CHỊ DÂU TUYỆT THỰC ĐÒI NHÀ HỌC KHU TÔI LY HÔN NGAY TẠI CHỖ-2

Chương 9



“Cô Thẩm, nếu đối phương có thể cung cấp đầy đủ chứng cứ chứng minh họ đã đóng góp vào phần tăng giá của bất động sản, thì khi xét xử, tòa đúng là có khả năng chấp nhận yêu cầu chia một phần lợi nhuận tăng thêm.”

“Dù căn nhà vẫn thuộc về cô, nhưng cô có thể sẽ phải trả cho Chu Hạo một khoản tiền bồi thường không nhỏ.”

Trái tim tôi rơi thẳng xuống đáy vực.

Chu Hạo… và cả gia đình đứng sau anh ta.

Bọn họ còn âm hiểm và khó đối phó hơn tôi tưởng rất nhiều.

Không chỉ muốn cướp con.

Mà còn muốn tiền.

Họ muốn cắn xé từ trên người tôi một miếng thịt thật lớn.

“Cô Thẩm, cô đừng vội hoảng.”

Luật sư Trương trấn an tôi.

“Chuyện này vẫn còn cơ hội xoay chuyển.”

“Cô thử nhớ kỹ lại xem, liên quan đến lần sửa nhà đó, có chứng cứ nào có lợi cho chúng ta không?”

“Ví dụ như hai người có từng ký thỏa thuận gì không? Hoặc trong tin nhắn có đề cập tới tính chất của khoản tiền này?”

Chứng cứ?

Tôi bắt đầu điên cuồng lục lọi ký ức.

Chuyện đó đã là mấy năm trước rồi, rất nhiều chi tiết đều mơ hồ.

Ký thỏa thuận thì chắc chắn không có. Ai đời sửa nhà còn đi ký hợp đồng riêng giữa vợ chồng chứ.

Tin nhắn…

Mỗi ngày tôi và Chu Hạo nhắn với nhau nhiều như vậy, biết tìm ở đâu?

Khoan đã.

Tin nhắn.

Một tia sáng vụt lóe trong đầu tôi.

Tôi chợt nhớ ra một chuyện.

09

Tôi nhớ ra rồi.

Năm sửa nhà ấy… tôi mang thai.

Phản ứng thai nghén rất nghiêm trọng, ăn gì cũng nôn, người gầy sọp đi.

Khi đó Chu Hạo đúng là đối xử với tôi rất tốt.

Rót nước, nấu canh, chăm sóc từng chút một.

Anh ta nói muốn sửa sang lại nhà cửa, làm cho ấm áp và an toàn hơn, để tôi và đứa bé chưa chào đời có môi trường tốt hơn.

Khi ấy tôi cảm động đến rối tinh rối mù, thật sự nghĩ mình đã lấy đúng người.

Tiền sửa nhà, anh ta nói sẽ tự bỏ ra, coi như món quà đầu tiên dành cho con.

Tôi nhớ rất rõ.

Lúc đó anh ta đã nhắn WeChat cho tôi như thế này.

Anh ta nói:

“Vợ à, em cứ yên tâm dưỡng thai, đừng lo gì cả. Tiền sửa nhà cứ để anh lo, coi như món quà của người bố này tặng cho hai bảo bối lớn nhỏ của chúng ta.”

Quà tặng!

Chính miệng anh ta nói đó là quà tặng!

Về mặt pháp luật, một khi hành vi tặng cho đã hoàn thành thì không thể tùy tiện đòi lại được!

Tôi lập tức cúp điện thoại của luật sư Trương, bắt đầu điên cuồng lục tìm lịch sử trò chuyện WeChat với Chu Hạo.

Tin nhắn của chúng tôi quá nhiều.

Mấy năm trời dài như biển.

Tôi nhập các từ khóa “sửa nhà”, “quà tặng”, “em bé” để tìm kiếm.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua.

Tim tôi đập điên cuồng.

Tìm thấy rồi!

Trong đoạn trò chuyện từ hơn bốn năm trước, tôi đã tìm được đoạn hội thoại đó!

Chữ trắng nền xanh, rõ ràng không thể chối cãi!

Nguyên văn lời Chu Hạo, không sai một chữ!

【Chu Hạo: Vợ à, em cứ yên tâm dưỡng thai, đừng lo gì cả. Tiền sửa nhà cứ để anh lo, coi như món quà của người bố này tặng cho hai bảo bối lớn nhỏ của chúng ta.】

【Tôi: Chồng tốt quá! Yêu anh!】

【Chu Hạo: Hehe, đương nhiên rồi!】

Tôi nhìn đoạn trò chuyện ấy, kích động đến mức tay run lên.

Đây chính là bằng chứng thép!

Chứng minh hơn ba trăm nghìn tiền sửa nhà kia là anh ta tự nguyện tặng cho tôi và con gái, chứ không phải đầu tư tài sản chung vợ chồng!

Bàn tính của anh ta… hoàn toàn đổ bể rồi!

Tôi lập tức chụp màn hình đoạn chat gửi cho luật sư Trương.

Vài phút sau, luật sư Trương gọi lại, giọng không giấu nổi sự phấn khích.

“Cô Thẩm! Tuyệt quá!”

“Chứng cứ này cực kỳ quan trọng! Có thể nói là mang tính quyết định!”

“Có bằng chứng tặng cho này, yêu cầu chia phần giá trị tăng thêm của căn nhà bên phía họ hoàn toàn không đứng vững nữa!”

“Đúng là tự bê đá đập chân mình!”

Tôi thở phào một hơi dài, cảm giác máu trong người cuối cùng cũng lưu thông trở lại.

“Luật sư Trương, vậy tiếp theo…”

“Tiếp theo cô chỉ cần chờ ngày mở phiên tòa thôi.”

Giọng ông nhẹ nhõm hơn nhiều.

“Tôi sẽ nộp chứng cứ mới này cho tòa. Nếu không có gì bất ngờ, vụ kiện lần này chúng ta thắng chắc rồi.”

“Không chỉ nhà là của cô, con là của cô, mà anh ta cũng đừng hòng lấy được một xu nào từ cô!”

Sau khi cúp điện thoại, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ánh mặt trời rực rỡ, bầu trời xanh thẳm.

Đám mây đen bao phủ lòng tôi cuối cùng cũng tan biến.

Chu Hạo và cả gia đình anh ta tự cho mình thông minh, tính toán đủ đường để giăng bẫy tôi.

Nhưng họ đâu ngờ rằng lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó lọt.

Những lời giả dối năm xưa… giờ lại trở thành lưỡi dao sắc bén nhất đâm thủng lời nói dối của họ.

Những ngày sau đó, cuộc sống của tôi dần bình yên và đầy đủ hơn.

Ngày nào tôi cũng đưa đón Du Du đi học, cùng con vẽ tranh, kể chuyện cho con nghe.

Cuối tuần lại dẫn con tới công viên, khu vui chơi.

Nhìn nụ cười ngây thơ của con gái, tôi cảm thấy tất cả những gì mình làm đều đáng giá.

Thấy trạng thái của tôi ngày càng tốt lên, bố mẹ tôi cuối cùng cũng thật sự yên lòng.

Trong khoảng thời gian đó, Chu Hạo vẫn nhiều lần gọi điện và nhắn tin cho tôi.

Chẳng qua chỉ là những lời vừa mềm vừa cứng.

Lúc thì hối hận, nói mình nhất thời bị mỡ heo che mắt, bị mẹ và chị dâu xúi giục.

Lúc thì đe dọa, nói rằng nếu tôi không chịu nhượng bộ, anh ta sẽ làm lớn chuyện, khiến tôi thân bại danh liệt.

Nhưng tôi mặc kệ tất cả.

Chặn thẳng, xóa sạch.

Đạo khác nhau thì không thể cùng đường.

Giữa chúng tôi, ngoài tòa án ra, đã chẳng còn gì để nói nữa.

Ngày mở phiên tòa nhanh chóng tới.

Đó là một buổi sáng thứ Tư.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.