Căn nhà, quyền nuôi con, số tài sản đã bị chuyển đi — tôi đều lấy hết.
Tôi muốn anh ta phải trả giá đắt nhất cho sự phản bội của mình.
Ngày xét xử, trời âm u.
Tôi và luật sư Lý đến tòa sớm nửa tiếng.
Trong hành lang, tôi nhìn thấy Chu Văn Bác.
Chỉ trong một tháng ngắn ngủi, anh ta như già đi mười tuổi.
Tóc đã lấm tấm bạc, ánh mắt đục ngầu, bộ vest từng chỉnh tề giờ cũng nhăn nhúm.
Bên cạnh anh ta không có luật sư, chỉ có bố mẹ.
Mẹ chồng nhìn tôi, ánh mắt phức tạp, vừa oán hận, vừa sợ hãi, nhưng nhiều hơn là sự bất lực.
Bố chồng thì suốt từ đầu đến cuối đều mặt lạnh như tiền, không nói một lời.
Chu Văn Bác cũng nhìn thấy tôi.
Ánh mắt anh ta dán chặt vào tôi, như lưỡi dao tẩm độc.
Tôi không né tránh, bình tĩnh nhìn thẳng vào anh ta.
Ánh mắt ấy, giờ đây đã không còn gây tổn thương được cho tôi nữa.
Trong lòng tôi, anh ta đã là người chết.
Rất nhanh sau đó, Bạch Nguyệt cũng đến.
Cô ta bị tòa triệu tập với tư cách nhân chứng.
Cô ta mặc một bộ đồ đen, trang điểm kỹ càng để che đi vẻ tiều tụy.
Nhưng đôi mắt sưng đỏ và đôi môi mím chặt vẫn để lộ những dằn vặt mà cô ta đã trải qua.
Nhìn thấy tôi, cô ta lập tức cúi đầu, không dám đối diện.
Tôi nhìn ba người từng quan trọng nhất trong cuộc đời mình, cũng là những người làm tôi tổn thương sâu sắc nhất.
Cùng với người phụ nữ đã phá hủy cuộc hôn nhân hơn mười năm của tôi.
Giờ đây, tất cả họ đều đứng ở phía đối diện tôi, trong dáng vẻ chật vật.
Chờ đợi phán quyết cuối cùng của pháp luật.
Tôi bỗng thấy có chút buồn cười.
Đây chính là gia đình mà tôi từng dốc hết sức để gìn giữ.
Đây chính là người đàn ông mà tôi từng yêu đến chết đi sống lại.
Thật nực cười, thật đáng buồn.
Cửa phòng xử án mở ra.
Tôi hít sâu một hơi, ưỡn thẳng lưng, theo luật sư Lý bước vào.
Phía sau là những ánh mắt oán độc, hối hận, sợ hãi của họ.
Nhưng tất cả, đã không còn liên quan đến tôi.
Cuộc đời mới của tôi, sẽ bắt đầu từ phiên tòa này.
Phiên tòa bắt đầu.
Trong phòng xử, không gian yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng thư ký gõ bàn phím.
Tôi ngồi ở vị trí nguyên đơn, dáng lưng thẳng tắp.
Đối diện tôi là Chu Văn Bác với gương mặt xám ngoét.
Ánh mắt anh ta trống rỗng, như một con rối đã mất linh hồn.
Luật sư Lý đứng dậy, trình lên tòa chứng cứ đầu tiên.
“Thưa tòa, đây là sổ ghi chép chi tiêu gia đình mà thân chủ của tôi, bà Tần Tranh, bắt đầu ghi từ năm thứ hai sau khi kết hôn.”
“Trong đó ghi rõ bị đơn Chu Văn Bác, trong nhiều năm qua, đã dùng đủ loại danh nghĩa giả để liên tục chuyển tiền từ tài khoản chung của vợ chồng, tổng cộng ba mươi bảy vạn tám nghìn.”
Hình ảnh cuốn sổ được chiếu lên màn hình lớn của tòa.
Mỗi khoản chi, mỗi lời nói dối, đều được phơi bày rõ ràng trước tất cả mọi người.
Luật sư của Chu Văn Bác đứng dậy, cố gắng phản biện.
“Phản đối, những khoản này chỉ là chi tiêu gia đình bình thường và vay mượn giữa người thân bạn bè, không thể coi là bằng chứng chuyển dịch tài sản.”
Luật sư Lý khẽ cười, bình tĩnh đáp lại.
“Ồ? Vậy sao?”
Bà bấm điều khiển, trên màn hình hiện lên một bức ảnh mới.
Chính là bức ảnh Chu Văn Bác ngồi trong buổi họp phụ huynh ở trường Dục Tài.
“Xin hỏi luật sư bị đơn, việc ông Chu Văn Bác bỏ lỡ lễ trao thưởng thủ khoa của con gái ruột mình để đi dự họp phụ huynh cho con gái của một người phụ nữ khác, cũng được coi là ‘chi tiêu gia đình bình thường’ sao?”
Luật sư của Chu Văn Bác lập tức cứng họng.
Trong phòng xử vang lên những tiếng xì xào khe khẽ.
Luật sư Lý không dừng lại.
Bà trực tiếp phát đoạn ghi âm giữa tôi và mẹ chồng.
Chính miệng mẹ chồng thừa nhận, một khoản “cho vay” năm vạn thực chất là đưa cho anh trai của Bạch Nguyệt trả nợ cờ bạc.
Sắc mặt Chu Văn Bác lúc này không còn chỉ là khó coi nữa.
Đó là sự xấu hổ và tuyệt vọng khi bị lột trần hoàn toàn trước công chúng.
Bố mẹ anh ta ngồi ở hàng ghế dự thính, cúi gằm mặt, không dám nhìn ai.
“Thưa tòa.” Giọng luật sư Lý trầm ổn và đầy sức nặng, “Những chứng cứ trên đã đủ để chứng minh bị đơn trong thời kỳ hôn nhân có hành vi lừa dối, nói dối, đồng thời tự ý sử dụng tài sản chung của vợ chồng.”
“Nhưng đó vẫn chưa phải là tất cả.”
Giọng bà mang theo một tia sắc lạnh.
“Tiếp theo, tôi xin mời tòa xem một vài thứ… thú vị hơn.”
Bà nộp lên một túi chứng cứ.
Bên trong chính là toàn bộ những thứ tôi tìm được trong chiếc hộp sắt.
Những lá thư Bạch Nguyệt viết suốt hơn mười năm.
Những bức ảnh thân mật của họ qua các giai đoạn khác nhau.
Và cả bản photo hợp đồng mua nhà — thứ quyết định tất cả.
Khi những bức ảnh đó, những lá thư với dòng chữ “Văn Bác, đến bao giờ chúng ta mới có thể công khai ở bên nhau” lần lượt hiện lên màn hình lớn…
Cả phòng xử rơi vào tĩnh lặng chết chóc.
Nếu như những chứng cứ trước chỉ chứng minh sự ích kỷ và dối trá của Chu Văn Bác,
thì những thứ này, chính là bằng chứng thép đóng đinh anh ta lên cột nhục nhã của kẻ ngoại tình trong hôn nhân.
Cơ thể Chu Văn Bác bắt đầu run lên dữ dội.
Anh ta như không thể chịu nổi sự nhục nhã này, hai tay ôm mặt.
Cuối cùng, khi bản hợp đồng mua nhà mang tên Bạch Nguyệt được phóng to rõ ràng trên màn hình…
Anh ta hoàn toàn sụp đổ.
Một tiếng nức nở bị dồn nén, như tiếng thú bị dồn vào đường cùng, rỉ ra qua kẽ tay.
Bạch Nguyệt ở hàng ghế dự thính, sắc mặt trắng bệch, cơ thể lung lay như sắp ngã.
Có lẽ cô ta chưa từng nghĩ, những toan tính giấu kín của mình, một ngày lại bị phơi bày thảm hại đến vậy trước công chúng.
Luật sư Lý nhìn tất cả, ánh mắt vẫn bình tĩnh.
Bà quay về phía thẩm phán, giọng nói rõ ràng và kiên định.
“Thưa tòa, bị đơn Chu Văn Bác, trong thời kỳ hôn nhân đã duy trì quan hệ không chính đáng với người khác trong thời gian dài, đồng thời cố ý chuyển dịch bốn mươi lăm vạn tài sản chung của vợ chồng để mua nhà cho nhân tình.”
“Hành vi của bị đơn đã gây tổn hại nghiêm trọng đến tình cảm hôn nhân, đồng thời gây ra tổn thất lớn về tinh thần và tài sản cho thân chủ của tôi.”
“Chúng tôi đề nghị tòa án phán quyết hai bên ly hôn, con chung Tần Tư Nguyên do thân chủ của tôi nuôi dưỡng, bị đơn phải trả một lần toàn bộ tiền cấp dưỡng.”
“Đồng thời, đề nghị tòa án phán quyết bị đơn Chu Văn Bác ra đi tay trắng!”
Ra đi tay trắng!
Bốn chữ ấy như bản án cuối cùng, giáng mạnh vào Chu Văn Bác.
Anh ta đột ngột ngẩng đầu, khuôn mặt đầy nước mắt, nhìn tôi bằng ánh mắt tuyệt vọng đến tột cùng.
Tôi đáp lại anh ta bằng một ánh nhìn bình thản, lạnh lẽo không chút cảm xúc.
Chu Văn Bác, trò chơi kết thúc rồi.
Thẩm phán gõ búa.
“Triệu tập nhân chứng Bạch Nguyệt lên bục.”
Cơ thể Bạch Nguyệt rõ ràng khựng lại.
Cô ta ngẩng đầu, nhìn Chu Văn Bác bằng ánh mắt cầu cứu.
Nhưng Chu Văn Bác lúc này đã tự thân khó giữ, không thể giúp ai.
Cô ta chỉ có thể dưới sự dẫn dắt của cảnh sát tòa án, từng bước run rẩy tiến lên bục nhân chứng.
Sắc mặt cô ta trắng bệch.
“Nhân chứng Bạch Nguyệt, đề nghị cô trả lời trung thực các câu hỏi sau.”
Giọng thẩm phán không mang chút cảm xúc.
“Cô và bị đơn Chu Văn Bác có quan hệ gì?”
Bạch Nguyệt hít sâu một hơi, dường như muốn trấn tĩnh bản thân.
“Chúng tôi… là bạn học đại học, là… bạn bè nhiều năm…”
Giọng cô ta nhỏ như tiếng muỗi.
“Bạn bè?”
Luật sư Lý bước lên, ánh mắt sắc như dao, nhìn thẳng vào cô ta.
“Xin hỏi cô Bạch, giữa những người bạn bình thường, có ai viết thư qua lại suốt hơn mười năm, kể lể hôn nhân bất hạnh, bày tỏ tình cảm yêu đương không?”
“Giữa những người bạn bình thường, có ai nhận sự ‘giúp đỡ’ lên đến hàng chục vạn, thậm chí để đối phương dùng tài sản chung của vợ chồng mua nhà trả một lần cho mình không?”
Mỗi câu hỏi của luật sư Lý, khiến sắc mặt Bạch Nguyệt trắng thêm một phần.
“Em… em không có!” Cô ta bắt đầu nói năng lộn xộn, “Số tiền đó… là anh Văn Bác thấy em đáng thương nên chủ động cho em mượn! Em sẽ trả!”