CHỊ DÂU TUYỆT THỰC ĐÒI NHÀ HỌC KHU TÔI LY HÔN NGAY TẠI CHỖ-2

Chương 5



QUAY LẠI CHƯƠNG 1: https://vanmonglau.com/doc-truyen/index.php?manga_id=1695&chapter_number=1

“Du Du mang họ Chu, là cháu gái nhà họ Chu chúng tôi. Cô đừng hòng độc chiếm nó!”

Nói xong, bà ta bị Chu Hạo kéo đi, biến mất ngoài cửa.

Cánh cửa đóng lại.

Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh.

Hai cảnh sát hỏi tôi vài câu đơn giản để ghi chép, rồi dặn rằng nếu còn bị quấy rối thì có thể báo án bất cứ lúc nào.

Tiễn họ đi xong, tôi khóa trái cửa.

Dựa lưng vào cánh cửa lạnh ngắt, tôi cảm giác toàn bộ sức lực trong người như bị rút sạch.

Tôi chậm rãi ngồi trượt xuống sàn.

Phòng khách vẫn còn bừa bộn hỗn loạn.

Trong không khí vẫn phảng phất thứ mùi khiến người ta buồn nôn.

Tôi thắng ván đầu tiên.

Nhưng câu nói cuối cùng của mẹ chồng lại như một cái gai độc cắm thẳng vào tim tôi.

Du Du.

Con gái của tôi.

Điểm yếu lớn nhất của tôi.

05

Tôi ngồi trên nền đất lạnh rất lâu.

Cho đến khi trời bên ngoài dần tối hẳn.

Tôi đứng dậy, mở toàn bộ cửa sổ.

Gió đêm ùa vào, cuốn đi thứ không khí đục ngầu trong nhà, cũng khiến đầu óc hỗn loạn của tôi tỉnh táo hơn đôi chút.

Tôi nhìn đống bừa bộn đầy nhà nhưng không lập tức dọn dẹp.

Tôi đi vào bếp, lấy túi rác và cây chổi từ trong tủ ra.

Sau đó quay lại phòng khách, ngồi xổm xuống, bắt đầu nhặt từng mảnh sứ vỡ dưới đất.

Đó là bộ đồ sứ xương nhập khẩu mẹ tôi đặc biệt chọn cho tôi lúc kết hôn.

Khi ấy bà từng nói, hy vọng cuộc sống của tôi sau này cũng sẽ giống như bộ sứ ấy — tinh tế và trọn vẹn.

Giờ thì… vỡ rồi.

Tôi gom toàn bộ mảnh vỡ vào túi rác, rồi bước vào bếp, mở chiếc tủ đựng bộ bát đĩa ấy ra.

Bên trong vẫn còn yên lặng đặt năm cái bát, năm bộ đĩa.

Tôi nhìn chúng vài giây trong im lặng.

Sau đó, tôi lấy từng món ra, bỏ hết vào một túi rác khác.

Xách hai túi rác nặng trĩu, tôi đi tới cửa, mở ra rồi ném tất cả vào thùng rác ngoài hành lang.

Khoảnh khắc buông tay, tôi cảm giác như có thứ gì đó trong lòng mình cũng trống rỗng theo.

Cái cũ không đi, cái mới không tới.

Trở vào nhà, tôi bắt đầu tổng vệ sinh.

Tất cả những thứ họ từng chạm vào — vỏ sofa, gối tựa, thảm trải sàn — tôi đều tháo xuống, nhét hết vào máy giặt.

Sàn nhà được tôi lau bằng nước khử trùng ba lần liên tiếp, cho đến khi trong mũi chỉ còn mùi thuốc sát khuẩn nồng nặc.

Khi làm xong mọi thứ thì đã là đêm khuya.

Căn nhà cuối cùng cũng trở lại vẻ sạch sẽ và yên tĩnh vốn có.

Như thể ba con người kia chưa từng xuất hiện.

Tôi tắm nước nóng, thay bộ đồ ngủ sạch sẽ, cảm giác như mình cuối cùng cũng sống lại.

Nằm trên giường, tôi cầm điện thoại lên.

Có hàng chục cuộc gọi nhỡ và hơn trăm tin nhắn WeChat.

Tất cả đều từ Chu Hạo.

Tôi không mở ra xem ngay.

Việc đầu tiên là gọi cho mẹ tôi.

Điện thoại gần như được bắt máy ngay lập tức.

“Hiểu Mạn? Con thế nào rồi? Bố mẹ lo muốn chết đây này!”

Giọng mẹ đầy lo lắng.

“Mẹ, con không sao.”

Giọng tôi hơi khàn.

“Con với anh ta… đã ký thỏa thuận ly hôn rồi.”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

Sau đó là tiếng thở dài thật dài của mẹ.

“Ly hôn cũng tốt.”

“Hồi trước mẹ đã nói với bố con rồi, nhà Chu Hạo quá phức tạp, con gả vào đó kiểu gì cũng chịu thiệt, nhưng con không nghe.”

“Giờ chịu thiệt rồi mà biết quay đầu vẫn chưa muộn.”

Giọng bố tôi cũng vang lên bên cạnh.

“Hiểu Mạn, đừng sợ! Có bố mẹ ở đây!”

“Chuyện gì bố mẹ cũng chống lưng cho con!”

“Nhà là của chúng ta, không ai cướp được! Cháu gái cũng là của chúng ta, không ai được phép động vào!”

Nghe giọng quen thuộc của bố mẹ, nước mắt tôi cuối cùng cũng không kìm được nữa mà rơi xuống.

Tất cả uất ức, áp lực và phẫn nộ suốt năm ngày qua… trong khoảnh khắc này hoàn toàn vỡ òa.

Tôi không khóc thành tiếng, chỉ lặng lẽ rơi nước mắt.

“Bố, mẹ… cảm ơn hai người.”

“Con bé ngốc này, khách sáo với bố mẹ cái gì.”

“Giờ con ở nhà một mình có an toàn không? Hay để bố mẹ qua ngay?”

“Không cần đâu mẹ, họ bị cảnh sát đuổi đi rồi, không dám quay lại nữa đâu.”

“Vậy thì tốt. Thế Du Du sao rồi? Ở trường mẫu giáo có ổn không?”

“Mai sáng sớm con sẽ qua đón con bé. Mấy hôm nay để nó ở chỗ bố mẹ, làm phiền hai người rồi.”

“Nói linh tinh gì vậy, cháu ngoại mình thì phiền cái gì.”

Sau khi trò chuyện với bố mẹ rất lâu, tôi cúp máy, lòng cũng yên ổn hơn nhiều.

Tôi mở WeChat của Chu Hạo.

Tin nhắn hiện lên liên tiếp.

Ban đầu… đều là chất vấn.

“Thẩm Hiểu Mạn, em có ý gì vậy? Nhất định phải làm tuyệt tình đến thế sao?”

“Em báo cảnh sát? Em khiến anh mất sạch mặt mũi trước mặt cảnh sát!”

Sau đó… chuyển thành van xin.

“Hiểu Mạn, anh sai rồi, thật sự biết sai rồi. Anh không nên để họ làm loạn như vậy.”

“Bao nhiêu năm tình cảm của chúng ta, em cho anh thêm một cơ hội được không?”

“Vì Du Du, chúng ta đừng ly hôn nữa, được không?”

Tiếp theo là dụ dỗ.

“Anh đảm bảo sau này sẽ không để mẹ và chị dâu tới nhà mình nữa.”

“Anh đưa hết thẻ lương cho em, mọi việc trong nhà đều nghe theo em.”

Đọc tới đây, tôi chỉ bật cười lạnh.

Sớm làm gì rồi?

Tôi tiếp tục kéo xuống.

Giọng điệu trong tin nhắn bắt đầu thay đổi.

Trở nên phẫn nộ, đầy đe dọa.

“Thẩm Hiểu Mạn, đừng có được voi đòi tiên!”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.