06
Cũng hơi sốc đấy, nhưng không đến mức hoảng loạn.
Tôi rất nhanh đã nhận ra, người phụ nữ trong phòng chính là Giang Tuyết.
Cô ta khóc đến mức lớp trang điểm lem nhem.
Đưa tay nâng mặt Phó Dụ Bạch lên, định hôn xuống.
Phó Dụ Bạch nghiêng đầu né tránh, lạnh lùng nói:
“Đừng chạm vào tôi, tôi không quen cô.”
Khóe miệng Giang Tuyết giật nhẹ, gương mặt tràn đầy uất ức.
Cô ta nghẹn ngào trách móc:
“Chồng ơi, sao anh có thể như vậy? Rõ ràng trước đây anh rất yêu em mà!
“Tuy em đi du học, nhưng anh đã nói sẽ đợi em cơ mà!”
Tôi đứng ở cửa phòng, nhất thời tiến thoái lưỡng nan.
Không phải tôi không muốn giành lại chủ quyền.
Chỉ là… tôi có tư cách gì để giành?
Giang Tuyết mới là vị hôn thê của anh.
Còn tôi, cùng lắm chỉ là món đồ chơi nhỏ mà anh bỏ tiền ra mua lúc rảnh rỗi.
Phó Dụ Bạch mất trí nhớ rồi.
Anh không còn nhớ tôi nữa.
Vậy mối quan hệ mong manh giữa tôi và anh cũng chính thức chấm dứt rồi.
Phó Dụ Bạch không nói gì.
Anh nhìn hàng mi run rẩy của Giang Tuyết, hơi do dự mở miệng:
“Cô thật sự là vị hôn thê của tôi?”
Vừa dứt lời.
Ánh mắt anh khựng lại, cuối cùng cũng phát hiện ra tôi đang đứng ngoài cửa.
“Còn cô là ai?”
Giọng điệu của Phó Dụ Bạch lạnh nhạt.
Khi ánh mắt anh dừng lại trên người tôi, không hề mang theo một chút cảm xúc.
Như thể anh chưa từng quen tôi.
Giang Tuyết vội vàng giải thích: “Chồng à, cô ta chỉ là một cấp dưới bình thường, chẳng thân thiết gì với anh cả.”
Xàm.
Cấp dưới bình thường mà đi hôn nhau chắc?
Trước khi đi nước ngoài, Phó Dụ Bạch còn đè tôi lên cửa sổ sát đất cắn suốt cả buổi.
Trên đùi tôi vẫn còn đầy vết bầm do anh để lại.
Tới giờ vẫn còn đau đấy.
“Thật sao? Chỉ là cấp dưới bình thường?”
Phó Dụ Bạch nửa tin nửa ngờ.
Anh nhìn chằm chằm vào mặt tôi, đôi môi khô khốc khẽ động.
Tựa như cảm thấy khó tin.
Anh im lặng rất lâu, rồi mới ngẩn người lẩm bẩm:
“Kỳ lạ thật, vừa nhìn thấy cô ấy, ngực tôi liền nhói đau, căng tức đến khó chịu.”
“…”
Không khí bỗng chốc lặng ngắt.
Tôi lúc này mới chợt nhận ra—
Phó Dụ Bạch… đang tỏ tình với tôi sao?
Sắc mặt Giang Tuyết lập tức tối sầm.
Cô ta lặng lẽ bước chắn trước mặt tôi, nghiến răng rít qua kẽ răng:
“Chồng à, đầu anh bị va đập rồi.
“Đó chỉ là ảo giác thôi, sẽ sớm biến mất.”
Nói rồi, Giang Tuyết quay sang tôi.
Cô ta mở đoạn chat với mẹ Phó Dụ Bạch ra.
Từng chữ từng lời đều rõ ràng:
“Bác Phó đích thân nói sẽ chủ trì hôn lễ của tôi và con trai bà ấy.
“Còn cô – cái người thay thế kia—”
Giang Tuyết cúi đầu, áp sát tai tôi, giọng khinh miệt xen lẫn kiêu ngạo:
“Tốt nhất là biết điều một chút, cút đi cho sớm.”
07
Y tá xung quanh đều nhìn tôi bằng ánh mắt thương cảm.
Tôi cắn chặt môi dưới.
Không tranh cãi với Giang Tuyết nữa: “Biết rồi, cô chăm sóc anh ấy cho tốt.”
Trước khi đi, tôi lặng lẽ nhìn Phó Dụ Bạch thật sâu.
Bốn mắt nhìn nhau.
Sắc mặt anh tệ đến cực điểm.
Tôi đưa tay lau nước mắt, lặng lẽ bước ra khỏi phòng bệnh, còn chu đáo đóng cửa lại.
Dù đã sớm biết sẽ có ngày này, nhưng vẫn thấy hụt hẫng ngoài dự đoán.
Tôi thất thần lấy điện thoại ra.
Quả nhiên, nhận được tin nhắn an ủi của cô bạn thân.
【Đừng buồn nữa, chẳng phải chỉ là đàn ông thôi sao?】
【Tớ vừa tích đủ tiền bỏ trốn rồi, mình chạy cùng nhau đi! Ra nước ngoài thử đàn ông mới!】
Tôi chẳng chần chừ:
【Được! Cậu chạy thì tớ cũng chạy!】
Để tránh xảy ra chuyện ngoài ý muốn, tôi không dám nán lại dù chỉ một giây.
Đêm đó thu dọn hành lý, còn lên hẳn một kế hoạch bỏ trốn hoàn hảo.
Chiều hôm sau.
Tôi đeo kính râm, khẩu trang, toàn thân bịt kín đến sân bay.
Mặt trời sắp lặn.
Bầu trời tối sầm lại, bóng tối như trùm xuống.
Cô bạn thân khoác tay tôi, phấn khích tưởng tượng tương lai:
“Đợi đến khi ra nước ngoài, đổi sim mới là xong. Bọn họ sẽ không bao giờ tìm thấy chúng ta nữa!”
Tôi hờ hững phụ họa vài câu.
Nhưng trong đầu toàn là hình ảnh Phó Dụ Bạch.
Nếu anh khôi phục trí nhớ rồi, liệu có tới tìm tôi tính sổ không? Có cảm thấy tôi phản bội anh không?
Thôi.
Bên cạnh anh còn có Giang Tuyết, chắc chẳng để tâm đến tôi đâu.
Tôi cười gượng một tiếng tự giễu.
Đang đợi qua cổng an ninh thì phía sau đột nhiên náo loạn.
Vài cô gái thì thầm:
“Má ơi, trận thế gì dữ vậy, giật cả mình!”
“Nghe nói đang tìm ai đó, hình như tên là… Hứa Thư Ngữ?”
Nghe thấy tên mình, tôi lập tức khựng lại.
…Không thể nào?
Đừng nói đen vậy chứ?
Mồ hôi lạnh túa ra sau lưng, tôi run run quay đầu lại.
Thứ đầu tiên đập vào mắt là một đám người mặc đồ đen, khí thế hùng hổ.
Rồi ngẩng lên——
Là đôi mắt nửa cười nửa không quen thuộc ấy.
Người đàn ông mặc vest thẳng thớm, dáng cao thon dài, đẹp trai đến mức không tưởng.
Khuôn mặt đó dù có hóa thành tro, tôi cũng nhận ra ngay.
Tiêu rồi.
Thật sự là Phó Dụ Bạch!
Sao anh lại ở đây? Lẽ nào khôi phục trí nhớ rồi?
Tôi gào thét trong đầu, nắm tay bạn thân định bỏ chạy.
Nhưng đã muộn.
Đám vệ sĩ từ lâu đã phát hiện ra tôi, nhanh chóng bao vây hai đứa tôi lại.
08
Cận kề cái chết, tôi đẩy bạn thân một cái.
“Cậu chạy đi, đừng lo cho tớ!”
Cô ấy rưng rưng nước mắt, vỗ vai tôi một cái, rồi quay đầu bỏ chạy.
Đám vệ sĩ cũng rất tinh mắt, lập tức dạt ra hai bên nhường đường.
Tuyệt quá!
Mắt tôi sáng rỡ, đang định nhân cơ hội chuồn đi.
Chân vừa mới bước ra ngoài.
Thì bên tai liền vang lên một giọng nam trầm thấp: “Hứa Thư Ngữ, đứng lại.”
Da đầu tôi tê rần, cứng đờ tại chỗ.
Chỉ trong hai giây ngắn ngủi.
Tôi đã nghĩ xong nên chôn mình ở đâu cho đỡ nhục.
Ngay sau đó, một bàn tay rộng và ấm áp bóp lấy cằm tôi.
Phó Dụ Bạch rủ mắt xuống, lạnh lùng nhìn tôi chằm chằm.
Thời gian kéo dài như cực hình.
Tôi chớp mắt, nịnh nọt hỏi: “Phó tổng, anh tìm tôi có chuyện gì sao?”
Giọng Phó Dụ Bạch chợt lạnh: “Em nghĩ sao?”
Sắc mặt anh âm trầm đến mức có thể kết băng.
“Không quen? Chỉ là cấp dưới bình thường?”
Phó Dụ Bạch lặp lại từng chữ, mặt không biểu cảm.
Từng từ như nghiến qua kẽ răng, như thể đang dằn từng tấc lửa giận.
“Nói đi, tại sao phải lừa tôi?”
Tôi chột dạ biện bạch: “Tôi có lừa đâu, suốt từ đầu đến cuối tôi chẳng nói câu nào.”
Tất cả thông tin đều là do Giang Tuyết nói.
Tôi chỉ im lặng hùa theo thôi mà.
Phó Dụ Bạch khựng lại vài giây, tức đến mức bật cười lạnh:
“Vậy là sao? Chồng sắp bị người khác cướp mất rồi mà em vẫn giả điếc giả mù?
“Mấy năm qua, xem như nuôi em vô ích!”
Xung quanh đã chật kín người hóng chuyện.
Vệ sĩ đứng một bên, khí thế ép người.
Tôi sợ đến mức không dám hé răng.
Thôi vậy.
Phải dỗ đại gia này đã rồi tính tiếp!
Tôi dứt khoát liều luôn, kéo quai váy xuống thấp một chút, để lộ xương quai xanh trắng nõn gợi cảm.
Dùng lại chiêu cũ:
“Xin lỗi mà, em không cố ý gạt anh đâu.”
Tôi rón rén vòng tay ôm eo Phó Dụ Bạch.
Kiễng chân lên, hôn nhẹ lên khóe môi anh, giọng mềm như nước:
“Chồng ơi, anh tha thứ cho em được không?”
Phó Dụ Bạch sững người một lúc.
Ánh mắt anh bỗng tối sầm lại, hơi thở dồn dập.
Tuy mặt không biến sắc, nhưng cánh tay ôm eo tôi lại khẽ run.
Có chỗ nào đó… cứng đến mức đau luôn rồi.
Mặt tôi lập tức đỏ bừng, cảm thấy có gì đó rất kỳ quặc.
Lạ thật.
Hôm nay sao anh ấy… phản ứng dữ vậy?
Cứ như trai tân chưa từng biết mùi đời.
Bình thường, Phó Dụ Bạch luôn ung dung làm chủ, một mình xoay tôi như chong chóng.
Sao chỉ sau một vụ tai nạn mà như biến thành người khác rồi?
Khoan đã——
Tôi nín thở, chợt nhận ra điều gì đó.
“Chết tiệt, anh lừa tôi!”
Phó Dụ Bạch căn bản vẫn chưa nhớ ra tôi!
Bây giờ trong đầu anh là một khoảng trống kéo dài tận chín năm!
Ẩn dưới vẻ ngoài phong độ kia… là linh hồn của một cậu trai mười tám tuổi còn nguyên vẹn!
09
Bị tôi vạch trần, Phó Dụ Bạch mím môi, dứt khoát thừa nhận: “Ừ, vẫn chưa khôi phục ký ức.”
Anh ấn chặt lấy xương vai tôi.
Lực tay mạnh đến mức như muốn gắn tôi vào người anh.
“Nhưng vừa rồi em đã thừa nhận rồi, người đính hôn với anh không phải Giang Tuyết, mà là em.”
Tôi lập tức phủi sạch quan hệ:
“Anh đừng nói bậy, chúng ta thật sự chưa từng đính hôn!”
Nói xong, tôi cố gắng đẩy Phó Dụ Bạch ra.
Nhưng chênh lệch thể hình quá lớn, tôi không phải đối thủ.
Ngược lại còn bị anh bế bổng lên bằng một tay, vắt vẻo treo trên vai anh.
Cơ thể anh cứng quá.
Ép đến mức tôi suýt không thở nổi.
“Chúng ta chưa đính hôn?”
Phó Dụ Bạch có vẻ ngạc nhiên, khẽ gật đầu: “Cũng được, vậy thì bắt đầu từ bây giờ anh theo đuổi em.”
Tôi thấy hơi đau đầu.
Cố gắng gom chút lý trí sót lại để phản bác:
“Có thể nào… anh đã có vị hôn thê rồi không? Là một người đàn ông đã có gia đình, anh không được tùy tiện theo đuổi người khác.”
Phó Dụ Bạch gật đầu theo luôn: “Vậy thì anh chia tay với cô ấy.”
Tôi gấp đến phát khóc: “Đợi anh khôi phục ký ức rồi, anh sẽ hối hận đấy!”
Với anh, đây chỉ là một trò chơi.
Nhưng tôi không muốn trở thành món đồ chơi của anh.
Phó Dụ Bạch không chút do dự: “Anh sẽ không hối hận.”
Giọng anh chắc nịch.
Ánh mắt mang theo sự cố chấp và chân thành chỉ có ở tuổi mười tám.
Sự xa cách và thờ ơ từng in sâu vào xương cốt anh, nay đã biến mất không còn dấu vết.
“Dù không nhớ chuyện gì đã xảy ra, nhưng linh hồn anh đang nói với anh—tuyệt đối không thể để mất em.”
Phó Dụ Bạch siết chặt cổ tay tôi, từng chữ từng câu nói:
“Vì vậy, về nhà với anh, được không?”
Lồng ngực tôi nóng lên từng đợt.
Bao nhiêu lời muốn nói, đều bị nghẹn lại nơi cổ họng.