Chồng Nói Tình Đầu Thiếu Cảm Giác An Toàn, Tôi Thay Luôn Ổ Khóa

Chồng Nói Tình Đầu Thiếu Cảm Giác An Toàn, Tôi Thay Luôn Ổ Khóa



Chồng nói tình đầu không có cảm giác an toàn, tôi liền thay ổ khóa.

Nửa đêm, tình đầu của chồng gọi điện cho anh ta.

“Em ở nhà một mình, thấy không an toàn.”

Anh ta lập tức muốn sang đó với cô ta.

Tôi không ngăn.

Chỉ là sau khi anh ta bước chân ra khỏi cửa, tôi gọi thợ tới thay luôn ổ khóa.

Rạng sáng ba giờ, anh ta quay về nhưng không mở được cửa.

Đứng ngoài gõ suốt nửa tiếng đồng hồ.

Tôi ngồi trong nhà hỏi vọng ra:

“Bây giờ đã có cảm giác an toàn chưa?”

Bên ngoài im lặng hai giây.

Chu Nghiễn cố nén cơn tức giận:

“Thẩm Tri Ý, mở cửa đi.”

Tôi ngồi trên sofa, trong lòng ôm Tiểu Vũ vừa mới hạ sốt.

“Không mở được.”

“Tại sao không mở được?”

“Vì thợ khóa nói rồi, chìa khóa cũ không hợp với cửa mới.”

Anh ta nổi nóng ngay lập tức.

“Em bị bệnh à? Nửa đêm nửa hôm thay khóa làm gì?”

Tôi liếc nhìn chiếc đồng hồ trên tường.

Ba giờ mười bảy phút.

Tiểu Vũ bị tiếng đập cửa đánh thức, co người trong lòng tôi. Trán con bé vẫn còn hơi nóng.

Tôi nhẹ nhàng vỗ lưng con, rồi nói với người ngoài cửa:

“Anh cũng biết nửa đêm không thích hợp à?”

Chu Nghiễn khựng lại vài giây.

Lúc mở miệng lần nữa, giọng điệu đã mềm đi đôi chút.

“Tri Ý, vừa rồi anh không cố ý không trả lời tin nhắn của em.”

“Bên chỗ Lâm Nguyệt bị vỡ đường ống nước, cô ấy ở một mình nên sợ hãi. Anh qua xem thử thôi.”

Tôi bật cười.

“Vậy xem xong rồi?”

“Xong rồi.”

“Sửa xong chưa?”

“Xong rồi.”

“Thế thì anh quay lại đó đi.”

Anh ta sững người.

“Quay lại đâu?”

“Nhà cô ta chứ đâu.”

Tôi bình thản nói:

“Cô ta không phải đang thiếu cảm giác an toàn sao? Anh đứng canh trước cửa nhà cô ta cả đêm, chắc chắn cô ta sẽ ngủ rất ngon.”

Chu Nghiễn cuối cùng cũng không nhịn được nữa.

“Thẩm Tri Ý, em có thể đừng nói chuyện kiểu mỉa mai như thế được không?”

Tôi bế Tiểu Vũ về phòng ngủ, đắp chăn cho con cẩn thận.

Sau đó mới quay lại trước cửa.

Tôi hỏi anh ta:

“Chu Nghiễn, lúc anh ra khỏi nhà, anh có biết Tiểu Vũ đang sốt không?”

Bên ngoài lập tức im bặt.

Tôi tiếp tục hỏi:

“Tôi gọi cho anh ba cuộc điện thoại, nhắn sáu tin nhắn. Anh có nhìn thấy không?”

Anh ta không trả lời.

Tôi cầm điện thoại lên, mở lịch sử trò chuyện.

Mười một giờ hai mươi phút tối.

Tôi nhắn:

“Tiểu Vũ sốt 38,9 độ, anh về một chuyến được không?”

Mười một giờ bốn mươi sáu phút.

Tôi nhắn:

“Con nôn rồi. Em sợ trên đường xảy ra chuyện, anh có thể về cùng em đưa con đến bệnh viện không?”

Mười hai giờ lẻ năm phút.

Tôi nhắn:

“Chu Nghiễn, anh đang ở đâu?”

Mười hai giờ ba mươi phút.

Anh ta trả lời tôi đúng một câu.

“Nhà Lâm Nguyệt bị vỡ ống nước, cô ấy rất sợ. Anh sẽ về muộn một chút.”

Tôi nhìn chằm chằm vào câu nói ấy suốt cả đêm.

Nhìn đến khi con gái hạ sốt.

Nhìn đến khi trời gần sáng.

Nhìn đến khi ngoài cửa xuất hiện một người đàn ông cuối cùng cũng nhớ ra mình vẫn còn có một gia đình.

Chu Nghiễn đứng ngoài nói:

“Anh không biết Tiểu Vũ nghiêm trọng như vậy.”

Tôi đáp:

“Đương nhiên anh không biết.”

“Con bé đâu có họ Lâm.”

Ngoài cửa hoàn toàn yên tĩnh.

Tôi xoay người đi về phòng ngủ.

Đúng lúc đó, điện thoại lại reo lên.

Là cuộc gọi của Chu Nghiễn.

Tôi không bắt máy.

Anh ta bắt đầu nhắn tin liên tục.

“Vợ à, anh biết mình sai rồi.”

“Cho anh vào nhà trước được không?”

“Bên ngoài lạnh lắm.”

Tôi cúi đầu nhìn màn hình.

Sau đó trả lời:

“Lạnh thì đi tìm Lâm Nguyệt.”

“Cô ta là người cần cảm giác an toàn nhất mà.”

Gửi xong tin nhắn, tôi chuyển điện thoại sang chế độ im lặng.

Đến lúc trời sáng, ngoài cửa đã không còn động tĩnh.

Tôi mở camera giám sát xem lại.

Chu Nghiễn đứng trước cửa nhà suốt hai tiếng đồng hồ.

Cuối cùng được Lâm Nguyệt tới đón đi.

Cô ta mặc váy ngủ màu trắng, bên ngoài khoác chiếc áo của anh ta.

Đứng ở cửa thang máy, cô ta nhỏ giọng nói:

“A Nghiễn, hay là anh sang chỗ em nghỉ tạm đi.”

Chu Nghiễn quay đầu nhìn về phía cánh cửa nhà tôi.

Ánh mắt ấy giống như đang chờ tôi lao ra níu kéo.

Đáng tiếc.

Tôi không hề bước ra.

Anh ta cùng Lâm Nguyệt đi vào thang máy.

Khoảnh khắc cửa thang máy khép lại, tôi lưu đoạn video giám sát vào điện thoại.

Không phải để khóc.

Mà là để tính sổ.

Bảy giờ sáng, Tiểu Vũ tỉnh dậy.

Con bé đã hết sốt, mở mắt nhìn tôi hỏi:

“Mẹ ơi, bố về chưa?”

Tôi xoa đầu con.

“Bố về rồi.”

“Thế bố đâu ạ?”

Tôi rót cho con một cốc nước ấm.

“Bố đi cho người khác cảm giác an toàn rồi.”

Tiểu Vũ còn quá nhỏ, không hiểu được.

Con bé chỉ ôm chiếc cốc nước, lí nhí nói:

“Nhưng tối qua con cũng sợ mà.”

Tim tôi như bị thứ gì đó khẽ đâm vào.

Không phải đau.

Mà là tỉnh táo.

Trước đây tôi luôn nghĩ rằng, chỉ cần gia đình này vẫn còn tồn tại, nhẫn nhịn một chút cũng không sao.

Chu Nghiễn bận, tôi làm nhiều hơn một chút.

Mẹ anh ta soi mói, tôi bớt nói vài câu.

Em gái anh ta gây chuyện, tôi tránh được thì tránh.

Sau khi Lâm Nguyệt về nước, anh ta ba ngày hai bận chạy ra ngoài.

Tôi cũng hết lần này đến lần khác tự nhủ với chính mình…

Chỉ là tình đầu thôi mà.

Chỉ là người đã thuộc về quá khứ thôi mà.

Chỉ cần anh ta vẫn nhớ đường về nhà thì đừng làm mọi chuyện quá khó coi.

Nhưng tối qua, khi tôi ôm Tiểu Vũ đang sốt đứng trong hành lang bệnh viện, nhìn những đứa trẻ khác đều có bố tất bật chạy trước chạy sau.

Tôi bỗng hiểu ra.

Có những người đàn ông không phải không biết nhà ở đâu.

Chỉ là anh ta biết, dù mình đi xa đến đâu, vẫn sẽ luôn có người để cửa chờ mình.

Cho nên anh ta mới dám hết lần này đến lần khác nửa đêm bỏ đi.

Mới dám xem nước mắt của người khác quan trọng hơn cả nhiệt độ cơ thể của con gái mình.

Chín giờ sáng, Chu Nghiễn quay lại.

Lần này anh ta không gõ cửa.

Anh ta gọi điện cho tôi.

Tôi bắt máy.

Câu đầu tiên anh ta nói là:

“Mở cửa đi, anh cần thay quần áo để đi làm.”

Tôi hỏi:

“Chìa khóa đâu?”

“Chìa khóa cũ không mở được.”

“Vậy thì đừng mở nữa.”

Chu Nghiễn hít sâu một hơi.

“Thẩm Tri Ý, tối qua anh đã xuống nước rồi, em đừng làm quá nữa được không?”

Tôi mở cửa.