CHỒNG LÉN PHÁ PHANH XE, TÔI LẬP TỨC ĐƯA XE CHO BỐ CHỒNG ĐI DU LỊCH

8



Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kéo Lâm Khê , lỡ như chuyện bại lộ, Lâm Khê liên lụy ?

Ngón tay Tô Vãn co .

Điện thoại rung lên.

“Vãn Vãn? Có xảy chuyện gì ? Cậu .”

Tô Vãn hít sâu một , gõ chữ.

“Không chuyện gì lớn, chỉ là trong lòng rối. Xe của tớ hình như chút vấn đề, phanh xe lắm.”

Cô chọn một phần sự thật.

Chỉ nhắc tới vấn đề của xe, nhắc tới Trần Khải.

“Phanh ? Vậy mà còn dám lái? Mau sửa !”

Lâm Khê trả lời nhanh.

“Tớ nghi… hỏng tự nhiên. Có thể động tay động chân.”

Lần , bên im lặng mấy giây.

Sau đó, điện thoại trực tiếp gọi tới.

Tô Vãn giật , theo bản năng bấm im lặng.

Cô liếc Trần Khải bên cạnh, vẫn đang ngủ, đ.á.n.h thức.

Cô vén chăn , nhẹ tay nhẹ chân xuống giường, cầm điện thoại ban công, đóng cửa .

Gió đêm lạnh, thổi lên chỉ mặc đồ ngủ mỏng manh, khiến da nổi một lớp gai.

Tô Vãn nhận điện thoại, hạ thấp giọng: “Khê Khê.”

“Tô Vãn, rõ cho tớ, thế nào là động tay động chân? Ai động? Trần Khải?”

Giọng Lâm Khê đè thấp, nhưng sự khiếp sợ và gấp gáp trong giọng vẫn thể cảm nhận qua điện thoại.

Tô Vãn tựa lan can lạnh lẽo, những ánh đèn lác đác tắt nơi xa, giọng nhẹ.

“Tớ chắc. Chỉ là nghi ngờ thôi.”

“Nghi ngờ cái rắm!”

Lâm Khê hiếm khi c.h.ử.i thề.

“Tớ còn tính ? Chuyện chắc sẽ lung tung ? Tô Vãn, thành thật với tớ, tên khốn Trần Khải đó gì ?”

Tô Vãn .

Im lặng chính là đáp án.

Đầu bên điện thoại, tiếng thở của Lâm Khê nặng nề hơn, giống như đang cố nén cơn giận.

Qua một lúc lâu, cô mới lên tiếng, giọng bình tĩnh hơn một chút, nhưng vẫn căng c.h.ặ.t.

“Báo cảnh sát ?”

“Không chứng cứ.”

Tô Vãn .

“Chỉ là phanh chút , ốc vít dấu vết vặn. Báo cảnh sát thì thế nào? Nói tớ nghi chồng tớ g.i.ế.c tớ?”

“Vậy thì tìm chứng cứ! Camera hành trình xem ? Bãi xe camera ? Gần đây gì bất thường ?”

“Camera hành trình bật, camera bãi xe góc c.h.ế.t. Gần đây … đúng là bất thường, về muộn, điện thoại rời tay, đặc biệt ‘quan tâm’ tới xe của tớ.”

Tô Vãn khựng .

“ những thứ đều thể chứng cứ trực tiếp. Cảnh sát sẽ lập án.”

“Vậy cứ nhịn như thế? Lái một chiếc xe vấn đề, chờ c.h.ế.t?”

Lâm Khê nóng nảy.

“Tớ lái.”

Tô Vãn , giọng bình tĩnh.

“Từ khoảnh khắc phát hiện , tớ sẽ đụng chiếc xe đó nữa.”

“Vậy định thế nào? Ngả bài với ? Ly hôn?”

“Không.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com – https://monkeydd.com/chong-len-pha-phanh-xe-toi-lap-tuc-dua-xe-cho-bo-chong-di-du-lich/8.html.]

Tô Vãn .

“Bây giờ ngả bài, sẽ cùng đường liều. Ly hôn… quá chậm, hơn nữa sẽ dễ dàng đồng ý. Tớ nghĩ cách khác.”

“Cách gì?”

Tô Vãn màn đêm, chậm rãi kế hoạch xoay quanh trong đầu suốt nửa đêm.

“Tớ đưa xe cho bố chồng, để họ lái du lịch.”

Đầu bên điện thoại, Lâm Khê hít ngược một .

“Cậu điên ? Tô Vãn, đó là bố chồng ! Lỡ như…”

“Tớ .”

Tô Vãn ngắt lời cô , giọng vẫn bình , thậm chí chút bình tĩnh quá mức.

“Tớ rủi ro. Khê Khê, tớ lựa chọn nào khác. Xe ở trong tay tớ chính là một quả b.o.m hẹn giờ. Trần Khải tớ lái, phát hiện phanh mất tác dụng, sẽ nghĩ thế nào? Anh sẽ tớ phát hiện. Khi đó, sẽ gì?”

Lâm Khê nữa.

“Đưa xe cho bố chồng, lý do đầy đủ, thể phản đối. Hơn nữa,”

Giọng Tô Vãn thấp xuống, mang theo một tia mỉa mai lạnh lẽo.

“Đó là bố ruột của . Khi động tay động chân, chắc nghĩ tới cuối cùng lái chiếc xe sẽ là bố nhỉ?”

“Tô Vãn…”

Giọng Lâm Khê run.

“Cậu đang đ.á.n.h cược. Cược sẽ hại bố , cược bố chồng may mắn xảy chuyện. Lỡ cược thua thì ? Đó là hai mạng !”

“Cho nên tớ cần giúp tớ.”

Tô Vãn , trong giọng cuối cùng lộ một tia khẩn cầu.

“Khê Khê, tớ cần một tuyệt đối tỉnh táo giúp tớ xem kế hoạch lỗ hổng , lựa chọn nào hơn . Một tớ… rối.”

Lâm Khê im lặng lâu.

Lâu đến mức Tô Vãn tưởng điện thoại ngắt, mới thấy cô thở một thật dài, giọng khôi phục vẻ bình tĩnh lý trí thường ngày.

“Trước hết, chắc chắn phanh thật sự động tay động chân? Không ảo giác của , hoặc hao mòn tự nhiên?”

“Tớ chắc chắn.”

Tô Vãn .

“Ốc vít dấu vết mới vặn, vị trí ống dầu phanh lệch, bàn đạp phanh đạp xuống mềm, hành trình dài hơn. Hơn nữa, gần ống dầu phanh vết rò dầu, màu đỏ sẫm, dầu mới. Tuần tớ bảo dưỡng, cửa hàng 4S dầu mới, màu vàng nhạt.”

“…Được, tớ tin .”

Lâm Khê .

“Tiếp theo, bên bố chồng , định thế nào? Đột nhiên đưa xe cho họ, họ nghi ngờ ?”

“Thì công việc của tớ điều chỉnh, tàu điện ngầm , dùng tới xe. Họ vẫn luôn du lịch, đưa xe cho họ lái , tận hiếu.”

Tô Vãn lý do nghĩ sẵn một lượt.

“Bố chồng tớ là thật thà, chỉ cần thái độ của tớ chân thành, khuyên thêm vài , chắc sẽ đồng ý.”

“Trần Khải thì ? Hắn sẽ tin?”

“Anh dám tin, cũng dám phản đối.”

Tô Vãn .

“Đó là bố , bất kỳ lý do nào để phản đối tớ hiếu thuận. Anh chỉ sẽ thăm dò tớ, xem tớ phát hiện gì . Tớ sẽ giả ngốc, giả đến cùng.”

“Sau đó thì ? Xe đưa , sẽ an ?”

“Tạm thời an . Xe ở trong tay tớ, sẽ còn cách dùng chiếc xe để gì nữa. theo hiểu của tớ về , một thành, chắc chắn sẽ thứ hai. Cho nên, khi đưa xe , tớ bắt đầu chuẩn đường lui.”

“Đường lui gì?”

“Ly hôn.”

Tô Vãn thốt hai chữ , rõ ràng mà kiên định.

“ bây giờ. Bây giờ nhắc tới, sẽ cảnh giác, sẽ phản công. Tớ chờ buông lỏng cảnh giác, chờ tưởng tớ phát hiện gì, chờ … tự loạn trận.”

Đầu bên điện thoại truyền tới tiếng Lâm Khê gõ bàn phím, cô hình như đang ghi gì đó.

“Nghe đây, Vãn Vãn.”

Chương trước Chương sau




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.