“Con bé Lâm Nguyệt đó mẹ biết. Từ nhỏ đã nhút nhát. Nhà lại chẳng còn ai, A Nghiễn chăm sóc một chút thì có làm sao?”
Tôi hỏi:
“Vậy còn Tiểu Vũ sốt thì sao?”
“Trẻ con sốt không phải chuyện bình thường à? Đứa trẻ nào mà chẳng từng sốt?”
Mẹ chồng nói với vẻ đương nhiên.
“Con là mẹ, đưa con đi bệnh viện là được rồi. Nhất định phải gọi A Nghiễn về làm gì? Đàn ông đi làm bên ngoài cũng rất vất vả.”
Tôi nhìn bà ta.
Đột nhiên cảm thấy chẳng cần tranh cãi nữa.
Bởi vì bà ta không phải không hiểu.
Chỉ là bà ta luôn cho rằng sự vất vả của đàn ông mới gọi là vất vả.
Còn sự vất vả của phụ nữ là chuyện nên làm.
Tôi đưa túi trái cây trả lại.
“Mẹ nói đúng.”
Mẹ chồng sững người.
Có lẽ bà ta không ngờ tôi lại đồng ý.
Tôi tiếp tục:
“Đàn ông đã vất vả như vậy, từ hôm nay trở đi, phần vất vả của Chu Nghiễn giao hết cho mẹ thương xót.”
“Cơm của anh ta, mẹ nấu.”
“Quần áo của anh ta, mẹ giặt.”
“Cảm xúc của anh ta, mẹ dỗ.”
“Tình đầu của anh ta không có cảm giác an toàn thì mẹ đi cùng mà an ủi.”
“Dù sao mẹ cũng có kinh nghiệm.”
Sắc mặt mẹ chồng lập tức thay đổi.
“Con có ý gì?”
Tôi đáp:
“Ý là tôi nghỉ hưu rồi.”
Giọng bà ta lập tức the thé:
“Thẩm Tri Ý, đừng có được đằng chân lân đằng đầu. Con ăn nhà họ Chu, dùng nhà họ Chu, chăm có một đứa con mà cũng tưởng mình lập công lớn lắm sao?”
Trong nhà, Tiểu Vũ nghe thấy tiếng động liền chạy ra.
“Mẹ ơi.”
Tôi kéo con bé ra sau lưng.
“Mẹ, nói chuyện chú ý một chút.”
Nhìn thấy Tiểu Vũ, sắc mặt bà ta dịu đi đôi chút.
“Tiểu Vũ, bà nội đến thăm cháu đây.”
Tiểu Vũ núp sau chân tôi, không bước tới.
Sắc mặt mẹ chồng lại trở nên khó coi.
“Con nhìn xem, đứa trẻ bị con dạy hư rồi.”
Tôi ngồi xổm xuống hỏi Tiểu Vũ:
“Con muốn bà nội vào nhà không?”
Tiểu Vũ lắc đầu.
Rất nhẹ.
Nhưng vô cùng kiên quyết.
“Lần trước bà nội nói con bị sốt là do mẹ không chăm sóc con tốt.”
Biểu cảm của mẹ chồng lập tức cứng đờ.
Tôi đứng dậy.
“Nghe thấy chưa?”
“Trẻ con không ngốc đâu.”
“Ai trách mẹ của chúng vào lúc chúng khó chịu nhất, chúng đều nhớ.”
Mẹ chồng còn muốn nói gì đó.
Nhưng tôi đã đóng cửa lại.
Rất nhanh sau đó, bên ngoài vang lên tiếng bà ta gọi điện cho Chu Nghiễn.
“Con nhìn người phụ nữ con cưới đi! Sắp lật trời rồi!”
Tôi không nghe tiếp.
Thay quần áo cho Tiểu Vũ rồi đưa con đi tái khám.
Khi đi tới cổng khu dân cư, tôi nhìn thấy xe của Chu Nghiễn đậu bên đường.
Anh ta dựa người vào thân xe.
Lâm Nguyệt ngồi ở ghế phụ lái, trong tay cầm một ly trà sữa.
Nhìn thấy tôi, cô ta lập tức xuống xe.
“Chị Tri Ý, em muốn nói chuyện với chị.”
Tôi liếc nhìn Chu Nghiễn trong xe.
Anh ta không hề động đậy.
Tôi hỏi Lâm Nguyệt:
“Nói chuyện gì?”
Cô ta tiến lên hai bước, giọng rất nhỏ.
“Em biết chị không thích em, nhưng em và A Nghiễn thật sự không phải như chị nghĩ đâu.”
Tôi bật cười.
“Tôi nghĩ thế nào?”
Cô ta cắn môi.
“Trước đây bọn em đúng là từng có một khoảng thời gian bên nhau, nhưng đó đều là chuyện quá khứ rồi. Bây giờ em chỉ mới về nước, không có bạn bè nên mới dựa dẫm vào anh ấy một chút.”
“Chị đừng trách anh ấy.”
“Anh ấy vốn là người có trách nhiệm.”
Tôi nhìn cô ta.
“Có trách nhiệm?”
Lâm Nguyệt gật đầu, nước mắt lại chực rơi.
“Đúng vậy. Anh ấy sợ em xảy ra chuyện.”
Tôi lấy điện thoại ra, mở hóa đơn thanh toán viện phí tối qua.
“Tối qua tôi đưa Tiểu Vũ đi cấp cứu, tổng cộng hết 486 tệ.”
“Thế sửa đường ống nước nhà cô hết bao nhiêu?”
Lâm Nguyệt sững người.
Tôi lại mở lịch sử chi tiêu của Chu Nghiễn.
Đó là thẻ tín dụng dùng chung của gia đình, được liên kết với điện thoại của tôi.
1 giờ 13 phút sáng.
Chi tiêu tại cửa hàng tiện lợi: 239 tệ.
1 giờ 40 phút sáng.
Tiền xe công nghệ: 38 tệ.
2 giờ 06 phút sáng.
Chi tiêu tại hiệu thuốc: 96 tệ.
Tôi ngẩng đầu nhìn cô ta.
“Đường ống nước bị rò rỉ thì cần mua rượu vang, sushi và bịt mắt ngủ dành cho phụ nữ sao?”
Sắc mặt Lâm Nguyệt từng chút một trắng bệch.
Chu Nghiễn cuối cùng cũng bước xuống xe.
“Thẩm Tri Ý, em kiểm tra chi tiêu của anh?”
Tôi nhìn anh ta.
“Tôi kiểm tra hóa đơn chi tiêu của gia đình.”
“Anh lấy tiền của gia đình đi mua cảm giác an toàn cho người phụ nữ khác.”
“Tôi không được xem sao?”
Anh ta bước tới, chắn trước mặt Lâm Nguyệt.
Lại là động tác đó.
Tôi nhìn đến phát ngán rồi.
Tôi ôm Tiểu Vũ chặt hơn một chút.
“Tiểu Vũ còn phải tái khám, tránh ra.”
Chu Nghiễn nhìn về phía con bé.
Có lẽ đây là lần đầu tiên anh ta nhận ra sắc mặt con gái vẫn còn trắng nhợt.
Anh ta đưa tay định sờ trán con.
Tiểu Vũ lập tức rụt người vào lòng tôi.
“Không muốn.”
Bàn tay Chu Nghiễn khựng lại.
Trong khoảnh khắc đó, trên mặt anh ta thoáng hiện lên vẻ hoảng hốt.
“Bố không cố ý không ở bên con tối qua.”
Tiểu Vũ nhìn anh ta.
Khẽ hỏi:
“Vậy bố ở bên ai?”
Chu Nghiễn không trả lời được.
Lâm Nguyệt ở bên cạnh khẽ gọi:
“A Nghiễn.”
Tiểu Vũ nghe thấy hai chữ đó, liền quay sang nhìn cô ta.
“Cô ơi, cô không có bố mẹ sao?”
Sắc mặt Lâm Nguyệt lập tức trắng bệch.
Chu Nghiễn cau mày:
“Tiểu Vũ, không được vô lễ như thế.”
Tiểu Vũ giật mình.
Tôi ôm con bé chặt hơn, ngẩng đầu nhìn anh ta.
“Chu Nghiễn, anh thử nặng lời với con bé thêm một câu nữa xem.”
Anh ta như bừng tỉnh, giọng nói lập tức dịu xuống.
“Anh không mắng con.”
Tôi cười nhạt.
“Đương nhiên là không.”
“Chỉ là anh quen rồi.”
“Quen đứng ra bảo vệ Lâm Nguyệt trước mặt cô ta.”
“Quen im lặng trước mặt mẹ anh.”
“Quen đóng vai một người bố tốt chỉ thỉnh thoảng mới xuất hiện trước mặt con gái.”
“Nhưng Chu Nghiễn à, trí nhớ của trẻ con tốt hơn anh nghĩ nhiều.”
“Con bé nhớ ai là người nửa đêm ôm nó đến bệnh viện.”
“Cũng nhớ ai vì một cuộc điện thoại mà bỏ đi.”
Chu Nghiễn mở miệng.
Nhưng không nói được lời nào.
Tôi bế Tiểu Vũ rời đi.
Kết quả tái khám không có vấn đề gì lớn.
Bác sĩ dặn theo dõi thêm hai ngày, đừng để con bị nhiễm lạnh.
Trên đường về nhà, Tiểu Vũ đột nhiên hỏi tôi:
“Mẹ ơi, sau này bố còn về nữa không?”
Tôi đáp:
“Bố có về hay không cũng không ảnh hưởng đến việc chúng ta ăn cơm hay đi ngủ.”
Tiểu Vũ suy nghĩ một lúc.
“Vậy nếu bố về, bố có thể đừng gõ cửa to như hôm qua được không?”
Tim tôi lại nhói lên một cái.
“Được.”
“Mẹ sẽ bảo vệ con.”
Buổi tối, Chu Nghiễn không về.
Nhưng anh ta gửi cho tôi một đoạn tin nhắn rất dài.
Tri Ý,
Anh biết tối qua là anh sai.
Nhưng em không thể vì một sai lầm mà phủ nhận toàn bộ con người anh.
Những năm qua Lâm Nguyệt sống không tốt. Bố mẹ cô ấy đều ở nước ngoài, một mình cô ấy ở đây rất cô đơn.
Anh chỉ muốn giúp cô ấy thích nghi lại cuộc sống.
Em vốn luôn rất giỏi giang, anh nghĩ em có thể tự xử lý chuyện của Tiểu Vũ.
Anh biết câu này em không thích nghe.
Nhưng từ trước đến giờ chuyện trong nhà đều do em lo liệu, anh thật sự không biết phải nhúng tay vào thế nào.
Chúng ta đừng tiếp tục cãi nhau nữa được không?
Đọc xong, tôi chỉ thấy buồn cười.
Dịch sang ngôn ngữ dễ hiểu thì là:
Cô ta yếu đuối, nên tôi nhất định phải đến.
Còn cô mạnh mẽ, nên cô đáng phải gánh vác.
Tôi trả lời hai chữ:
“Đã nhận.”
Sau đó mở máy tính lên, bắt đầu sắp xếp lại toàn bộ hóa đơn.
Chu Nghiễn không biết.
Tôi không phải nhất thời nổi nóng.
Đọc tiếp chương 4 tại đây: https://saytruyen.vn/chong-noi-tinh-dau-thieu-cam-giac-an-toan-toi-thay-luon-o-khoa/chuong-4