàng thì mắng mỏ om sòm, nhưng cuối cùng cũng không làm gì được A Phi.
Trước khi đi, ta vẫn cố gọi vào một tiếng:
“Cố đại phu, mai ta lại đến thăm ngài!”
Rồi ta bị… từ chối tiếp ba ngày liền.
39
Nương ta góp lời chỉ dạy:
“Đàn ông ấy à, đa phần đều phải dỗ dành một chút.
“Lần sau con đi tìm hắn, đừng có tay không đến, mang theo vài món hắn thích, chỉ cần vui lòng rồi, chứ đừng nói gặp mặt —
hôn một cái cũng chẳng thành vấn đề đâu.”
Ta gật gù như thánh nhân nhập.
Định hỏi thêm vài câu thì nương đã xua tay:
“Con tự mình mò mẫm đi, nương phải đi nghe Mạnh lang ca kịch rồi.”
“Không phải Trương lang sao?”
“Trương lang hẹn ngày mai.”
Ta chắp tay cung kính, lĩnh giáo xong lui.
40
Ta tìm A Phi dò hỏi thì biết, Cố Tử Thần luôn muốn lên núi Kiếm Phong đào ít sâm núi, nhưng núi cao hiểm trở, rất khó leo.
“Cô rồng à, nếu cô có ý với Cố đại phu, thì nên tranh thủ đấy.”
“Ý gì cơ?”
“Ngài tri phủ hình như không cản nổi tiểu thư nhà mình, hai hôm trước đã cử người đến hỏi bát tự của Cố đại phu rồi.”
“Ý ngươi là… cô tiểu thư áo hồng đó sắp được gả cho Cố đại phu rồi?”
A Phi sốt ruột đến dậm chân, cuống quýt nói:
“Không không không! Nếu tri phủ thực sự cầu hôn, Cố đại phu nhất định sẽ từ chối!
“Chỉ sợ đến lúc đó, đắc tội tri phủ, ngày lành chẳng còn đâu.”
“Ngươi chắc Cố đại phu sẽ từ chối?”
“Chắc chắn!
Ta theo ngài ấy bao năm, chưa từng thấy ngài ấy để mắt đến nữ nhân nào.
“Chỉ duy nhất lần đầu gặp cô, ánh mắt ấy… ngẩn ra như thiếu niên mới biết yêu vậy.
“Thế mà cô trái một câu ‘Đế Quân’, phải một câu ‘Đế Quân’, dọa người ta đến tụt luôn cảm xúc rồi còn gì.”
“…Ờ…”
41
Núi Kiếm Phong —
nghe tên đã biết, sắc như thanh kiếm đâm thẳng trời xanh.
Trước kia với ta thì chắc là khó trèo thật, nhưng giờ —
ta bị kẹt trên cây rồi.
Trong hình dạng rồng.
Trời ơi, hóa rồng rồi mà vẫn… không điều khiển nổi tứ chi!
Tứ chi như bốn con thú hoang không thuần, đứa nào đi đường nấy.
Ta giãy giụa mãi không thoát, định biến lại về hình người… cũng không nổi.
Có lẽ vì ngọn núi này hiểm trở quái dị, nên ta — một con rồng, kẹt trên đó suốt một ngày một đêm, mà chẳng ai phát hiện.
Rồi dần dần, ý thức làm người của ta mờ dần, ta bắt đầu quên mất mình từng là người.
Đến khi ta há miệng định cắn con thỏ hoang đi ngang qua, thì từ xa vang lên tiếng gọi của Cố Tử Thần:
“Cô rồng ——”
Ý thức con người trong ta bỗng lóe lên.
Sợ hắn thấy ta như vậy, ta hoảng quá “bụp” một tiếng biến lại làm người.
Ngay sau đó đầu óc quay cuồng, ta kiệt sức đến mức không còn gắng gượng nổi.
“Ta ở đây ——”
Vừa gào lên một tiếng, ta ngất luôn tại chỗ.
Lúc ấy ta mới nhận ra, ngọn núi này có vấn đề.
Trên núi hình như có một luồng sức mạnh đang kéo giằng với ta, rồng khí trong cơ thể điên cuồng bạo động, gần như không thể khống chế.
42
“Cô rồng!”
Cố Tử Thần cả người lấm bùn chạy đến chỗ ta, động tác vụng về, thần sắc rối loạn, hoàn toàn mất đi sự bình tĩnh thường ngày.
Ta nở nụ cười với hắn, chào hỏi một câu, hắn liền đỏ hoe cả mắt.
“Cô rồng đừng sợ, ta đến rồi.”
Hắn đỡ ta dậy, ta yếu ớt không còn chút sức lực, chỉ có thể dựa vào ngực hắn.
“Đều tại ta, đáng lẽ không nên không chịu gặp cô, nếu không, cô cũng chẳng đến nơi như thế này.”
Vừa nói hắn vừa kiểm tra thân thể ta.
Khi hắn khẽ kéo tay áo ta lên, trái tim ta như ngừng đập một nhịp —
vảy rồng!
Ta rõ ràng đã cố gắng giữ hình người, vậy mà sao trên người vẫn mọc ra từng mảng vảy rồng?
“Ta nghe tổ tiên kể, ngọn núi này sẽ khiến dị tộc hiện nguyên hình, còn làm rối loạn thần trí nữa.
“Nhưng không sao, chỉ cần rời xa là sẽ hồi phục.
“Cô rồng đừng sợ, ta đưa cô xuống núi.”
“Cố đại phu… ngài không sợ sao?”
“Sợ gì chứ?”
“Ta không phải người.”
“Mạch tượng của cô đã nói với ta điều đó từ lâu rồi.”
Cố Tử Thần mỉm cười, cúi người cõng ta lên.
Hắn nói:
“Lần đầu gặp cô, ta đã nghĩ rằng —
một cô gái đẹp đẽ linh động như vậy, chắc chắn… không thuộc về thế gian này.”
Đẹp đẽ linh động?
Ta nhìn cánh tay đầy vảy rồng, móng tay sắc nhọn, rồi lại sờ lên cái sừng nhỏ trên trán…
Tức thì bi thương trào dâng.
“Nhưng bây giờ… xấu xí rồi.”
“Không hề xấu.
Tuy ta chưa gặp yêu quái nào khác, nhưng nếu có, cô nhất định là đẹp nhất trong số đó.”
Ta “ha ha” bật cười —
rồi lại vội vàng nín lại.
Suýt nữa thì hóa rồng mất tiêu rồi.