Chim Hoàng Yến Của Chồng Tôi Muốn Leo Lên Làm Chính Thất

Chương 1



01

Ngày lễ trao giải điện ảnh, tôi đã ngồi trước màn hình từ sáng sớm, chờ xem phát sóng trực tiếp.

Vì người bạn thân lâu năm của tôi, Trịnh Uyển, được đề cử Nữ chính xuất sắc nhất trong liên hoan phim lần này. Cô ấy đã cống hiến hàng chục năm trong làng diễn xuất, tài năng và danh tiếng đều xuất sắc. Giải thưởng này gần như chắc chắn thuộc về cô ấy.

Ba ngày trước, chúng tôi còn đùa rằng khi cô ấy nhận được giải lần này, coi như sự nghiệp đã viên mãn, có thể an tâm rời khỏi ánh đèn sân khấu.

Một chuyện tưởng như chắc chắn, nhưng khi người dẫn chương trình xướng tên người đoạt giải, cả khán phòng dường như lặng đi trong một khoảnh khắc.

Còn tôi, ngồi trước màn hình, thì chế/t lặng.

Người thắng giải Nữ chính xuất sắc nhất hóa ra lại là một ngôi sao lưu lượng không biết diễn xuất. Bộ phim của cô ta, cả doanh thu lẫn lời khen ngợi đều thảm hại.

Nguyễn Kỳ Kỳ nhận cúp mà không hề xúc động rơi nước mắt, cô ta rạng rỡ cười, bắt đầu cảm ơn đạo diễn, biên kịch… Cuối cùng ánh mắt dừng lại ở vị trí trung tâm hàng ghế đầu.

Ống kính không lia tới người ngồi đó, nhưng tôi biết, đó chính là nhà tài trợ duy nhất cho giải thưởng lần này – chồng tôi, Cố Thanh Viễn.

Linh cảm của phụ nữ quả nhiên rất nhạy bén.

Chỉ trong khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra giữa họ có điều gì đó bất thường.

Tôi nghĩ, phần lớn khả năng giải thưởng này là món quà Cố Thanh Viễn tặng cô ta.

02

Khi cầm điện thoại trên tay, tôi do dự một lúc.

Cuối cùng, thay vì gọi cho Cố Thanh Viễn, tôi gọi cho tổng biên tập của đài tin tức SKN.

Từ tấm ảnh mà Văn Khê gửi, người đàn ông bên cạnh Nguyễn Kỳ Kỳ chỉ để lộ một bóng lưng.

“Cố phu nhân, đây là những bức ảnh mà phóng viên chụp được gần đây. Đối phương rất bí ẩn, chúng tôi theo dõi lâu mà không chụp được mặt.”

Người khác có lẽ không nhận ra, nhưng tôi vừa nhìn đã biết ngay bóng lưng đó chính là Cố Thanh Viễn.

Sau khi cúp máy, tôi bảo tài xế mang cho Văn Khê một chiếc túi xách hàng giới hạn.

Khi tôi đến nơi tổ chức lễ trao giải, bữa tiệc tối bên trong vừa bắt đầu.

Người gác cửa chặn tôi lại vì tôi không có thiệp mời.

Chỉ đến lúc này, tôi mới nhận ra rằng mình chỉ còn là một người phụ nữ bình thường, không ai quen biết.

Tôi gọi cho Cố Thanh Viễn, nhưng không ai bắt máy.

Bất đắc dĩ, tôi gọi cho trợ lý của anh.

Cố Thanh Viễn vội vã đi ra, mỉm cười giải thích:

“Dư Thư, em rời xa ngành giải trí quá lâu rồi, em không biết bây giờ lưu lượng là quan trọng nhất. Kỳ Kỳ thuộc công ty Cố Thị của anh, giải thưởng như thế này đương nhiên không để rơi vào tay người ngoài.”

Anh nghĩ tôi đến đây để bênh vực Trịnh Uyển.

Tôi đưa túi xách cho tài xế, không đáp lại lời anh, chỉ nói:

“Vừa gặp bà Lâm ở trung tâm thương mại gần đây, tiện thể ghé qua xem. Không ngờ đến cửa cũng không vào được, xem ra tôi già thật rồi, bộ mặt già nua này không còn tác dụng nữa.”

Cố Thanh Viễn mỉm cười choàng tay lên vai tôi:

“Đúng thế, cả anh cũng sắp bạc tóc rồi. Vậy là chúng ta cùng bạc đầu đến già rồi.”

Thật ra, Cố Thanh Viễn giữ phong độ rất tốt, không hề có tóc bạc. Bộ vest thẳng thớm, kính gọng vàng, trông anh như một quý ông lịch lãm đầy khí chất.

Lúc này, Nguyễn Kỳ Kỳ khoác một chiếc khăn choàng màu hồng bước ra.

Hôm nay cô ta mặc váy đỏ rượu, mỗi bước đi phối hợp với đôi giày cao gót đều uyển chuyển hút mắt.

“Cố phu nhân, tối nay gió lớn, người lớn tuổi dễ bị cảm lạnh.”

Cô ta khoác khăn choàng lên người tôi, động tác thành thạo, nhẹ nhàng.

Tư thái hạ thấp đến mức mọi người đều quên mất từ “người lớn tuổi.”

Mọi người xung quanh không ngớt lời khen ngợi cô ta:

“Không kiêu căng, vừa đẹp người lại vừa chu đáo.”

Chỉ có tôi nhìn thấy vẻ thách thức trong ánh mắt cô ta.

Trên đường về, tôi đưa lá bùa đã chuẩn bị sẵn cho tài xế, bảo anh treo trong xe.

“Lá bùa bình an tôi mới xin hôm nay, mong mọi chuyện thuận lợi.”

Những năm trở về làm nội trợ, tôi thường đi chùa cầu bình an cùng các phu nhân khác, nên Cố Thanh Viễn không mấy để tâm.

03

Trên tivi đang phát trực tiếp buổi phỏng vấn tại liên hoan phim.

Trước ống kính, Nguyễn Kỳ Kỳ rạng rỡ mỉm cười:

“Giải thưởng này tôi xứng đáng nhận được, không sớm thì muộn tôi cũng sẽ chinh phục đủ các giải lớn.”

“Em đang xem gì mà chăm chú thế?”

Cố Thanh Viễn bước ra từ phòng tắm, vừa lau tóc vừa hỏi.

Tôi tiện tay tắt tivi:

“Lễ kỷ niệm 30 năm ngày cưới của chúng ta, anh nghĩ thế nào?”

Anh đưa khăn cho chị Trương:

“Em tự lo liệu đi, anh nghe theo em hết.”

“Ngoài ra còn vài tài liệu cần xử lý, anh vào thư phòng đây.”

Nói xong, anh liền quay lưng đi.

Đến gần nửa đêm, từ phòng ngủ tôi nghe thấy tiếng cửa mở.

Khoác áo ngoài, tôi bước ra ban công.

Tôi thấy chiếc Cullinan rời khỏi biệt thự.

Cố Thanh Viễn không gọi tài xế, anh tự lái xe đi.

Năm phút sau.

Tôi mở camera an ninh trên điện thoại.

Không ngoài dự đoán, Nguyễn Kỳ Kỳ ung dung ngồi vào ghế phụ.

Tiếng hôn, tiếng thở dồn dập.

“Vào thời điểm quan trọng như vậy, mà anh lại đi với bà già xấu xí đó.”

“Câm miệng!”

“Sao thế? Em nói bà ta thì anh không vui à?”

Giọng Cố Thanh Viễn trầm thấp, đầy ham muốn:

“Cô nhóc này càng ngày càng bướng bỉnh nhỉ.”

“Một lát nữa, xem anh trị em ra sao!”

Nói rồi, anh ta véo một cái lên vùng da trắng ngần trước ngực cô ta.

Chiếc xe dừng lại trước biệt thự Bắc Thần.

Cố Thanh Viễn vội vàng lao về phía Nguyễn Kỳ Kỳ, nhưng cô ta đẩy anh ra.

“Em có thai rồi, khả năng cao là con trai.”

Cố Thanh Viễn khựng lại:

“Em định xử lý thế nào?”

“Anh đừng lo, em sẽ tự giải quyết, không để anh gặp rắc rối đâu.”

Cố Thanh Viễn nắm tay cô ta, hôn một cái:

“Tại sao phải phá? Để lại đứa bé.”

Nguyễn Kỳ Kỳ giọng đầy uất ức:

“Đó là một đứa trẻ, sinh ra rồi giấu ở đâu?

Em không muốn con mình giống em, phải sống trong bóng tối.”

“Em không thể để con sinh ra mà không có cha. Cố lão, em ở bên anh đã mười năm rồi, em không muốn làm khó anh, em vẫn sẽ phá thai.”

Cố Thanh Viễn ôm cô ta vào lòng:

“Anh chính là cha của đứa bé, anh sẽ cho con một danh phận, em cứ yên tâm sinh con ra.”

Toàn thân tôi cứng đờ, chân tay lạnh toát, năm tạng sáu phủ đau nhói.

Dưới màn đêm, dường như cả thế giới không còn một tia sáng.

04

Dù đã sớm đoán được mối quan hệ giữa họ không bình thường, nhưng tôi không ngờ rằng cô ta không chỉ đi cùng anh ta suốt mười năm, mà còn đang mang thai con của anh ta.

Nguyễn Kỳ Kỳ là diễn viên mới mà công ty ký hợp đồng mười năm trước.

Tôi nhớ khi đó, cô ta vừa tròn 18 tuổi.

Vào công ty chưa lâu, cô ta liên tiếp đóng vai chính trong vài bộ phim, đáng tiếc là đều thất bại thảm hại.

Cố Thanh Viễn khi ấy còn cằn nhằn với tôi:

“Chưa từng thấy ai ngốc như vậy, tài nguyên rót xuống mà không tạo được chút tiếng tăm nào.

Cứ thế này thì đem đi đóng băng luôn, đúng là phí thời gian.”

Nhưng tài nguyên của Nguyễn Kỳ Kỳ lại ngày càng tốt.

Cố Thanh Viễn nói:

“Người đứng sau cô ta sẵn sàng nâng đỡ, dù sao cũng không phải tiền của chúng ta, tại sao không hưởng lợi?”

Hóa ra, “người đứng sau” mà anh ta nói lại chính là anh ta.

Từ một cô bé mới vào nghề 18 tuổi đến một nữ diễn viên hàng đầu ở tuổi 28, anh ta đã nâng đỡ cô ta suốt mười năm.

Phim điện ảnh quy mô lớn cô ta đều đóng chính, phim truyền hình quy tụ toàn sao lớn cũng được thiết kế riêng cho cô ta.

Anh ta đã nâng cô ta từ đáy vực lên đỉnh cao, ban cho cô ta ánh sáng rực rỡ nhất.

Còn tôi trong suốt mười năm ấy, rút lui khỏi sân khấu, làm hậu phương, chăm sóc cha mẹ chồng, lo lắng từng bữa ăn giấc ngủ cho anh ta, nấu canh, làm bữa.

Tôi đã hoàn toàn trở thành một người phụ nữ của gia đình, già nua, tẻ nhạt.

Trước đây, tôi luôn nghĩ rằng chuyện công ty đều do một mình anh ta gánh vác.

Tôi đã quyết định lui về lo gia đình, chăm sóc các mối quan hệ, để anh ta không phải bận tâm gì phía sau.

Tôi và Cố Thanh Viễn quen nhau từ nhỏ, từng yêu nhau đến cuồng nhiệt, cùng nhau vượt qua hơn nửa đời người.

Nhưng không ngờ rằng, khi sắp đi đến đích, anh ta lại rẽ ngang.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.