01
“Phu nhân, Hầu gia lại say rượu ở Mộng Hồi Lâu, không chịu hồi phủ.”
Tay ta khựng lại nơi trang sách, phân phó người chuẩn bị xe, đích thân đi đón hắn trở về.
Mộng Hồi Lâu ta đã đến vô số lần, từ lâu đã quen thuộc từng ngóc ngách nơi này.
Phớt lờ những ánh mắt dị thường xung quanh, ta bước thẳng đến gian bao thường ngày của Thẩm Hoài Đình.
Chưa kịp đẩy cửa, bên trong đã vọng ra tiếng nữ tử uyển chuyển mềm mại:
“Hầu gia lại uống nhiều thế này, lát nữa phu nhân đến, lại trách thiếp không ngăn cản người cho xem.”
Thẩm Hoài Đình khẽ hừ lạnh, giọng điệu chua chát tột cùng:
“Phu nhân gì chứ? Nàng ta chẳng qua chỉ là một con chó của ta! Một con chó ta gọi thì đến, xua thì đi!”
Sắc mặt bọn thị vệ chợt biến, chỉ sợ ta động nộ.
Thế nhưng ta lại như chẳng hề nghe thấy, đẩy cửa bước vào.
“Hầu gia, nên hồi phủ rồi.”
Ánh mắt say lờ đờ của Thẩm Hoài Đình dừng lại trên gương mặt ta, chợt cười lạnh:
“Ngươi nghe thấy rồi à?”
Ý là lời hắn vừa nói. Ta khẽ gật đầu, thần sắc bình thản:
“Nghe rồi.”
Lông mày hắn khẽ chau lại, dường như bất mãn vì phản ứng quá đỗi điềm nhiên của ta.
Hắn loạng choạng bước tới, cúi người kề sát, ánh mắt lóe lên tia tối mịt:
“Ngươi nói thử xem, ta nói có đúng không? Ngươi chẳng phải là con chó của ta sao?”
Mùi rượu nồng nặc phả vào mặt, khiến ta theo bản năng nhíu mày.
Ta biết hắn đang cố ý chọc giận ta.
Tay siết chặt trong tay áo, ta ngẩng đầu nhìn thẳng hắn, từng chữ từng lời rõ ràng:
“Hầu gia, nên hồi phủ rồi.”
Chúng ta mắt đối mắt, ai cũng chẳng chịu lùi.
Cuối cùng là Thẩm Hoài Đình nhận thua—
bởi hắn say đến ngất lịm.
Đêm xuống, ta dùng khăn ấm lau mặt cho hắn.
Bỗng nhiên, hắn choàng tỉnh, nắm chặt lấy tay ta, giọng mang theo nghẹn ngào:
“Nguyệt Như, đừng thành thân, chờ ta có được không?”
Ta không đáp.
Hắn nhìn kỹ ta, lẩm bẩm một câu rồi lại ngủ thiếp đi.
Hắn nói:
“Ngươi không phải Nguyệt Như.”
02
Dĩ nhiên ta không phải là Cố Nguyệt Như.
Cố Nguyệt Như là ánh trăng trong lòng Thẩm Hoài Đình.
Hai người họ thanh mai trúc mã, vốn nên chung bước đến bạc đầu.
Chỉ tiếc phụ thân nàng lỡ lời nơi triều đình, bị bệ hạ trách phạt, ép gả nàng cho Tam hoàng tử thất sủng.
Đồng thời, lệnh cho Thẩm Hoài Đình cưới ta.
Hôm đó, Thẩm Hoài Đình quỳ trước điện cầu xin thánh chỉ thu hồi.
Lại bị Hoàng đế đánh hai mươi trượng rồi đuổi về phủ.
Hắn đối với Cố Nguyệt Như tình thâm tựa biển, thâm đến mức cực kỳ căm ghét ta — kẻ đã chiếm vị trí thê tử nàng.
Mới ba ngày thành thân, hắn đã lui tới thanh lâu, ngày đêm dây dưa cùng kỹ nữ, khiến ta trở thành trò cười lớn nhất chốn Thịnh Kinh.
Thậm chí ngoài phố còn có người lén đặt cược, rằng cùng lắm một năm ta sẽ bị hòa ly.
Thế mà đến nay, cũng đã ba năm rồi.
Ta đối với Thẩm Hoài Đình ngày càng hết lòng, chăm sóc không thiếu một li.
Hắn say khướt nơi thanh lâu, ta chẳng màng thân phận mà đi tìm hắn về.
Lần này đến lần khác.
Những kẻ từng chế giễu ta giữ không nổi lòng trượng phu, đến nay cũng không còn lời nào cay nghiệt, chỉ thở dài rằng ta thật đáng thương.
Nhưng ta, không hề thấy bản thân đáng thương.
Ta đưa hắn về phủ, chỉ là vì thích nhìn dáng vẻ hắn lúc say—
Khi đó hắn yên tĩnh khác thường, tựa vào thành xe mà thiếp đi.
Ánh sáng nhập nhoạng phủ lên gương mặt hắn, càng làm nổi bật những đường nét góc cạnh—
Càng giống hệt vị thiếu niên tướng quân thuộc về riêng ta năm nào.
03
Hôm sau tỉnh dậy, trời đã đổ trận tuyết đầu mùa.
Hoàng hậu mở tiệc ngắm mai trong hậu cung, mời các phu nhân chư thần chốn Thịnh Kinh tới thưởng hoa uống rượu.
Dùng bữa sáng, ta khẽ hỏi:
“Hầu gia, chàng có muốn cùng thiếp nhập tiệc?”
Thẩm Hoài Đình liếc ta một cái, khẽ gật đầu.
Ta có phần kinh ngạc.
Dẫu sao từ trước tới nay, hắn chưa từng cùng ta tham gia yến hội.
Ta lập tức bảo hạ nhân chuẩn bị xe ngựa, lại tự tay chọn lễ phục cho hắn thay.
Một phen bận rộn, thế mà tới giờ khởi hành, Thẩm Hoài Đình lại biệt tăm.
A hoàn Thanh Trúc bất bình thốt lên:
“Hầu gia thật quá đáng! Rõ ràng đã đáp ứng với phu nhân, vậy mà vẫn không tới!”
Ta khẽ cụp mắt, nghĩ thầm:
Chỉ e lại là một trò đùa mới của Thẩm Hoài Đình thôi.
Trước kia, mẫu thân ta bệnh nặng, hắn từng đưa ta đến Hoài Âm Tự, nói đó là nơi linh thiêng cầu phúc, phải quỳ suốt một đêm mới linh ứng.
Ta liền tin thật, quỳ đến rạng sáng.
Sau mới biết, nơi ấy chẳng qua là một tòa cổ miếu bỏ hoang, truyền rằng có quỷ.
Hắn từng cắt đứt túi thơm ta thêu tặng phụ huynh, xé tan tranh chữ ta dày công lưu giữ…
Hết lần này đến lần khác tìm cách khiến ta nổi giận, chỉ để ép ta mở miệng hòa ly.
Nhưng ta vẫn nhẫn.
Bởi chỉ cần nhìn thấy gương mặt ấy, ta liền chẳng thể làm gì khác.
Tình nguyện để hắn lừa gạt, hết lần này tới lần khác.
04
Trên tiệc Đào Hoa, các phu thê đều tay nắm tay, cùng nhau sóng vai ngồi dự.
Chỉ riêng ta cô độc một mình.
Song mọi người đều rõ hoàn cảnh của ta, ánh mắt nhìn đến đều lộ mấy phần xót thương.
Ngay cả Hoàng hậu cũng đã nghe chuyện ta đến thanh lâu hôm trước, bèn kéo ta lại bên cạnh, thở dài khuyên nhủ:
“Tô Triều, con cũng đừng mãi nuông chiều Hoài Đình như vậy nữa.”
Trên mặt ta hiện lên nét thẹn thùng vừa phải, như tiểu nữ tử nhút nhát:
“Thiếp không muốn Hầu gia vì mình mà không vui. Chỉ cần Hầu gia vui vẻ, thiếp thế nào cũng được.”
Hoàng hậu vỗ vỗ tay ta, không nói thêm lời nào.
Dù sao người chọn ta gả cho Thẩm Hoài Đình, vốn là vì ta nổi danh dịu hiền nơi Thịnh Kinh, dễ khiến Hoài Đình khuất phục.
Người thương hắn sớm mất mẹ, nên cũng mặc hắn làm càn.
Ta có khó xử hay nhục nhã, bà chẳng bận tâm.
Nhưng ta, dẫu có khó xử đến đâu, cũng không thể oán trách.
Miệng bà nói thương xót, nhưng lòng thì đang dò xét ta.
Điều ấy, ta hiểu rõ hơn ai hết.
Nên ta nguyện giả vờ si tình ngây dại, đóng trọn vai một kẻ yêu sâu không lối thoát.
Chỉ như vậy mới giữ được vị trí Hầu phu nhân này.
Chỉ như vậy, mới có thể ngày ngày nhìn thấy gương mặt ấy.
Bởi có bỏ, mới có được.
Trong yến tiệc, bỗng có tuyết rơi ngoài cửa sổ.
Phu nhân Thịnh Kinh ít khi thấy tuyết, liền rôm rả kéo nhau ra xem.
Chỉ mình ta ngồi yên không động.
Có người tò mò hỏi:
“Nghe nói phu nhân lớn lên nơi Tây Bắc, chốn đó mùa đông tuyết rơi từng ngày. Chẳng lẽ phu nhân không thích tuyết sao?”
Ta khẽ nhấp một ngụm đào hoa tửu, chậm rãi đáp:
“Không thích.”
Người mà ta yêu, đã chết trong một đêm tuyết phủ.
Từ đó về sau, ta chẳng còn yêu nổi nữa.
05
Trên đường hồi phủ, ta không ngồi xe ngựa.
Chỉ chầm chậm bước đi giữa nền tuyết trắng.
Thanh Trúc vừa che ô vừa càu nhàu:
“Tiểu thư lại ham lạnh mà dầm tuyết thế này… Giờ không còn Hoa tiểu tướng quân quản người nữa rồi—”
Lời còn dang dở, nàng chợt im bặt, ánh mắt hoảng hốt liếc sang ta.
Đã lâu rồi không nghe thấy cái tên ấy.
Bước chân ta thoáng khựng lại, nhưng vẫn giữ dáng vẻ thản nhiên mà bước tiếp, chỉ là càng đi càng nhanh.
Cho đến khi chân bước không nổi, ta mới dừng lại, từng nhịp thở dồn dập, nặng nề.
Thanh Trúc đuổi theo, phủi tuyết trên vai ta, nhẹ giọng khuyên nhủ:
“Tiểu thư, Hoa tiểu tướng quân đã mất bao năm rồi, người cũng nên buông xuống đi thôi—”
Lời chưa dứt, từ con hẻm nhỏ bên cạnh bỗng vọng ra tiếng nức nở, mềm mại yếu ớt.
Ngay sau đó là một giọng nam quen thuộc vang lên:
“Nguyệt Như, đừng khóc…”
Là Thẩm Hoài Đình.
“Người ta ta yêu chỉ có nàng. Mạnh Tô Triều chẳng là gì cả!”
“Nhưng người thành thân với chàng lại là nàng ta.”
“Thì đã sao? Trong lòng ta chỉ có nàng. Nàng ta dù có danh phận, ta cũng chưa từng cùng phòng. Cả kinh thành đều biết ta chán ghét nàng. Một nữ nhân từng tái giá như nàng, lấy đâu ra nửa phần thể diện của hầu phu nhân—”
Tái giá.
Hai chữ ấy khiến sắc mặt Thanh Trúc tái nhợt, trừng lớn mắt kinh hãi.
Nàng không hiểu Thẩm Hoài Đình làm sao biết được việc này.
Bởi chuyện ta từng gả chồng, phụ thân đã giấu kín như bưng, cả Thịnh Kinh không một ai hay.
Còn chưa kịp hiểu rõ, chỉ thấy Tam hoàng tử dẫn người xông vào hẻm, giận dữ quát lớn:
“Hay lắm! Gian phu dâm phụ! Dám lén bản hoàng tử mà vụng trộm nơi này!”
“Cố Nguyệt Như, ngươi mang thai còn không yên phận, lại còn lén lút dan díu bên ngoài! Đứa con này… chẳng lẽ cũng là của hắn?!”
Chưa dứt lời, Thẩm Hoài Đình đã tung quyền đánh thẳng vào mặt hắn.
Tiếp sau là âm thanh từng cú đấm nặng nề vang vọng, xen lẫn tiếng thét chói tai của nữ nhân.
Ta đứng yên lặng nhìn, không ngăn cản.
Thẩm phủ vốn là dòng dõi võ tướng, Tam hoàng tử và đám tiểu lại sao có thể đấu lại hắn.
Chỉ tiếc là… ta đã tính sai một chuyện.
06
Khi tất cả kết thúc, ta chậm rãi bước vào con hẻm.
Cố Nguyệt Như đã bị mang đi, chỉ còn lại một mình Thẩm Hoài Đình dựa lưng vào tường.
Trông thấy ta, hắn không hề tỏ ra ngạc nhiên.
Trong bóng tối, đôi mắt ấy sáng rực một cách lạ thường:
“Ngươi lại nghe thấy rồi à?”
Ta gật đầu: “Nghe thấy rồi.”
“Ta và nàng ấy… không hề—”
Hắn bước ra khỏi bóng tối, lộ rõ gương mặt, mang theo vài phần lúng túng muốn giải thích.
Nhưng ánh mắt ta lại bị hút chặt vào vết sẹo bên trái khuôn mặt hắn.
Không dài, nhưng rất sâu, máu vẫn đang rỉ xuống không ngừng.
Tim ta thắt lại, run rẩy lấy khăn tay che lên miệng vết thương, ánh mắt hoảng loạn:
“Mau truyền Thái y! Nhanh lên!”
Hắn ngẩn người, chau mày: “Chỉ là vết thương nhỏ thôi mà—”
Nhưng ta cứng rắn kéo hắn trở về phủ.
Đợi Thái y đến xem, chỉ để nghe ông ta nói—
Vết thương này, không thể khôi phục.
Có lẽ… sẽ để lại sẹo suốt đời.
Ta ngồi ngây người trước mặt hắn, nhìn chăm chăm rất lâu, không nói một lời.
Thẩm Hoài Đình chau mày, định rời đi.
Lại bị ta kéo lấy cổ tay.
“Ta đau quá… Thẩm Hoài Đình, sao ta lại đau thế này!”
Ta nhào vào lòng hắn, đột ngột òa khóc.
Khóc không kiềm chế nổi, khóc đến thê lương tuyệt vọng.
Như thể đã mất đi điều quan trọng nhất trong đời.
Thẩm Hoài Đình chết lặng, theo bản năng lên tiếng dỗ dành:
“Đừng khóc… thật sự không đau đâu.”
Hắn tưởng ta đau lòng vì hắn.
Nhưng không phải.
Ta khóc… là bởi từ nay về sau, trên đời này… đã chẳng còn ai giống thiếu niên tướng quân của ta nữa rồi.
Từ nay… thiên hạ rộng lớn, cũng không còn ai giống chàng ấy nữa.