01
Kiếp trước.
Vì điều tra gián điệp, ta rơi vào bẫy của địch quốc.
Để tránh chiến tranh giữa hai nước, ta trở thành vật hi sinh.
Phụ thân và huynh trưởng thấy chế/t không cứu, chỉ lặng lẽ trơ mắt nhìn ta bị treo giữa cổng thành địch quốc suốt ba ngày ba đêm.
Chỉ có Phó Triệt, thương cũ chưa lành, một mình xông pha hiểm cảnh, xuyên qua vòng vây trùng trùng của Đại Tề, đoạt lại thi thể đã chẳng còn hình người của ta.
Hồn phách phiêu dạt, ta trơ mắt nhìn hắn toàn thân đẫm má/u, ôm lấy thân xác lạnh cứng của ta, gào khóc đến lạc giọng.
“Chi Chi, thê tử của ta, đừng sợ, vi phu lập tức xuống dưới cùng nàng.”
Năm ấy, Phó Triệt phong hoa tuyệt đại, là vị Trấn Quốc Đại tướng quân chỉ dưới một người mà trên vạn người của Đại Hạ.
02
“Giờ lành đã điểm.”
Một cơn chấn động mạnh khiến ta bừng tỉnh. Tiếng tấu nhạc réo rắt vang lên, trống chiêng rộn rã.
“Nhấc kiệu!”
Ta cúi đầu nhìn phượng quan hà bí trên người, rồi mạnh tay véo lấy chính mình.
Đau!
Ta vậy mà sống lại, còn quay về đúng ngày đại hôn cùng Phó Triệt.
Nỗi đau xuyên tim xé phổi, từng mảnh quá khứ như dao cắt vẫn còn đó.
Dáng vẻ tuyệt vọng của Phó Triệt vẫn khắc sâu trong tâm trí, tiếng thở than bi thương kia vẫn văng vẳng bên tai:
“Chi Chi, thê tử của ta, mong rằng kiếp sau ta có thể gặp nàng sớm hơn một chút.”
Lẽ nào ông trời thương xót, để ta trùng sinh, ban cho ta cơ hội bù đắp những tiếc nuối của kiếp trước?
Tiếng người ồn ào bên ngoài kiệu kéo ta về thực tại.
Kiếp trước, khởi đầu giữa ta và Phó Triệt chẳng thể xem là tốt đẹp.
Ta là công chúa thứ mười bảy của Đại Hạ, hắn là Trấn Quốc Đại tướng quân, người quyền khuynh thiên hạ.
Một vài hiểu lầm khiến đôi ta sinh ra hiềm khích, ta hận hắn nhiều năm.
Năm tháng ấy, Đại Hạ chiến loạn không ngừng.
Hắn lăn lộn nơi sa trường, đối diện với núi thây biển má/u, khó khăn lắm mới giữ được một mạng trở về, vậy mà còn phải chịu đựng lời lẽ châm chọc lạnh lùng của ta.
Những năm đầu sau khi thành thân, ta ngang tàng kiêu ngạo, chưa từng cho hắn một sắc mặt hòa nhã khi ở trong phủ tướng quân.
Hắn khó chịu vì điều gì, ta liền cố tình làm điều đó, thậm chí không tiếc tự hủy thanh danh của mình, chỉ để biến hắn thành trò cười chốn triều đình.
Phó lão tướng quân tử trận nơi sa trường khi Phó Triệt còn nhỏ, lão phu nhân vì sầu não mà suy kiệt qua đời.
Hắn đơn độc lẻ loi, trong nhà ngoài ngõ chẳng có ai bận tâm đến lạnh nóng.
Về sau, hắn dứt khoát ở lại quân doanh, rất ít khi về phủ.
Ròng rã bao năm, ta và hắn có danh phận phu thê nhưng chưa từng thật sự là vợ chồng.
Sau này, hiểu lầm giữa ta và hắn dần hóa giải, cũng có vài năm tình nồng ý mật.
Nhưng ông trời chung quy vẫn chẳng muốn ban cho Phó Triệt nhiều ân huệ.
Vừa mang thai cốt nhục của nhà họ Phó, ta đã bị dụ vào địch quốc, một thi hai mạng.
Đáng thương thay cho phu quân của ta…
Cứ tưởng có thể giữ lại một người thân, nào ngờ, ngay cả ta, cuối cùng cũng bị cướp đi.
Từ đó đất trời mênh mông, Phó Triệt thật sự trở thành kẻ cô độc trên đời.
03
“Công chúa, đã đến nơi.”
Phó Triệt đón ta xuống kiệu hoa.
Khoảnh khắc hắn ôm lấy ta, ta liền không kìm được mà vòng tay siết chặt lấy cổ hắn.
Chỉ có hơi ấm nóng rực từ hắn mới có thể chứng minh rằng ta không phải đang chìm trong một giấc mộng hoang đường.
Là Phó Triệt… là phu quân của ta.
Kiếp trước, hồn ta lặng lẽ phiêu bạt bên hắn, ta đã từng khao khát được chạm vào hắn biết bao nhiêu.
Cuối cùng…
Sự ấm áp của cơ thể hắn làm đôi mắt ta nhòe đi. Dưới lớp khăn voan đỏ, một giọt lệ khẽ rơi xuống, thấm vào bờ vai hắn, theo từng đường vân da mà trượt dài.
Cánh tay đang ôm ta chợt khựng lại, siết chặt đến mức khiến ta đau đớn.
“Ngươi lại không cam tâm đến vậy sao, Giang Chi?” Giọng hắn trầm thấp, khàn khàn, chẳng có chút gì gọi là vui mừng của một tân lang trong ngày đại hôn.
Kiếp trước, đêm trước ngày thành thân, ta và Tạ Nam Hành đã bỏ trốn suốt đêm, nhưng cuối cùng vẫn bị mẫu hậu phát hiện, ép buộc mang về.
Phó Triệt nắm trong tay quyền thế ngập trời, sao có thể không hay biết mọi động tĩnh của ta? Nhưng hắn vẫn nhẫn nhịn, để hôn lễ được diễn ra như dự định.
Nhiều năm sau, ta từng hỏi hắn, vì sao khi ấy có thể chịu đựng nỗi nhục nhã tày trời mà vẫn chấp nhận cưới ta.
Khi ấy, hắn chỉ cười nhạt, bất đắc dĩ nói:
“Ít nhất… cũng phải giữ nàng lại bên cạnh.”
04
Ta mơ hồ cùng Phó Triệt hành lễ theo quy củ, sau đó liền bị hắn đưa về tân phòng.
Kiếp trước, hắn khoản đãi quan khách đến tận đêm khuya mới trở về. Khi ấy, ta vốn đã căm ghét hắn, sợ hắn động vào mình.
Đêm tân hôn, ta và hắn chỉ lặng lẽ ngồi suốt một đêm dài.
Nhưng kiếp này…
Tiếng cửa mở vang lên, bước chân hắn có chút lảo đảo.
Hắn đã uống không ít.
Hắn bước vào phòng, nhưng lại không lên tiếng.
Kiếp trước, chí ít hắn còn vén khăn voan của ta. Nhưng kiếp này, vì cớ gì lại chẳng có chút động tĩnh nào?
Ta khẽ khàng tự tay vén khăn lên.
Phó Triệt đang nhìn chằm chằm vào ta.
Đôi mắt hắn đỏ ngầu, ánh nhìn sâu hun hút.
Bốn mắt giao nhau, nỗi đau đớn trĩu nặng trong mắt hắn làm tim ta như bị cứa nát.
“Giang Chi.”
Hắn gọi tên ta, rồi nhắm mắt lại, trầm giọng nói:
“Ngươi đi đi.”
Đi?
Hắn muốn ta đi đâu?
Hắn không cần ta nữa sao?
Nước mắt ta tức khắc lăn dài.
Ta đã vượt qua cả sinh tử để đến bên hắn, sao có thể đi?
Mặc kệ tất cả, ta xé bỏ khăn voan, bước đến bên hắn, dang tay ôm hắn thật chặt.
“Đêm nay là đại hỉ của chúng ta, ngươi muốn ta đi đâu chứ?”
Phó Triệt không đẩy ta ra, hắn chỉ ngước mắt nhìn ta từ trong lòng ta, ánh mắt hoài nghi.
“Giang Chi, ngươi lại bày trò gì đây?”
“Ta không có!” Ta vội vàng lắc đầu, lệ nóng rơi xuống, lăn dài qua gò má hắn.
Ta đưa tay muốn lau đi, nhưng hắn lại nghiêng đầu tránh.
“Giọt nước mắt rơi xuống vai ta lúc xuống kiệu, chẳng phải chỉ để ép ta buông tha ngươi thôi sao?”
“Sao hả? Sợ ta không đồng ý, nên đêm nay lại giở trò cũ?”
“Ta…”
Phó Triệt bật cười khẽ, trong tiếng cười lại mang theo bi ai vô tận.
“Giang Chi, ta hiểu rõ ngươi quá rồi. Ngươi cứ thế mà ỷ vào việc ta động lòng với ngươi, hết lần này đến lần khác lợi dụng ta.”
“Tốt rồi, chúc mừng ngươi, ngươi lại thành công rồi.”
“Đi đi, ta mệt rồi.”
Ta chưa từng hoảng loạn đến thế.
Ngay cả khi bị địch quân treo lơ lửng trên cổng thành, ta cũng chưa từng tuyệt vọng như lúc này.
Sao hắn có thể không cần ta chứ?
“Ta không đi! Ta không đi đâu cả!”
Ta ôm chặt lấy hắn, giọng run rẩy:
“Phó Triệt, xin lỗi, Phó Triệt.”
Hắn vùng ra khỏi vòng tay ta.
Hắn ngồi đó, trong ánh sáng leo lắt của đôi nến hỉ, rõ ràng là một đại tướng quân oai phong lẫm liệt, mà lúc này lại tựa như một con thú cô độc bị bỏ rơi.
Kiếp trước, mỗi khi ta chọc giận hắn, chỉ cần mặt dày nằm lên giường hắn, dây dưa một phen, lại dịu dàng hạ mình, hắn sẽ nhanh chóng bỏ qua mọi chuyện.
Nhưng khi ấy, ta và hắn đã thành thân nhiều năm.
Còn bây giờ, ta chỉ vừa mới bước vào cửa phủ.
Thôi kệ đi.
Hôm nay là ngày vui, ta nhất định phải dỗ dành phu quân của ta.
Rượu vào thì can đảm cũng tăng.
Ta rót hai chén rượu, tự mình cạn một ly, rồi lại rót đầy ly còn lại.
“Phó Triệt, chúng ta còn chưa uống rượu giao bôi đâu.”
Có lẽ vì đã bị ta làm tổn thương quá nhiều, hắn nhắm mắt lại, chẳng hề động đậy.
Ta liền uống một ngụm rượu, ngậm trong miệng, nghiêng người tới, phủ lên đôi môi hắn, chậm rãi truyền qua.
Phó Triệt thoáng sững sờ.
Thân thể hắn run lên, nhưng vẫn thuận theo mà nuốt trọn chén rượu ta đưa tới.
Đôi mắt hắn đỏ rực.
“Giang Chi, ta là Phó Triệt, không phải Tạ Nam Hành.”
Ta không đáp, chỉ siết chặt lấy hắn, đặt lên môi hắn một nụ hôn nồng nhiệt.
Hai tay ta vòng qua bờ vai hắn.
“Ta biết ngươi là Phó Triệt… Ngươi là phu quân của ta, Phó Triệt.”
Lời vừa dứt, Phó Triệt đã không thể kiềm chế nữa.
Hắn bế bổng ta lên, nhẹ nhàng đặt lên giường hỉ, rồi cúi người xuống, hung hăng giữ lấy cằm ta.
“Giang Chi, ta đã cho ngươi cơ hội. Chính ngươi không đi đấy nhé.”
“Ta không đi! Ta muốn ở bên ngươi, mãi mãi.”
Ánh nến đỏ lay động, sắc áo gấm hoa rơi rụng.
Phó Triệt cởi bỏ trường bào, tóc đen rối loạn.
Chiến bào rách nát, vứt bỏ vũ khí, hắn triền miên cùng ta trong cơn mưa hoan ái.