01
Ngày Mạnh Tô Triều thành thân với Hoa Thành Tiêu, ta cũng đến dự lễ.
Nàng khoác hỷ phục đỏ rực, tà váy thêu từng viên minh châu trắng ngà. Nghe nói, đó là do Hoa Thành Tiêu đích thân lặn xuống Nam Hải tìm được.
Tình thâm ý trọng, không lời nào sánh nổi.
“Thái tử nước Tương quả là si tình, nghe nói bộ hôn phục ấy đều do chính tay người thiết kế.”
“Phải đó, mấy trăm thêu nương ngày đêm không ngơi tay mới làm kịp, nàng xem, thật là đẹp đến không thể rời mắt.”
“Thật khiến người ta hâm mộ.”
Ta nghe những lời ấy, trong giọng ai nấy đều lộ mấy phần ngưỡng mộ, chỉ thấy lòng nhàn nhạt.
Dẫu có là châu ngọc trên trời, nàng cũng xứng đáng có được.
02
Khi Mạnh Tô Triều mới gả vào phủ ta, ta thực lòng chán ghét nàng.
Ta yêu sâu đậm Cố Nguyệt Như, đã sớm chuẩn bị cùng nàng nắm tay bạc đầu.
Thế mà cuối cùng lại đổi thành người khác.
Ngay cả phản kháng, ta cũng chẳng có tư cách.
Dưới quyền vương thượng, sự bất lực của ta bị phơi bày triệt để.
Ta không muốn cùng nàng đồng phòng, càng không muốn thấy mặt nàng.
Ta ghét vẻ mặt dịu dàng luôn mỉm cười kia—dù ta làm ra bao nhiêu chuyện quá đáng, nàng vẫn nhẫn nhịn tiếp nhận, bình thản đối diện.
Ta từng lừa nàng đến một ngôi miếu hoang, bảo rằng phải quỳ một đêm để cầu khấn thành tâm, nàng liền quỳ thật suốt đêm.
Khi trở về, nàng ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt ngập ngừng đầy mong đợi: “Hầu gia, ngôi miếu ấy thật linh nghiệm sao?”
Khoảnh khắc đó, tim ta bỗng chấn động.
Ta bỏ chạy.
Sau đó, ta nói ra sự thật, ngỡ nàng sẽ giận hoặc đau lòng, nhưng nàng chỉ ngẩn người rồi mỉm cười nói: “Không sao đâu, Hầu gia.”
Mọi người đều bảo ta nên đối tốt với nàng, rằng nàng yêu ta tha thiết.
Nhưng yêu một người, đâu thể điềm tĩnh đến thế.
Thật lòng yêu, ắt sẽ vui theo nàng, buồn theo nàng. Chỉ kẻ chẳng để tâm, mới vĩnh viễn phẳng lặng như nước.
Huống chi, dù ánh mắt nàng luôn hướng về ta, ta lại luôn có cảm giác, nàng đang nhìn xuyên qua ta, nhìn đến một người khác.
Người đó là ai?
Ta muốn biết.
Thế là sai người điều tra quá khứ nàng ở Tây Bắc, rồi biết được tất cả.
Thì ra nàng từng phi ngựa khắp viện, giương cung bách phát bách trúng, mỗi lần múa roi đều thu hút bao ánh nhìn—nàng chưa từng dịu dàng từ đầu.
Nàng từng có thanh xuân oanh liệt, chỉ dịu dàng với một người.
Người đó tên Hoa Thành Tiêu.
Mà Mạnh Tô Triều suýt chút nữa đã là thê tử của hắn.
Lúc ta biết chuyện, cảm xúc đầu tiên lại là—may mà Hoa Thành Tiêu đã chết.
Nếu không, nàng đâu có gả cho ta.
Nhưng ngay sau đó, chỉ còn lại ghen tuông và tức giận đến phát cuồng.
Hắn chết khi nàng thương hắn sâu đậm nhất, khiến nàng suốt đời chẳng thể quên.
Còn ta, chẳng qua là một kẻ thay thế.
Đêm đó, ta uống rượu say mèm, đến mức Mạnh Tô Triều phải đích thân đến đưa ta về phủ.
Nàng tưởng ta vì Cố Nguyệt Như mà mượn rượu giải sầu.
Nhưng không phải.
Là vì nàng.
Về sau, khi ta bị thương trên mặt, nàng lần đầu tiên nhắc đến Hoa Thành Tiêu. Ta không muốn nghe, vì mơ hồ đã đoán ra điều nàng định nói.
Nhưng nàng lại kiên quyết như thế.
Dù ta trốn tránh, cuối cùng cũng chẳng thoát được thánh chỉ của hoàng hậu.
Khoảnh khắc đó, ta mới hiểu, nàng đối với ta, chưa từng có lấy nửa phần chân tình.
Mà nếu từng có, e cũng đã sớm hao mòn tận cạn trong cuộc hôn nhân nực cười này rồi.
03
Về tới phủ, vừa bước vào cửa đã nghe thấy giọng Cố Nguyệt Như:
“Ngươi đi xem rồi?”
Nàng đã mất con, còn Tam hoàng tử thì coi nàng như ô nhục, ngày ngày hành hạ.
Chuyện ấy, suy cho cùng, là lỗi của ta.
Ta đến gặp Tam hoàng tử, cùng hắn làm một cuộc giao dịch.
Ta giúp hắn đứng vững trên triều, đổi lại hắn phải giả rằng Cố Nguyệt Như đã chết, rồi đưa nàng về phủ ta.
Tam hoàng tử cho rằng ta còn tình cũ chưa dứt.
Nhưng không phải.
Ta chỉ không muốn nợ nàng.
Ta nói với Cố Nguyệt Như:
“Đây là những gì ta nợ nàng, hãy sống yên ổn trong phủ.”
Khoảnh khắc ấy, trong mắt nàng đã không còn tình cảm, chỉ còn hận ý rỗng tuếch.
Ái sinh hận, hận sinh tuyệt—tình yêu và thù hận, vốn chỉ cách nhau một bước.
Nàng cười lạnh, giọng đầy giễu cợt:
“Cảm giác nhìn người mình yêu thành thân với kẻ khác, khó chịu lắm phải không?”
Ta liếc nhìn nàng, rồi dời mắt ra ngoài cửa sổ, dừng lại nơi gốc cây hợp hoan, giọng nhẹ như gió:
“Khó chịu thật. Nhưng là ta đáng.”
Nàng hừ một tiếng, rồi không nói gì thêm.
Cây hợp hoan ấy, do phụ mẫu ta cùng trồng, tượng trưng cho phu thê ân ái. Sau khi họ qua đời, ta chưa từng cho ai chặt bỏ.
Mạnh Tô Triều cũng rất thích cây ấy.
Mùa hạ, nàng thường chân trần ngồi đong đưa trên xích đu, ngẩng đầu nhìn lên, thần sắc thư thái nhẹ nhõm đến hiếm thấy.
Nghe tiếng chân ta đến gần, nàng quay đầu lại, khóe môi cong lên một nụ cười.
Giọng nàng mềm mại:
“Hầu gia đã về rồi.”
Chỉ sợ khoảnh khắc ấy, ta đã động lòng.
Chỉ là—chẳng chịu thừa nhận mà thôi.
“Nàng coi ta là thế thân, còn ta đối với nàng cũng chẳng tốt đẹp gì.”
“Chúng ta—coi như không còn nợ gì nhau.”
Phải rồi.
Chúng ta, rốt cuộc cũng chẳng còn gì để ràng buộc nhau nữa.
[ TOÀN VĂN HOÀN ]